Vô Danh Chưởng

Vô Danh Chưởng

Thể loại: Truyện kiếm hiệp
Lượt xem: 106,951Lượt tải: 3Số trang: 465

Mô tả tài liệu

Vùng Quế Lâm non nước hữu tình, phong cảnh đẹp tuyệt trần không nơi nào sánh kịp. Núi đồi uốn lượn quanh co, cây cối xanh tươi bát ngát. Trong những dãy núi đá, sơn động kỳ dị. Hang lớn, hang nhỏ, tầng tầng lớp lớp như một trận đồ. Đêm hôm ấy, trong một hang đá ở gần Long Đằng nham... Bầu trời không một vì sao, vầng trăng ẩn mình sau lớp mây đen kịt. Không gian bao la mịt mùng, không một ánh đèn đuốc. Giữa thạch thất tối đen như mực, xòe bàn tay chẳng thấy...

Tóm tắt nội dung

Người vừa rên rỉ vừa thốt ra câu nói chính là Nam Sơn kiếm khách Vương Đạt, trẻ tuổi, đẹp Vợ của Vương Đạt là Ngọc Diện Tiên Tử, dù gia phụ là Hắc Y lão ma không đồng ý, Một bóng người nhanh tựa lằn chớp, chỉ nhấp nhô mấy cái đã đến trước mặt Vương Đạt. Kẻ kia dường như nghe được tiếng thở của Vương Đạt, mắt ả ta liếc ngang liếc dọc, ả vội Cũng may là lý trí của chàng chưa bị mất hẳn, Vương Đạt quay ngoắt người lại, gục đầu vào thiết, chẳng có điều gì là không tâm sự với nhau. tuy chàng biết rõ nỗi khổ tâm của sư muội, mà chàng không có cách gì giải quyết. Vả lại, Long Tu Tâm từng chung một sư môn với Vương Đạt bao năm, biết rõ chàng là Thế là nàng không đắn đo, cứ tươi cười bước tới nắm chặt bàn tay chàng mà thủ thỉ : Nếu muội có điều gì không phải, huynh cứ nói ra đi, đừng ấm ức trong lòng, hại sức khoẻ, - Hình như Vương huynh đã trúng phải một thứ kích dục rất mạnh, nếu không thì chẳng xảy Vương Đạt lại ngủ mê mệt, còn Long Tu Tâm đã có niềm vui cứu được sinh mạng người mình yêu, nhưng lại đau khổ vì đã mất hết sự trong trắng của mình gìn giữ bấy lâu. - Ta và chàng thế này, nếu tỷ tỷ đột nhiên trở về thì biết nói sao? Toàn thân Vương Đạt nổi da gà, chàng biết mình vừa gây ra điều tác tệ bởi chất kịch độc cứ người con gái nào gặp Vương Đạt trong tình huống này đều bị chàng hành động quái Nếu không, mạch máu của chàng cũng vỡ tung ra mà Đạt quỳ ngay xuống trước mặt người con gái, chàng chân thành nói lên những điều Không thể dằn lòng bởi những lời tha thứ chân tình của Long Tu Tâm, Vương Đạt lại ôm Muộn rồi, người vợ thân yêu của chàng không quay lại. ăn mặc theo lối văn nhân, song bộ tướng chẳng phải kẻ tầm thường, có vẻ bộ y trang chỉ là Dân cư ở Tiểu Trấn Thành này làm nghề đánh cá, nhưng chàng văn nhân kia tới cư ngụ mà Cậu bé được gọi là Văn nhi ngước nhìn cha, hai giọt nước mắt trong như thủy tinh bỗng Câu hỏi của đứa trẻ dường như làm chàng văn nhân biến sắc, gương mặt gầy gò xanh xao Nét mặt tỏ ý không vừa lòng, Văn nhi vừa định nói câu gì đó, thì người cha đã đột ngột quơ Câu nói ngắn gọn của ông ta chưa dứt thì một bóng người mặc y phục toàn đen đã đứng - Thằng nhỏ này có phải là hạt giống hoang của ngươi với Phương muội ngày nào đó Tiếng cười của gã thật khủng khiếp, bầu không khí như đông đặc lại. Thì ra người mặc áo văn nhân chính là Vương Đạt đang cố tình mai danh ẩn tích để tránh Dứt lời, thoáng một cái hắn đã lướt sát Vương Đạt, phóng tay điểm thẳng ấy đại huyệt của Tạm khống chế được địch thủ, Vương Đạt vận dụng sức lực còn lại, đẩy Văn nhi ra thật xa. Một chưởng tiếp theo của Hắc Y Độc Tâm giáng thẳng vào lưng Vương Đạt, khiến chàng biết Vương Đạt chẳng còn thần lực, song Hắc Y Độc Tâm vẫn xuất chiêu mãnh liệt là muốn Vả lại chàng còn phải cầm chân đối thủ cho Vương Hồng Văn, đứa con trai yêu quí Thì ra, trong lúc tuyệt vọng, Vương Đạt nhớ đến Tối Tâm bí pháp của sư phụ truyền dạy từ Hắn đã trúng thương, mà còn hồi hộp bởi Vương Hùng Văn sẽ chạy thoát khỏi bàn tay Đạt đã tiêu tan nội lực, sao nguyên khí lại phục hồi để có những ra gì, nếu ta không hạ được một kẻ mà thiên hạ biết đã mất hết võ công? - Vương Đạt, nếu không đánh ngươi tan xác, ta không phải là phong xé gió như những con mãng xà trong không khí, công hãm thẳng vào Vương Lúc đó thân thể Vương Đạt mới chuyển động lắc lư, và từ đỉnh đầu chàng lại tuôn ra luồng Phải chăng đây là Tối Tâm pháp ta đã nghe từ lâu, không ngờ gã lại học được. Quả đúng như dự đoán của Hắc Y Độc Tâm, Vương Đạt chỉ ngồi vận Tối Tâm pháp chống Tuy vậy chàng vẫn làm Hắc Y Độc Tâm xiểng liểng và còn một chiêu chống trả nữa, rồi tan xác cũng đành lòng, miễn Vương Hùng Văn có đủ thời gian chạy thật xa, thoát vòng nguy tuôn ra là hắn tung mình lên cao, theo thế Độc Long Xung Thiên để tránh lực phản kích của Nhưng từ thượng đỉnh của Vương Đạt lại bắn vọt lên một Chưởng nhưng vẫn không thoát được luồng bạch quang của Vương Đạt xông lên từ đỉnh Vương Hùng Văn đã biệt tăm rồi. Nhớ đến tiếng thét của Vương Đạt, Hắc Y Độc Tâm biết Vương Hùng Văn đã chạy ra biển Tuy còn nhỏ tuổi nhưng Vương Hùng Văn rất khôn ngoan, nhanh thường Hùng Văn hay theo những người dân chài ra biển đánh cá, nên rất rành chèo Khi đó, Vương Hùng Văn cứ dong thuyền ra khơi, chẳng biết đến bao lâu. Cho đến lúc toàn thân mỏi nhừ, gần như kiệt lực, Vương Hùng Văn mới tạm rời mái chèo, Bên tai Hùng Văn văng vẳng nghe thấy những lời độc ác của tên hung hiểm : Lòng đau như cắt, trong đầu lo sợ, Vương Hùng Văn khóc lên rưng rức. Sống với dân chài đã quen, Vương Hùng Văn biết ít nhiều sự thay đổi của trời thuyền nhỏ của Hùng Văn như chiếc lá, bị sóng nhồi làm nó không điều khiển Vừa sợ vừa mệt, Vương Hùng Văn nằm mẹp xuống thuyền trong đêm tối hãi hùng, khủng Đầu óc tuy non nớt, song Hùng Văn cũng ý thức được rằng, trong đêm tối ở giữa biển khơi Một đợt sóng lớn lại tới, nhồi Hùng Văn như chiếc lá mong gắng nén sự đau đớn ê ẩm, Hùng Văn đứng dậy và đi tới trước mặt người già nhất. Lạ thay, người già ấy chẳng nói gì, mà những người khác cũng im thin thít làm