Hành trình xa thẳm phần 7

Hành trình xa thẳm phần 7

Thể loại: Nghệ thuật sống
Lượt xem: 39,900Lượt tải: 7Số trang: 5

Mô tả tài liệu

Tham khảo tài liệu 'hành trình xa thẳm phần 7', kỹ năng mềm, tâm lý - nghệ thuật sống phục vụ nhu cầu học tập, nghiên cứu và làm việc hiệu quả

Tóm tắt nội dung

- Ăn sáng chưa? Rồi à, đừng có ăn qua loa đấy nhé! Nào, bây giờ hãy uống hết chỗ thuốc kia đi rồi sẽ được toại nguyện. Thế là “No. 1” chạy ào đến bật công tắc máy tính, xong, háo hức ngồi chờ máy kết nối mạng. “Giao thông” bị nghẽn ít phút rồi... tắc hẳn. “No. 1” điên tiết khởi động lại, lầm bầm nguyền rủa chiếc... máy tính vô tội. Mọi chuyện sau đó cũng ổn. Click chuột! hiện ra, giọng “đàn chị” đặc trưng: “Sao? Ngủ ngon chứ ông bạn?”. “No. 1” thấy rộn rã trong lòng, lướt tay thoăn thoắt trên bàn phím: “Tôi..., tôi rất nhớ bạn...”. * * * Trong nhà bếp, có tiếng thầm thì của người quản gia: - Tôi không thể. Nó lẻn đi nhanh quá. Nhưng tôi có theo dõi... - Bà nên quản lý chặt hơn nữa được không? Sao? Đã khóa cổng rồi mà vẫn leo qua? Không nên để nó lặp lại sai lầm này. Bà biết đấy, ngoài đường đầy ứ xe cộ. Giao thông bây giờ rối loạn lắm. Nhỡ ra chuyện gì... Bố mẹ nó là bạn thân hồi trung học của tôi. Mỗi mình nó là con độc nhất đấy. Liệu chừng! - Vâng, tôi hiểu! Bà giúp việc chu đáo mang đến cho “No. 1” cốc sữa dâu ủ nóng như mọi khi. Bà len lén nhìn vào tấm lưng của thằng bé. Qua lần áo thun mỏng mảnh, bà thấy rõ những vết bầm thâm tím lan rộng trên bả vai... Thằng bé vẫn chẳng hay biết gì. Nó mải mê ngồi gõ gõ, miệng mỉm cười rất ngây ngô. Những dòng chữ xa lạ nhấp nháy trên màn hình, chúng chứa đựng điều gì mà tụi nhóc say sưa thế nhỉ? Bà chẳng hiểu, bà thuộc thế hệ “trước công nguyên” rồi - nói như lời của cháu ngoại bà đã từng nói - rằng những người già như bà đã thuộc về một “thời kỳ đồ đá”, khó mà hiểu tận tường mọi lẽ trong “kỷ nguyên thông tin” này. Cách tốt nhất là bà chẳng nên nghĩ ngợi nhiều, sẽ bình thản hơn. Mỗi thời mỗi cách, bà lo làm gì cho mệt. Bà rón rén đi ra. Sực nhớ chuyện xảy ra chiều qua mà hơi xa xót. Tội nghiệp, nó đã theo con đường mòn dẫn ra con rạch nhỏ, vừa lò cò chạy vừa lẩm nhẩm như một thằng điên. Bà rượt theo gọi, nó chẳng thưa, còn mải miết chạy, rồi té sóng xoài. Nó năn nỉ bà cho nó ra “sông” chơi, hóng mát cho đầu bớt đau một chút. “Một chút” của nó hơi lâu, nên bà buộc nó phải về, nó không chịu, chạy lạc vào một con ngõ khác. Con đường này dẫn ra khu dân cư mới xây dựng, gạch đá còn ngổn ngang. Nó vướng phải một ụ gạch to rồi ngã vật xuống. Miệng vẫn không thôi lảm nhảm những điều vô nghĩa. Chuyện này, dĩ nhiên bà giấu ông chủ. Vị “bác sĩ tóc trắng” mà hay, khéo lại trách bà không chu đáo! * * * - Cháu