Hùng Văn họ là những thi thể đã khô cứng bởi tự thiêu bằng Tam Muội Chân Hỏa như Hùng Văn đã Hùng Văn đến gần ông lão hơn, và thấy trên bàn tay ông lão có một tập sách mỏng bằng Liếc mắt nhìn quanh chẳng thấy động tĩnh gì, Hùng Văn liền nhẹ gỡ tập sách trên tay ông Đọc tới đây, Vương Hùng Văn giật mình nhắc lại : Hùng Văn bàng hoàng, nếu không đọc tập giấy thì không biết đang ở đáy biển, Thật hết sức lạ lùng, Vương Hùng Văn không hiểu tại sao chung quanh là biển mà nước Suy nghĩ không ra, Vương Hùng Văn lại tiếp tục đọc trang sách : Vương Hùng Văn vừa sung sướng vừa hồi hộp, trái tim như nhảy tưng trong lồng cho người ấy thi truyền uy phong của phái Vân Hải trong giang hồ thiên hạ! Càng đọc Vương Hùng Văn càng thấy nóng mặt, như cậu đã là kẻ anh hùng, chọc trời Không ngờ gặp được kỳ duyên quá lớn, Hùng Văn sung sướng vô lời di chúc của lão nhân thì võ công của phái Vân Hải là vô địch. Sát vách đá bên phải, Hùng Văn nhìn thấy chiếc bàn đá rộng như cái Văn gật gù nói một mình : Rồi Hùng Văn giở tập nội công ra xem. - Võ công của bản môn, từ khi trở thành một phái riêng thì nội công đã vô cùng tinh tuý. uống một lần, quy định là một giọt, Hùng Văn nhúng muỗng vào bình sữa tiên, rồi cho vào Tiên Nhũ vừa chạm vào đầu lưỡi, Hùng Văn đã thấy kinh Thế là chàng đã khởi đầu những ngày luyện công điều khí. nào Hùng Văn thấy vị ngọt của giọt sữa không còn thì biết mình đã qua một năm. Năm tháng, bốn mùa, thời gian đi nhanh tám lần uống Tiên Nhũ là Hùng Văn đã rèn luyện Nội công, chưởng pháp, khinh công của phái Vân Hải chàng vừa nhập tâm, vừa biến thành Từ một cậu bé, Vương Hùng Văn trở thành một chàng trai khôi ngô, Nhìn chồng sách cao ở mặt bàn đá, Vương Hùng Văn thấy chỉ còn hai Cầm một tập lên xem, Hùng Văn đọc thấy những chữ ngoài bìa : Thật vậy, Vân Hải chân kinh là pho tuyệt học ngang hàng với Ban Nhược thiền công của Gần mười năm trôi qua, Vương Hùng Văn đã là chàng trai cao lớn, tuấn tú, phong độ. Chàng mặc bộ y phục trắng của Vân Hải Tiên Quân để lại càng có vẻ oai phong lẫm viên mãn rồi cũng đến, Vương Hùng Văn đã uống giọt Vân Hải Tiên Nhũ cuối cùng và Nhưng bộ sách mà chàng phải học nhiều nhất là Vân Hải chân mở sách ra, Hùng Văn đã đoán biết bộ sách này dạy về kiếm pháp. Ở nơi trang đầu của pho sách, Hùng Văn đã nhận ra hai chữ kiếm pháp dưới dòng chữ Vân Đưa mắt nhìn quanh, Hùng Văn bỗng cau mày suy nghĩ, bởi chàng cảm thấy học kiếm pháp thì phải có kiếm, mà trong thạch thất này đừng nói chi kiếm, đến một khúc cây cũng không Càng nghĩ càng bí, Vương Hùng Văn đành phải bình tâm đọc sách. Thì ra cũng tuyệt chiêu về kiếm pháp, nhưng Vân Hải phái đều dùng chưởng để thay kiếm, - Vân Hải tuyệt chiêu kiếm pháp của bản môn là một trong những kiếm pháp hiếm có trong Nhưng có điều tiếc là ta đã phạm một sai lầm cần phải kê ra đây, dù đó là điều tâm tình Đúng là một trận thư hùng, Chỉ Ưu kiếm pháp quả có sức mạnh, nhưng không thắng nổi Cũng may còn kịp suy nghĩ lại là kiếm pháp không thể truyền cho người ngoài, ta hối hận Suy nghĩ kỹ, Vân Hải tuyệt chiêu và Chỉ Ưu kiếm pháp không hơn kém gì nhau, song vì ta Đọc hết đoạn này Vương Hùng Văn toát mồ hôi, không ngờ Vân Hải Tiên Quân tổ sư là người quá kiên quyết, buộc đệ tử của mình phải thắng đối thủ, nếu không thì thà tự sát để Và như vậy chàng chưa ra khỏi nơi thọ giáo mà đã có một sứ mạng cần Chẳn mười năm ở nơi thạch thất, học theo sách của Vân Hải Tiên Quân, tánh khí Hùng Văn - Đồ nhi Vương Hùng Văn thề sẽ thắng được Chỉ Ưu kiếm pháp để sư phụ vui lòng. Từ đó, hằng ngày Vương Hùng Văn dùng chưởng thay kiếm, rèn luyện pho bí kíp Vân Hải Năm cuối cùng đã trôi qua, Vương Hùng Văn tiếp thu xong bộ Vân Hải tuyệt chiêu thì xúc Mười năm ở chốn thạch phòng đã quen, bây giờ phải ra đi, Hùng Văn mới cảm thấy bâng Ra khỏi nơi này Hùng Văn sẽ truy tìm mẹ hiền thân yêu chưa biết ở nơi nào. Hùng Văn ra trước cửa hang, quỳ lạy pháp tướng Tổ sư tựa pho tượng đá giữa thân nhân. - Chắc viên ấy là Bích Thủy bảo châu giúp cho ta ra khỏi biệt phủ này, theo lời di chúc của Hùng Văn lại nhìn ra ô cửa tròn, nước Nắm viên ngọc trong tay, Hùng Văn phóng mình ra khỏi ô cửa tròn. Tuy có sẵn niềm tin, song Hùng Văn vẫn ngầm vận Vân Hải chân kinh đề phòng nguy gian khoảng uống hết bình trà, Hùng Văn đã thấy ánh sáng mặt trời chói chang soi Toàn thân Hùng Văn đã nổi trên mặt năm dưới đáy biển, Hùng Văn trở lại mặt đất như một kẻ được tái sinh, vui mừng biết Đầu óc suy nghĩ, mà chân cứ bước, Hùng Văn lầm lủi đi vào trong khu rừng hoang hướng vừa xong, Hùng Văn lập tức phi thân về phía tiếng tiếng người lao xao, Hùng Văn lại nghe thấy cả tiếng rít của chưởng phong ào nghĩ như vậy, rồi Hùng Văn dùng thân pháp nhẹ nhàng tiếp cận nơi có tiếng động. Ẩn sau gốc cây cổ thụ, Hùng Văn thấy một cô gái áo trắng đang giao đấu với một lão nhân võ công tuyệt đỉnh mà Hùng Văn thấy chưởng pháp của đôi bên còn phải kinh hồn. Phân tâm là điều cấm kỵ trong giao đấu, nên rõ ràng lão nhân áo xanh đã chiếm được thế Hùng Văn chẳng phải thù địch với người nào, nhưng tâm lý chàng muốn hỗ trợ kẻ yếu là cô Sấm chưởng vang rền làm Hùng Văn không còn lưỡng lự, bởi cô gái đã bị lão già đẩy vào tránh xa ba trượng, luồng chưởng của Hùng Văn bị hụt, giáng vào thân cây cổ thụ bật gốc, Nhìn lỗ sâu với thân cây bật gốc, lão càng thầm phục chưởng lực của kẻ mới ra tay. Thấy cô gái áo trắng không hề hấn gì, Hùng Văn đã yên tâm. Lão không ngờ có gã trẻ tuổi thấy mình động thủ với cô biết lão là tay độc địa của hắc phái, đã có tên là La Thư Nhân Ma? Sư phụ của ngươi là ai, hãy trình ta rõ? biết chàng chẳng phải kẻ tầm thường, mà là đệ tử của cao nhân nào đó, lão cần hỏi cho biết Hùng Văn nghe lão hỏi, chàng không e ngại, đáp ngay : - Ta là đệ tử truyền nhân của Tổ sư Vân Hải Tiên Quân. võ lâm chỉ đôi ba người già lão của danh gia còn nhớ, hoặc nghe truyền lại. La Thư Nhân Ma tuy là lão ma đầu, song vẫn chẳng biết Vân Hải là phái nào, càng chẳng Yên trí chàng trai kia chẳng phải môn đệ của phái nào đáng ngại hiện nay, La Thư Nhân Ma như hai con mãng xà quật thẳng vào Vương Hùng Văn thật ác Văn mới ra chốn giang hồ, chưa đo lường được địch thủ, nên phải vận Vân Hải chân Chàng cũng biết nội lực của mình không thể nào bằng lão già, tốt hơn hãy Lão ma đầu đã nhắm đẩy chưởng vào giữa ngực Hùng Văn, không ngờ chàng thoái bộ quá Thân pháp của lão già nhanh hơn luồng ánh sáng, Hùng Văn đã né chệch đi, mà chưởng phong của lão vẫn quật được vào bên vai trái, hất chàng tung lên cao, rồi rớt phịch cao thủ trong thiên hạ đã tan xác bởi chưởng lực của La Thư Nhân Ma. Nhưng Vương Hùng Văn vận Vân Hải chân kinh lên hộ thân, nên tuy ngọn chưởng trúng vai trái hất tung chàng lên, Hùng Văn vẫn chẳng hề hấn gì. Thấy Vương Hùng Văn ngã nằm dưới đất, cô gái áo trắng kêu lên một tiếng hoảng hốt và Khi đó Vương Hùng Văn đã vận khí, cảm thấy huyết mạch lưu thông, toàn thân an toàn. tay êm ái mát rượi và sự quan tâm của cô gái làm chàng dễ chịu vô cùng, chẳng khác nào Nàng buông tay chàng ra, song mắt vẫn nhìn chàng như thấy một nhân La Thư Nhân Ma trố mắt lồi ra, bởi nội lực phi thường của chàng trai. Tuy không bị trúng thương, nhưng Vương Hùng Văn cũng rúng động, thầm có ý nghĩ là lão Lão quái ma lúc này đã phải công nhận chàng trẻ tuổi có chưởng pháp lạ kỳ, công lực mãnh Nhưng chiêu thức kỳ lạ và công lực của chàng trai không thua sút lão già, nên trong lòng Vương Hùng Văn thi triển Vân Hải chưởng pháp khí thế mãnh liệt. La Thư Nhân Ma thì lại kiêng dè, bởi đã nếm qua chiêu thức của chàng trai, nên lão thận những có chưởng lục hùng hậu, mà còn có căn bản nội lực như đã tu luyện mấy mươi năm, - Ta là Vương Hùng Vương Hùng Văn đã nhảy tới thét lớn : Lão muốn đi thì hãy nhận một chưởng của ta trước đã. Vương Hùng Văn chưa từng bôn tẩu giang hồ, không biết quy tắc võ lâm, nên chẳng nói thủ đỡ lấy sóng chưởng của Hùng Văn. La Thư Nhân Ma mở mắt nhìn, và lão thất kinh nhận thấy uy lực của tuyệt chiêu này rất lớn, chưởng của Hùng Văn nên lão già thoát hình lão bị chưởng lực của Hùng Vương Hùng Văn không ngờ chiêu Thạch Phá Thiên Kinh của mình lại dữ dội đến thế. Đến như La Thư Nhan Ma tàn độc, oai phong, người trong giang hồ phải khiếp sợ mà chàng Nghe giọng oanh vàng và hương thơm sực nức, Vương Hùng Văn "a" lên một tiếng như Vừa nói xong, Hùng Văn nhìn xuống đôi chân trần không giầy dép của mình, chàng lại bừng Nhưng đôi má hồng của nàng lại khiến Hùng Văn ngây ngất, bởi sắc đẹp thêm hấp dẫn bội Ngập ngừng mãi Hùng Văn mới hỏi được một câu : Câu hỏi của Hùng Văn rất bình thường, thậm chí còn hơi run rẩy, nhưng cô gái xúc động bởi Tư thế vén tóc của cô gái càng thêm phần duyên dáng, Hùng Văn cảm thấy tâm hồn lâng Từ nhỏ tới lớn, chàng đã quen nói chuyện với cô gái nào đâu, nên chỉ gật gù : Trình Vân không dám cười trước vẻ ngây ngô lúng túng của Hùng Văn. Hùng Văn nhìn người đẹp, lại nghĩ đến thân phận côi cút cô đơn của mình, nên xúc động Trình Vân bật cười lớn, đưa bàn tay mềm mại nắm lấy cánh tay Hùng Văn và bảo : Hùng Văn cứ để Trình Vân nắm tay mình đi như gió, cho tới lúc khung trời sáng trưng trước Vừa trông thấy Trình Vân và Hùng Văn, cả hai đã cúi đầu : Trình Vân quay lại nhìn Hùng Văn, tươi cười. hạ, nắm tay Hùng Văn đi thẳng vào bên đại hán nhìn theo Hùng Văn, ánh mắt có vẻ nghi ngại, nhưng chẳng dám nói gì, bởi thấy Hùng Văn và Trình Vân đang đi vào, lại gặp một chàng công tử đi ra. Tuy ngoài mặt có vẻ tươi cười, nhưng trong lời nói có ý truy hỏi, nên có lẽ chàng công tử Cậu công tử dường như không muốn làm Trình Vân giận dỗi, nên vội cười cười và đáp nhẹ Nàng quay sang Vương Hùng Văn để giới thiệu với cậu công tử : Đặt tay lên vai Hùng Văn, nàng nói với anh trai : - Còn đây là ân nhân cứu mạng của muội, tên Vương Hùng Văn. Nhìn Vương Hùng Văn với ánh mắt nghi ngờ, Trình Cương chỉ thấy đó là một người trai đầu Cương được nhiều người khen đẹp, nhưng xem ra còn chưa bằng Hùng Văn. Vậy mà chàng trai kia chỉ xuất một chiêu đã đuổi được lão, còn làm lão trúng Thấy anh mình cứ nhìn Hùng Văn trân trân, Trình Vân lại khó nói chưa dứt câu thì Trình Vân đã kéo vào một căn phòng và bảo : Trình Vân đã ra ngoài, Hùng Văn đảo mắt nhìn căn Văn đang suy nghĩ, thì Trịnh Vân đã trở Hùng Văn bỗng cảm thấy lâng lâng trong niềm hạnh phục vừa chỉnh tề, chàng đã nghe gõ cửa và có tiếng Trình Vân : - Đây là bộ võ phục của sư phụ truyền lại, nên cần phải ghé sát vào Hùng Văn chải tóc cho chàng thật gọn ghẽ, lại búi thành kiểu tóc thư gỡ vừa xong, gương mặt Hùng Văn đẹp trai chẳng khác công tử nhà giàu, khiến Trình Tự nhiên đắm đuối, Hùng Văn đặt môi mình lên khuôn miệng chúm chím của Trình Vân, trao - Vương huynh, phải chăng đây là nụ hôn đầu đời của Vương huynh với một người con Vân ôm chặt lấy Hùng Văn và bảo : Buông Hùng Văn ra, Trình Vân đỏ hồng đôi má. kia lớn tuổi hơn, diện mạo nghiêm nghị, Hùng Văn đoán chừng đó là Nhị ca của Trình Vân. Lão nhân khẽ gật đầu, rồi liếc nhìn Hùng Văn. Tỏ vẻ tôn kính, Hùng Văn tiến lên một bước, khom mình làm lễ : - Vãn bối Vương Hùng Văn xin tham kiến đại nhân. Lão nhân, cha của Trình Vân chính là Minh chủ của Hắc đạo giang hồ, danh hiệu Cửu Châu mới ngó thấy Vương Hùng Văn đã biết thiếu niên kia là mẫu người đặc biệt, chẳng phải tầm Từ cái phẩy tay của Trình Đại Hải, Hùng Văn cảm thấy có một lực vô hình nâng thẳng thân Thật ra Trình Đại Hải muốn phát lực để thử sức Hùng Văn, song chàng ta không cưỡng lại, điệt chỉ xuất một chiêu đã đánh lui La Thư Nhân Ma. Có thật như vậy Hùng Văn mỉm cười, liếc mắt nhìn Trình Vân, nhưng lại đáp bằng những lời khiêm Nghe Trình Đại Hải hỏi đến bậc thầy của mình, Hùng Văn cứ tình thật trả lời ngay : - Tôn sư của vãn bối chính là Vân Hải Tiên Quân, hẳn đại nhân có biết? Cửu Châu Thần Uy Trình Đại Hải bỗng cau mày khi nghe câu trả lời của Vương Hùng Văn. Con trai đầu của Trình Đại Hải là Trình Phi đứng bên cạnh, hiểu ý cha. cũng không tin Hùng Văn có thể thắng nổi La Thư Nhân Ma, võ công lẫy lừng. - Gia phụ muốn biết vị kỳ nhân là lệnh sư của Vương huynh đó. Ôi, giao đấu với anh của Trình Vân thì Hùng Văn chẳng muốn tí nào? Lâm vào thế khó xử, Hùng Văn đâm lưỡng lự chẳng biết nói sao. - Đại ca không phải là đối thủ của người này đâu. - Nếu Vương huynh có bản lĩnh, thì cứ chỉ giáo một hai chiêu, nào có hại gì sợ Vương Hùng Văn bực tức lên thì mọi chuyện sẽ không hay. Song Hùng Văn đã hiểu được Trình Vân nên cứ điềm tĩnh đứng yên như chẳng nghe thấy Trình Phi lại hiểu lầm, gã nghĩ Hùng Văn không có bản lĩnh thật, nên mới chịu đứng im. Không ngờ Trình Phi vừa lại gần thì Hùng Văn đã quét cái nhìn, rọi ánh tinh quang vào mặt - Trình đại ca ca đã có hảo ý chỉ giáo, Hùng Văn này đâu dám bất câu nói của Hùng Văn, Trình Vân cảm thấy chàng thật đáng yêu. Nàng sợ Hùng Văn sẽ áp đảo Trình Phi, nhưng cũng không muốn người mình thương yêu Tiếp nhận được tia mắt đồng cảm của Trình Vân, Vương Hùng Văn lại mỉm cười nụ cười Thái độ của Hùng Văn thật tự tin, nhưng nhã Phi trước câu hỏi của Hùng Văn, gã phẩy tay, miệng ấp úng : Lời nói của Hùng Văn làm mọi người đều phải giật mình, mà Trình Vân cũng thót tim. thì võ công của Hùng Văn dù thâm hậu cũng dễ gì không nhích khỏi chỗ đứng? Mới nghe lời nói của Hùng Văn, Trình Phi cũng phải ngớ ra vì hết sức ngạc mặt Hùng Văn nghiêm nghị, chàng vận lực, hít thở thật sâu, đôi chân trụ như cột Chẳng biết đó là chiêu thức của phái nào, song Cửu Châu Thần Uy Trình Đại Hải với cặp mắt kinh nghiệm võ lâm đã nhận ra sức mạnh trong thế đứng của chàng trẻ Lúc đó, Vương Hùng Văn lại vòng tay, hỏi lớn : Trình Phi tiến tới mấy bước nặng nề, mắt nhìn như ghim vào Vương Hùng Văn. của gã tập trung chưởng lực để xuất ba chiêu thật khốc liệt, xem Vương Hùng Văn đón đỡ một chiêu đã đuổi được La Thư Nhân Ma. Nhưng đứng yên để nhận ba chiêu của Trình Phi Nếu Trình Phi quật thẳng ba chưởng, nội lực của Hùng Văn có thể Khi ấy Trình Phi bỗng đứng lại cách Hùng Văn khoảng hai thật là khủng khiếp vì cự lý quá gần, cánh tay đưa ra sắp chạm vào mình Hùng Văn, mà Trừ Hùng Văn, mọi người trong đại sảnh đều đã biết Trình Phi sử dụng chiêu Hình Sa Bốc Lang, một trong ba Đại Sát Chiêu gia truyền của Cửu Châu Thần Uy Trình Đại Hùng Văn vẫn bình tĩnh trước luồng sóng chưởng đang vụt tới. Đúng lúc mọi người kêu lên bởi luồng chưởng áp sát chàng trai, thì Hùng Văn chỉ hơi Đang dương dương tự đắc, Trình Phi bỗng nhận thấy chưởng lực của mình phóng ra như Vương Hùng Văn không thay đổi sắc mặt, chỉ thản Nếu Hùng Văn này không có may mắn thì công lực của Hùng Văn ghê gớm thế nào mà có thể hóa giải tuyệt chiêu của Trình Phi thành Trừ phi là chàng ta luyện được Ban Nhược thiền công của nhà Trình Phi lúc này mới phát hiện võ công của Vương Hùng Văn quả là ghê gớm. Quay sang Vương Hùng Văn, Cửu Chân Thần Uy Trình Đại Hải trầm giọng : - Ngài có phải là người của Thiếu Lâm tự hỏi khiến cả đại sảnh đứng mình trong không khí căng thẳng, bởi mọi người thấy Trình chủ nhân tỏ ý thù địch với Vương Hùng Vương Hùng Văn lại cười trong bụng và nghĩ thầm : - Thì ra Trình lão tưởng ta là môn hạ của phái Thiếu Lâm đang sử dụng Ban Nhược thiền công mà không biết Vân Hải chân kinh của Vân Hải Nhất Phái, với điều kỳ diệu là tập trung Nhưng Vương Hùng Văn đoán ông ta là một nhân vật ghê gớm của võ lâm, nếu không Trình Đại Hải đâu có tỏ thái độ dè - Vãn bối không hề biết Đinh Hán Uy là ai, nên không thể là môn nhân của ông ta mặt Trình Đại Hải hiện rõ nét trầm tư, ông ta nhìn thẳng vào đôi mắt chàng trai trẻ : Thấy Trình Đại Hải thay đổi thần sắc, Vương Hùng Văn chưa hết ngạc nhiên để lựa lời đáp, Cửu Chân Thần Uy Trình Đại Hải biến sắc, mắt nhìn Vương Hùng Văn, miệng cười lạt, rồi Tất nhiên Vương Hùng Văn mới từ lòng biển đi lên, chẳng biết Thiếu Lâm tam lão là ai. Song chàng hiếu kỳ muốn hiểu võ công của Tam lão này ra sao mà Trình Đại Hải có vẻ rúng Tiểu thư Trình Vân từ từ đi tới bên cạnh Vương Hùng Văn, định nói điều gì đó, nhưng nàng chưa kịp mở lời thì Cửu Chân Thần Uy Trình Đại Hải đã bật cười lớn và nhón mình lên : Đại Dũng thiền sư chắp tay thốt giọng trầm của người có võ công thâm hậu : Đại Trí thiền sư bỗng liếc nhìn Vương Hùng Văn, rồi lên tiếng : - Hà hà, chẳng lẽ đại sư không nhận ra người trẻ tuổi này là ai. Vương tiểu hữu đã thi triển Ban Nhược thiền công của Thiếu Lâm đại phái đấy. nhìn Vương Hùng Văn với những luồng nhãn quan sáng ngời như tia ba vị đại sư cùng nhìn mình trân trối, Vương Hùng Văn lại thích thú mà không ngờ Thế mà nghe Trình Đại Hải nói Vương Hùng Văn có thể thi triển Ban Nhược Ba vị Thiền sư đều nhận thấy Vương Hùng Văn chẳng phải môn đệ của bổn phái, nên đoán Đại Trí thiền sư bước lên, chắp tay thủ lễ, miệng hỏi Vương Hùng Văn : Vương Hùng Văn biết là đã đến lúc phải nói sự thật để tránh những phiền phức tai hại. - Đại sư hiểu lầm rồi, tại hạ là môn đệ truyền nhân đời thứ tám của Vân Hải Tiên Quân. qua tại hạ thi triển Vân Hải chân kinh, nhưng Trình lão bá tưởng là Ban Nhược thiền đáp mà trong lòng Vương Hùng Văn cảm thấy an ủi. Qua những lời đối đáp, Trình Đại Hải đã hiểu Vương Hùng Văn không phải là người của Chàng ta là người của một phái Vốn là người thông minh tuyệt đỉnh, Vương Hùng Văn rất nhạy cảm, nhưng do chưa được Nhưng lúc này chàng đã có cảm giác hai phái Thiếu Lâm và Hắc đạo của Hồn nãy bởi nghĩ ta là người của Thiếu Lâm, Trình lão đã thay đổi thái độ, bây giờ lại ôn tồn bởi biết rõ ta là môn nhân phái sao ta chẳng ở lại giúp một tay, tất nhiên sẽ được lòng người ta yêu quý? Quả thật Vương Hùng Văn lúc này chỉ vì tình cảm mà không phân biệt rõ chính, tà. Câu nói của Vương Hùng Văn với giọng khiêm cung, nhưng kỳ thực là tỏ ý khiêu khích ba vị Trình Đại Hải vui mừng trong bụng, lão không nói gì Hùng Văn cũng trố mắt - Thật là chuyện lạ, Tử Long ngọc bích chẳng phải báu vật của Thiếu Lâm, vì sao các vị lại - Quả thật Tử Long ngọc bích chẳng phải pháp bảo của Thiếu Lâm, nhưng cũng không thể Đại Trí thiền sư là người bình tĩnh nhất, mà cũng phải phẫn nộ bởi câu trả lời của Trình lão. Vả lại Trình Đại Hải biết Tử Long ngọc bích là bảo vật quan hệ rất lớn, cả võ lâm giang hồ - Một mình lão Đại Trí chưa chắc mình đã giải quyết xong, huống hồ còn có hai cao tăng kia Chỉ còn trông cậy vào Vương Hùng Văn thôi. Khi đó, Vương Hùng Văn không hiểu được sự tình, mà qua câu chuyện chỉ biết đôi bên - Vãn bối xin hỏi đại sư, Tử Long ngọc bích chính thật là vật quý của người nào? - Viên ngọc ấy trước đây là của Kiếm Tiên Đinh Hán Uy, chẳng hiểu sao bị lạc ra giang hồ, Vương Hùng Văn "a" lên một tiếng, mặt tươi tỉnh, bảo rằng : Vương Hùng Văn bỗng nổi nóng, dù sao tuổi trẻ cũng háo thắng, vả lại chàng thấy Thiếu Lâm tam lão có vẻ "lấy thịt đè người" quá đáng, đòi hỏi của họ cũng vô lý, còn xem chàng - Các vị đại sư tưởng Vương Hùng Văn này sợ mấy vị sao? Vốn chưa biết lễ nghi giang hồ là gì, Vương Hùng Văn nói xong lập tức xuất chiêu, chưởng Hết sức khinh thường, đại sư xuất thủ hóa giải chưởng lực của Vương Hùng Văn. ngờ chiêu thức của Hùng Văn đi quá nhanh, sức mạnh cũng vô cùng mãnh chiêu của Đại Dũng thiền sư vừa đẩy tới nửa chừng đã bị chưởng lực của Vương Hùng Văn đánh bật trở lại, phát nổ dữ dội, chưởng khí quật thẳng vào lưng nhà sư, khi ông Thì ra chiêu chưởng của Hùng Văn là một chiêu biến hóa rất nhanh, có tên là Phao Chuyên Đại Dũng thiền sư giật mình, ông ta không còn kịp biến chiêu giữa những tiếng ông ta là một trong Thiếu Lâm tam lão, võ công thâm hậu, kinh nghiệm có thừa. Bởi vậy chưởng lực của Vương Hùng Văn vừa tới thắt lưng của Đại Dũng thiền sư thì chàng chỉ nghe "ào" một tiếng, rồi cảm thấy có một lực thật mềm mại từ đại sư biến chưởng khí Vương Hùng Văn hụt hẫng và phải khen thầm : Không chậm trễ, Vương Hùng Văn liền xuất chiêu Nhất Thạch Nhị Điểu (một hòn đá liệng Vốn công năng của La Hán chưởng đã dữ dội, sau này còn được Kiếm Tiên Đinh Hán Uy Vương Hùng Văn nhận biết công lực của Đại Dũng thiền sư thật phi thường, chàng chống Vừa bước chân ra giang hồ, tuổi trẻ lại còn cao ngạo, tự kiêu, nên Vương Hùng Văn gặp đối Chàng còn muốn thi triển võ công cho Trình Đại Hải phải nể phái Vân Hải và người mình yêu thương là Trình Vân tiểu thư phải hết sức phục tài. Vậy thế là chàng huy động nội lực cùng những chiêu thức biến hóa ảo diệu của Vân Hải Nhưng các nhà sư chưa kịp ra tay thì Vương Hùng Văn đã búng mình ra khỏi vòng chiến, tự Mọi người chưa hiểu chuyện gì, Vương Hùng Văn đã cười khà khà. Thì ra Vương Hùng Văn trong khi giao đấu, biết hỏa hầu của mình không bằng Đại Dũng được đại sư của phái Thiếu Lâm làm chàng đắc ý... Lúc ấy Đại Trí thiền sư liền bước tới bên cạnh Vương Hùng Văn và trầm giọng nói : - Vân Hải chân kinh, tiểu thí chủ vừa thi triển quả có uy lực rất lớn, lão nạp cũng muốn được Vương Hùng Văn mỉm cười thầm nghĩ, Đại Dũng to xác ta vừa đánh lui, không ngờ lại tiếp Tuy nghĩ vậy, nhưng Vương Hùng Văn cũng không dám khinh thường, bởi tuy Đại Trí ốm Thái độ ngạo mạn của Vương Hùng Văn khiến Đại Trí thiền sư bình tĩnh đến đâu cũng phải mạnh vào mạch môn hữu thủ của Vương Hùng Văn. Chỉ cần Đại Trí thiền sư bắt trúng là cánh tay của Vương Hùng Văn bị đứt phải Đại Trí thiền sư ác độc, nhưng ông biết Vương Hùng Văn có Vân Hải chân kinh, Vương Hùng Văn giật mình, biết Đại Trí thiền sư ra chiêu độc thủ, song chàng đã có thế hóa Chỉ thấy thân hình Vương Hùng Văn hơi nghiêng, hữu thủ gạt phải của Hùng Văn đã thuận thế nhắm vào chỗ kín nơi hạ bộ của Đại Trí, làm nhà sư thất Chỉ một thế giao tranh tựa như làn chớp ấy, cũng đủ khiến Đại Trí thiền sư và những người Không ngờ Vương Hùng Văn chỉ dùng một thức nhanh nhẹn đã Vậy là Hùng Văn đã hóa giải được thế đánh của đối thủ, còn tránh được bị động và khiến kẻ Chỉ một chiêu như vậy cũng đủ đối phương phải nể mặt chàng rồi. Tiếp theo đó Vương Hùng Văn thi triển luôn những liên chiêu hợp thức, vừa tấn công Đại Nhưng Đại Trí càng xuất chiêu tuyệt diệu bao lần thì Vương Hùng Văn càng có những phản Bỗng Vương Hùng Văn lại cười to một tiếng, tự búng mình ra khỏi cục tràng, khoanh tay Đại Trí thiền sư tức quá, nói không nên lời, chỉ đưa mắt ra hiệu cho Đại Dũng và Đại Nhân. Hai vị kia lập tức tiến lên, cùng Đại Trí xếp thành hình chữ phẩm bao lấy Hùng nếu ba vị cũng không phải là đối thủ của tại hạ thì mời Lời nói của Hùng Văn hết sức đanh thép, kiêu ngạo, và rõ ràng không coi Thiếu Lâm tam lão - Tiểu tử này võ công thâm hậu lạ kỳ, lại có ý cản trở việc lớn của bọn mình. Hắn có vẻ không phải người xấu, nhưng lại về phe với Hắc đạo. Thấy Hùng Văn bị Thiếu Lâm tam lão vây vào giữa, Trình Vân tiểu thư đã định xông ra. Song nàng nghe những lời đanh thép của chàng, nên chỉ đứng yên một chỗ. Đại Trí thiền sư phẩy tay ra hiệu, rồi nói với Hùng Văn : Vương Hùng Văn vẫn điềm nhiên không nói, nhưng kỳ thực trong đầu tính xem có thắng nổi Trông bộ dạng của Đại Trí thiền sư lúc này thật xứng đáng là kẻ đứng đầu Tam lão. báo trước cho Hùng Văn biết, rồi lẹ làng phát chiêu như luồng chớp giật, khí thế dữ dội vô Đại Dũng và Đại Nhân thiền sư cũng liên tiếp xuất chiêu, chưởng lực đẩy ra như sóng vỗ. Vương Hùng Văn đứng nguyên một chỗ, xòe chưởng phát một chiêu thẳng ra phía trước, Chưởng lực của Đại Trí mới phóng ra được nửa chừng đã bị sóng chưởng của Hùng Văn trước, cùng ập vào hai phía của Vương Hùng Văn. Đã cảnh giác từ trước, Vương Hùng Văn xoay mình tránh hai luồng của đối Trí đã nhanh như chớp phóng tiếp một chưởng ngay giữa ngực chàng trai Lâm tam lão quả là ghê gớm, lực liên thủ của họ trong giang hồ không có những Vương Hùng Văn bởi cao ngạo, háo thắng, tuy đã thận trọng vẫn lâm nguy Khi ấy Thiếu Lâm tam lão phát chiêu liên tiếp, làm Vương Hùng Văn lọt vào giữa vùng con mãng xà cùng tấn công ác liệt vào Vương Hùng Văn. Công lực của Vương Hùng Văn rất thâm hậu, song phải đối địch với lực hợp công của ba thành trận Tam Nguyên trận pháp hết sức nguy hiểm, làm sao Vương Hùng Văn có thể Mà lẽ nữa, mặc dù Vương Hùng Văn sử dụng Vân Hải chân kinh vừa công vừa thủ đều lợi Vương Hùng Văn chưa Càng giao tranh Vương Hùng Văn càng kinh ngạc, bởi Thiếu Lâm tam lão liên thủ trong Tam của Vương Hùng Văn không thể nào thi triển được trọn vẹn. Bởi thế tuy coi bộ khó thắng nổi Tam lão, nhưng Vương Hùng Văn cũng không thua ngay, Vương Hùng Văn bị bao vây, nàng lo lắng còn hơn lo cho bản thân Vô Phong chưởng của Trình Vân rất lợi hại, bởi kình lực như bão táp mà không hề Khi đó Đại Nhân thiền sư vừa phát xong một chiêu, chợt ngó thấy Trình Vân xuất chưởng Quả nhiên Đại Trí không thể nghe thấy tiếng động của Vô Phong Kỳ Chưởng, chỉ nghe tiếng kêu của Đại Nhân thì giật mình né một bên, nhưng đã muộn rồi, một luồng kình lực đã ập Vương Hùng Văn sợ nguy hiểm cho Trình Vân, chàng thét to một tiếng xuất chiêu tách rời Ai cũng biết rằng Đại Trí thiền sư có Ban Nhược thiền công hộ thân nên chưởng lực khó Lần này chỉ sơ ý, lại đang mải mê liên thủ đánh Hùng Văn, quên phòng Lập tức đến bên Trình Vân, Hùng Văn nói nhanh : - Trình tiểu thư, một chưởng của cô nương thật là lợi Vân được Hùng Văn khen thì mỉm cười sung sướng vô cùng. cứu được người mình yêu trong lúc nguy ngập, nên đứng sát vào chàng trai định nói những Nghe câu hỏi của Đại Trí thiền sư, Vương Hùng Văn bỗng giật nẩy mình, vì mới nghe thấy Còn Hắc Y Độc Tâm là cậu của ta. Đại Trí thiền sư chưa nói gì, thì Vương Hùng Văn đã nhìn Trình Vân và thét lên : Trình Vân đã nhận ra thái độ khác lạ của Vương Hùng Văn, câu hỏi của chàng có vẻ khẩn Không ngờ Hùng Văn vội như con rắn, lách tránh bàn tay Trình Vân, rồi thụt lùi mấy bước, Ngó thấy sự tình như vậy thì đoán được ngay rằng giữa Vương Hùng Văn và Hắc Y Độc Khi ấy Vương Hùng Văn tỉnh ngộ, chàng hiểu Trình Vân tiểu thư đâu hiểu được chuyện Nghĩ như thế Hùng Văn có hơi hối hận, liền nhìn Trình Vân, rồi vòng tay nói nhanh : Trong trí Vương Hùng Văn đoán biết Cửu Châu Thần Uy Trình Đại Hải và Trình Vân sẽ Mặt Vương Hùng Văn chợt biến sắc, chàng hỏi lại : Dứt lời, Vương Hùng Văn thấy Trình Đại Hải vẫn lạnh lùng nhìn mình, còn cái nhìn của Trình Đại Hải hiểu rõ nỗi khổ tâm của đôi trẻ, Trình Vân và Vương Hùng Văn. Lão mới nói được nửa câu, Vương Hùng Văn đã đau khổ kêu lên : Dứt lời, Vương Hùng Văn bắn mình ra khỏi đại sảnh, trong nháy mắt đã biệt dạng phía chân Thân pháp của Vương Hùng Văn nhanh nhẹn lạ kỳ, dù Trình Đại Hải muốn cản ngăn cũng Lúc ấy trong lòng Vương Hùng Văn đau đớn vô cùng. Cứ phi hành như điên, Vương Hùng Văn cũng không biết đã đi được bao lâu, xuyên mấy Nhưng trí não chàng như muốn vỡ tung ra khỏi bao ý nghĩ ập tới, toàn là cảm giác thương đau, trong chốc lát như muốn nhận chìm Vương Hùng Văn vào biển sâu lai láng. với nhãn lực tinh tường của đôi mắt Hùng Văn trong đêm cũng chẳng khác gì ngày. - Ôi, sao trời đất oái oăm, lại khiến cho Hắc Y Độc Tâm là cậu của Trình Vân, người ta yêu - Ta biết xử trí sao đây, khi người ta yêu lại là cháu ruột của kẻ thù đã sát hại thân phụ? Bình thường Vương Hùng Văn cũng hiểu trong đời sống của con người có những nỗi đau thình lình, chàng cũng không còn dũng cảm để coi như một chuyện đương trong rừng thật mù mịt, ánh mắt ngời sáng của Hùng Văn quét trong bóng tối đáng sợ Chàng kêu lên câu đau khổ ấy, trong phút chốc đầu óc của Hùng Văn như mê muội đi bởi Đột nhiên nỗi căm thù Hắc Y Độc Tâm làm Hùng Văn phát điên bóng gã y phục đen cứ hiển hiện trước mắt Hùng Văn và dường như còn nham nhở Hùng Văn như mất cả lý trí, chàng phát chiêu liên tiếp vào khoảng không, bứng đi hàng loạt Bỗng nhiên có tiếng rên khe khẽ vọng tới bên tai Hùng luyện dưới đáy biển mười năm trời, nên thính lực của Hùng Văn đã đạt tới mức siêu Tiếng rên rỉ của ai đó tuy rất yếu ớt, người thường không nghe nổi, song lại Hùng Văn bình tĩnh trở lại bởi tiếng rên của con hỏi với âm vực cao vút như xé màn đêm của Hùng Văn làm rừng khuya chuyển động, Hùng Văn không hề sợ sệt, nhưng trong chàng mênh mông nỗi buồn cô độc bơ vơ... Bây giờ Hùng Văn mới biết thế nào là nỗi sầu cô độc. Bóng người thiếu nữ đẹp lại hiện ra trước mắt chàng với nụ cười tươi như hoa, khiến lòng Bây giờ Hùng Văn đã hiểu ra. Những tiếng rên, tiếng thở là của một người có thân pháp ảo - Cao nhân ở đâu, cho ta được diện kiến, chẳng lẽ chỉ có thanh âm mà không có con lại không có người, mà chỉ vì tiểu tử ngươi không nhìn Vương Hùng Văn vận thính lực và nhãn lực cố gắng phán đoán kẻ trả lời đang ở nơi nào. Hành tung của người này không thể nhìn ra, tất nhiên võ công cũng không rõ được cao Hùng Văn ngơ ngác, bởi chưa bôn tẩu giang hồ, nên chàng chưa biết gì về Thánh Kiếm Chí Tuy ngạc nhiên nhưng Hùng Văn không tin lời nói bí mật nọ. - Ta có Vân Hải chân kinh chưởng pháp tuyệt vời, thì dù Thánh kiếm chi chi nữa ta cũng Mọi người từ cao thủ đến kẻ tầm thường đều mong gặp được Thánh kiếm, chỉ có ngươi là Vương Hùng Văn đã say mê bị thu hút vào lời nói bí mật tự bao giờ. Hùng Văn không giấu được sự bực bội : hẹn ly kỳ, làm Hùng Văn háo hức như không thể chờ lâu. - Thế thì ông ta chỉ là một văn sĩ, viết sách võ mà Tiên Sinh không biết võ công nhưng ông ta có Trong đầu Hùng Văn suy nghĩ mông lung bởi những lời kể của tiếng nói bí ẩn kia. Văn vẫn tưởng ngoài phái võ của Thánh Cô Trình Anh, thì võ công Vân Hải phái của chàng Lạ thay, kẻ bí ẩn kia dường như đọc được ý nghĩ trong đầu chàng trai trẻ, nên tiếng nói Quả thật là chuyện ly kỳ, Vương Hùng Văn vội hỏi phăng tới : - Vậy rồi Tam kiếm Thập nhị chưởng có được truyền lại Văn "a" lên một tiếng, rồi hỏi : hùng rằng mình là người có tội, không muốn sống trên đời nữa, sẽ tự xử bằng cách lao có trong võ lâm, còn tạo điều nghi kỵ giữa các môn phái do những chiêu thức tuyệt vời của một kết cuộc bi thảm, không đành lòng nhẫn tâm xem những việc xảy ra, nên ông đã lao vào Hùng Văn cúi đầu suy nghĩ, bỗng ánh mắt sáng lên, chàng thình lình la lớn trong đêm tối : Hùng Văn thốt lên câu hỏi đó, mà chính bản thân mình cũng khó tin. Thời gian trôi đi trong căng thẳng, bỗng Hùng Văn nghe tiếng nói vang lên phía sau lưng : người tới sát sau lưng chàng vẫn chưa phát hiện ra, thì thân pháp người ấy cao thâm biết Lập tức quay mình lại, Vương Hùng Văn thấy trước mặt mình cách khoảng năm bước có Hùng Văn ngắm kỹ người trước mặt, thấy phong độ của ông ta rất khó nhận biết. - Tại hạ tên là Vương Hùng Văn. Tam kiếm Thập nhị chưởng của Nhất Tiên Sinh có thắng bí kíp võ công của phái Vân Hải Nghe người ấy nói thế, Hùng Văn cảm thấy dễ chịu, nhưng chàng lại suy tư và lên tiếng : thắng được mọi võ công của các môn phái, hẳn chẳng phải là ông ta nói khoác, mà phải có Người ấy gật đầu ra vẻ vừa lòng, rồi cúi mặt suy nghĩ hồi lâu, hình như đang toan tính một - Việc gì Hùng Văn này có đủ khả năng, sẽ xin hết sức làm. Nghe Hùng Văn nhận lời, người ấy tươi nét mặt, mỉm cười, miệng nói thật chậm rãi : Hết sức bất ngờ đến kinh ngạc, Hùng Văn ngây mặt ra một lúc, rồi run giọng nói : Người ấy dường như không để ý tới cử chỉ của Hùng Văn, cứ thản nhiên tiếp tục nói : - Kiếm này được gọi là Thánh kiếm bởi nó sẽ dẫn tới một kết cuộc bi thảm trong võ lâm. điều này là con đã hóa giải được những lưu huyết kinh hồn thảm khốc trong võ lâm thiên hạ. - Thánh kiếm đã từ lâu không xuất hiện trong giang hồ, lần này tái xuất có thể mọi người Bị người ấy hỏi khích, máu anh hùng trong Hùng Văn trỗi dậy, chí trí đột nhiên bốc cao. - Tại hạ, Vương Hùng Văn, đầu đội trời chân đạp đất, lẽ nào lại sợ. Hùng Văn không biết chuyện gì, vội xoay mình nhìn về phía sau, nhưng chẳng thấy gì lạ. Hiểu ra ý của người ấy, chàng quay lại đã không thấy ông ta đâu nữa. thân hình Vương Hùng Văn đang nằm sóng soài trên mặt đất tối om... Nếu không có Thánh kiếm nằm bên cạnh thì chàng đã tưởng mình vừa trải Đồng thời Hùng Văn cảm thấy trong mình đổi khác, và nhớ lại Hùng Văn nhận ra kinh mạch đều thông suốt, mà còn trôi chảy hơn ngày thường, sắp thông Trong lòng phấn khởi, Hùng Văn cầm cây Thánh kiếm không có vỏ, nhanh chóng đi ra khỏi Vượt qua rất nhiều chỗ rẽ, Hùng Văn ra khỏi cửa rừng và nhìn thấy một thôn nhỏ ngay trước Chàng nhìn kỹ thấy những nét quen thuộc và không nén được xúc động khi nhận ra đó chàng thanh niên này bề ngoài coi có vẻ như là công tử quý phái, mà mang một thanh kiếm Hùng Văn thấy những người trong thôn đều không nhận ra mình, bỗng cảm thấy xót xa. cái chết của cha mình trong ngôi nhà này mà bây giờ chẳng biết thi hài đã chôn cất nơi đâu. Hùng Văn đi trở ra ngoài cửa, bỗng thấy một người mặc áo đen đứng sừng sững trước mặt. - A, hắn có phải là Hắc Y Độc Tâm, kẻ tử thù của ta đây chắc đây là kẻ thù của mình, nỗi căm hận dâng lên, khiến Hùng Văn thét lớn : - Ngươi có phải là Hắc Y Độc Tâm Văn không nói gì cả. Cùng với kình khí dồn dập bủa tới, tiếng nói của Hùng Văn nghe rờn rợn qua lằn rít của trai này là một trong các gia đình nạn nhân của hắn. Gã áo đen chưa suy nghĩ hết thì sóng chưởng của Hùng Văn đã ập vào hắn như thác đổ ầm Hắn trợn mắt ngạc nhiên không ngờ tiểu tử này có chưởng lực kinh hồn đến thế. kình khí và ngẩn ra bởi thế tránh chưởng kỳ lạ của gã áo đen, một thế chống trả thụ động Câu hỏi của gã áo đen lại làm Hùng Văn bốc cao nộ khí. trả Vương Hùng Văn mấy chiêu cách giữa hai người đang gần và Hùng Văn đã chắc nắm phần đắc thắng trong tay, là gì, nên Hùng Văn phải thu kiếm lùi xa vài bước, nghiêng mình né Văn đảo mắt nhìn, té ra đó chỉ là một cục đờm bầy nhầy nhão nhẹt. Thế là chàng đã bị đối thủ lừa, bởi nội lực của gã bắn đờm trong họng ra cũng có khí thế Tức giận bởi mình còn thiếu kinh nghiệm lâm địch, Hùng Văn quay nhìn đối thủ thì thấy hắn Thế là gã áo đen đã có vũ khí trong tay, gây bất lợi cho Hùng nghĩ như vậy, rồi Hùng Văn thu kiếm lại, dõng dạc nói lớn : Bây giờ gã giở quạt sắt ra, kẻ kia lại muốn đấu chưởng, như vậy hẳn cây kiếm kia có điều Thấy nét mặt thay đổi của gã áo đen, Hùng Văn khoái chí nghĩ thầm : Vậy ta có thể nói thật cho ngươi biết, đây chính là Thánh Gã áo đen trước còn hồ nghi cây kiếm trên tay Hùng Văn, nhưng khi nghe chàng kể rõ lai Gã áo đen chưa dứt lời, Hùng Văn đã thét lớn : - Cha ta là Nam Sơn kiếm khách Vương Đạt, ngươi còn chối cãi được nữa thét đầy nội lực và sinh khí của Hùng Văn như sét đánh, làm gã áo đen biến sắc. - Thì ra ngươi là con của Vương Đạt đấy ư? - Ta cũng mặc y phục đen, nhưng người giết phụ thân ngươi không phải là ta. Đến lượt Hùng Văn như cứng lưỡi vì ngạc nhiên, mãi một lúc sau mới hỏi : Lời nói của lão nhân áo đen làm Hùng Văn hoảng hốt đến không dám nhắc lại. - Cha của ngươi là Nam Sơn kiếm khách Vương Đạt, lấy con gái của ta là Ngọc Diện Tiên Hùng Văn không thể ngờ có vấn đề rắc rối thê thảm Ta chính là ông ngoại của ngươi, nhưng cha ngươi đã hại Tâm trí của Vương Hùng Văn đã rối bời. - Vậy ai đã ra tay giết phụ thân của ta? - Đã bảo ta là ông ngoại của ngươi, võ lâm và người đời vẫn gọi ta với cái tên Hắc Y lão ma Vương Hùng Văn bỗng bình tĩnh trở lại. Lão nhân áo đen nhin Hùng Văn bằng ánh mắt trìu mến, ông ta dịu dàng hỏi chàng trai : - Hài tử, con có muốn theo ta đi tìm người mẹ lưu lạc của ngươi Hùng Văn không nói, trong lòng chàng như có ngàn mối tơ vò rối loạn cả lên. sự kiện nghe được rất dồn dập khiến chàng không biết xử trí ra sao cho Văn thất kinh, vì lúc này cự ly rất gần, lão ma ra tay bất ngờ làm kẻ võ công cao cũng Vội lướt mình tháo lui, nhưng không kịp nữa, Hùng Văn cảm thấy lưng mình tê buốt, đau Bên tai chàng chỉ còn nghe tiếng thét của một cô gái nào đó, rồi chàng hôn mê luôn chẳng Hùng Văn chìm trong cõi vô thức, chẳng biết đến bao lâu, cho tới khi từ từ tỉnh lại... có thể đoán ra nơi này là phòng ngủ của một cô gái đài các. Hùng Văn đã ngây ngất trước vẻ đẹp của cô gái, nên miệng cứ ấp úng, nói chẳng thành lời. Hùng Văn ngạc nhiên, nhưng lúc ấy chỉ nhớ có một vật, liền buột miệng hỏi cô gái : Nghe nói Thánh kiếm vẫn còn, trong lòng Hùng Văn mới yên. Hùng Văn ngẩng đầu lên suy nghĩ, cái tên Ngân Kiếm phu nhân chàng chưa hề mẫu thân của Đinh Bảo Liên nhất định phải là một nhân vật nổi tiếng trong võ lâm Nếu chàng nói thẳng ra là không biết thì cô gái sẽ chẳng bỗng im lặng, vì lúc này cánh cửa lại mở ra, rồi một thiếu phụ trung niên đẹp tuyệt Thiếu phụ trung niên có nụ cười dịu dàng khiến Hùng Văn thêm yên tâm, giọng nói của bà những người biết ta cũng không nhiều, vả lại đã từ lâu ta không còn bôn tẩu giang hồ đôi mắt của Hùng Văn ánh lên niềm cảm kích, chàng khẽ nói : chẳng hiểu ngươi có kỳ công gì trong cơ thể nên chống chọi lại được, nếu không thì mạng Hùng Văn nhận thấy mình rất kính trọng và có cảm tình với vị phu nhân này, nên đáp nhanh Sự thật Hùng Văn không hiểu thuở bé ở dưới Thủy Biệt Phủ, uống được mười giọt Vân Hải Phu nhân trầm ngâm, đôi lông mày lại nhíu nhẹ như suy nghĩ điều gì, làm Hùng Văn nằm Hùng Văn không thể nén được, bèn hỏi : Giật thót mình khi nghe tên Kiếm Tiên, Hùng Văn ngẩn cả mặt ra. dường như không để ý sắc diện của chàng, nên cứ thong thả thở dài một tiếng, rồi nói tiếp : Thấy đây là chuyện riêng trong gia đình người ta, Hùng Văn không tiện hỏi tiếp, chỉ ậm ừ mới chợt quay vào thấp giọng nói với Hùng Văn : Hùng Văn ngẩn ra, nhưng đã mang ơn người ta lẽ nào không tìm dịp báo đáp, liền trả lời : - Chỉ cần đủ sức làm là Hùng Văn này chẳng bao giờ từ chối, mà sẽ lập tức làm ngay, xin cô Hùng Văn không ngờ Bảo Liên yêu cầu làm việc này, giữa lúc chàng còn bao việc phải làm. Hùng Văn vội lắc nhẹ đầu ra ý bảo nàng chờ mình suy nghĩ, nhưng chàng nhăn mặt đau Bảo Liên lại tin chắc Hùng Văn ra dấu ưng thuận nên vui vẻ kêu Vương Hùng Văn chưa bao giờ thấy một nụ cười đẹp mê hồn như nụ cười của Bảo Liên, Thấy Hùng Văn nhìn mình đắm đuối, tự nhiên Bảo Liên phải ửng hồng đôi má, nhan sắc Thật ra Bảo Liên đã có cảm tình với Hùng Văn. ngắm kỹ dung mạo của chàng, thật đúng là trang nam nhi tuấn tú khiến lòng cô gái phải xiêu Chợt Hùng Văn cảm thấy có gì khác lạ chi cựa mình. - Ca ca bị quạt Đại La của Lão ma làm bị thương, nan quạt sắt đâm cả vào lưng, nếu không Vết thương của Hùng Văn đã lành Ngân Kiếm phu nhân rất thương Hùng Văn, chẳng khác nào con mình. và những chuyện đã qua của Hùng Văn rồi bảo : - Văn nhi, Chỉ Ưu kiếm pháp mà sư phụ của ngươi đề xuất, muốn ngươi được giao đấu để so sánh với Vân Hải chân kinh cũng chính là tôn chỉ theo đuổi của ta. luyện võ công trong tập sau của bộ Bội Diệp Kinh của Thánh Cô Trình Anh, trong đó có ghi Nhưng công lực của ngươi lúc này chưa thể động thủ với ta được, chờ sau Hùng Văn ngẩn ra, thật chàng không thể ngờ việc trong thiên hạ lại trùng hợp khéo như vậy. Ngân Kiếm phu nhân chính là truyền nhân của Thánh Cô, song làm sao chàng có thể động Dường như thấu hiểu tâm trạng của Hùng Văn, Ngân Kiếm phu nhân mỉm cười và bảo Phu nhân liếc nhin Bảo Liên, nét mặt khang khác, rồi nói tiếp với Hùng Văn giọng dịu dàng : Hùng Văn vui mừng, tươi nét mặt, nhưng chẳng biết nói sao... - Việc hôn lễ của các con sau này hãy bàn, nhưng ta đã coi con là rễ. Hùng Văn hỏi ý Bảo Liên, rồi nói : Làn da trắng của nàng làm chàng ngất ngây, thở một hơi dài, cố gắng kìm mình không Lát sau, Hùng Văn ve vuốt cánh tay ngà ngọc của Bảo Liên, mắt chàng âu yếm nhin vào mắt - Văn ca ca, dù sao mẫu thân cũng đã sắp xếp việc trăm năm của đôi ta, sớm muộn muội - Này Văn ca có biết mẫu thân và phái Thiên Long có mối quan hệ thế nào Văn cũng nhận ra sự việc nên ghìm ngựa mình Hùng Văn chưa hiểu nguyên do, nhưng nghe lời Bảo Liên nên vội lướt ngựa tới chặn ngang giữa đường, vừa khi con ngựa của người thư sinh tới nơi thì chàng kêu lên : Chàng thư sinh có lẽ sợ ngựa mình lao vào Hùng Văn và kỹ thuật cưỡi ngựa của chàng ta chân trước như dựng giữa không trung, để ghìm đứng lại trước mặt Hùng Hùng Văn thấy vậy phẩy tay, đẩy ra một luồng chưởng phong cực mạnh, chặn đứng Hai tăng nhân áo đỏ có vẻ không phải người Hán, nhưng nói tiếng Hán chính tông rành rẽ.