muốn được về nhà! Cháu không thích thị trấn này chút nào. - “No. 1” ấp úng thưa. Vị bác sĩ nhíu mày, thả vội tờ báo đang đọc dở xuống bàn, cất giọng ôn tồn: - Xem cháu kìa, cháu đang trong thời gian nghỉ ngơi dưỡng bệnh mà! - Cháu chẳng bệnh tật gì cả, cháu rất khỏe mạnh. Mọi người lừa dối cháu. Ngay cả bố mẹ cháu cũng lừa dối cháu. - “No. 1” khịt mũi bất bình. - Đừng khua nhắng lên như thế. Ta muốn hỏi cháu điều này: ngày hôm qua cháu đã hành động như thế nào khi ở ngoài phố? - Cháu chỉ đi ăn sáng và đến nhà chơi một chút - Lời nói dối trơn tuột như sợi mì ống được trộn quá nhiều dầu. - Vậy sợi dây chuyền của cháu đâu? - Cháu đã đánh rơi khi đi ra ngoài, lúc nào cũng không rõ - Lại tiếp tục nói dối. - Chứ không phải cháu đánh nhau? “No. 1” giật thột mình. Vậy là câu chuyện “xà nữ” ức hiếp đã bại lộ. “No. 1” lập tức bị nỗi xấu hổ bao vây. - Vâng, những kẻ xấu xa khiến cháu dị ứng thị trấn này. - Chứ không phải cháu đánh nhau với cây cột điện và những tờ áp-phích quảng cáo à? “No. 1” trợn tròn mắt: - Bác sĩ nói gì cháu không hiểu? Cột điện nào? Áp-phích quảng cáo nào? Vị “bác sĩ tóc trắng” quyết định ngửa bài: - Một người quen của ta trú ngụ trong ngôi biệt thự, đã mô tả rằng cháu đấm liên tục vào cây cột điện, chạy lòng vòng quanh bãi rác một mình, rồi cấu xé những tờ áp-phích quảng cáo phim dán chi chít nơi bờ tường của ngôi biệt thự. Kèm theo những tiếng hét kéo dài. Tại sao cháu làm vậy? Vô cùng kinh ngạc, “No. 1” đưa ra những giải thích lòng vòng, rồi cố gắng kể nốt câu chuyện về một buổi sáng chết tiệt trong hiệu ăn và các sự kiện xảy ra dồn dập sau đó, dẫn đến việc bị “xà nữ” áo đỏ cướp đoạt sợi dây chuyền. Vị bác sĩ kiên nhẫn nghe, ánh mắt chứa đựng nhiều thương cảm. - Cháu không bịa đấy chứ? - Cháu nhận thức rõ mọi sự kiện xung quanh. Cháu không bịa! - “No. 1” hụt hẫng. Vị bác sĩ thở dài, lắc đầu liên tục: - Bây giờ ta cần nói chuyện nghiêm túc với cháu. Ban nãy cháu khẳng định rằng mình không bệnh tật gì và nằng nặc đòi về thành phố. Vậy ta buộc phải tiết lộ điều này: cháu đang có triệu chứng của bệnh tâm thần phân liệt dạng nhẹ, nói nôm na là bị loạn trí. Cháu liên tục gặp những ảo ảnh do chính đầu óc bệnh hoạn của cháu sinh ra. Và bị chính bản thân đánh lừa... - Không đúng! Cháu... - Hãy để ta nói hết, đừng cướp lời! Có thể cháu đã thực sự gặp một đám thiếu niên không được nhã nhặn lắm trong hiệu ăn. Ta hiểu cháu. Luôn luôn có những kẻ không lịch sự cố tình chọc ngoáy người khác. Thế nhưng buổi trưa đó, sau khi chia tay bạn cháu, vì quá lo lắng và ám ảnh về những kẻ “mất dạy” - ta tạm dùng từ của cháu vậy - cháu đã chìm vào đời sống ảo thay vì thực. Cháu vẽ ra mọi điều tưởng tượng trong đầu, rồi đánh nhau với những ảnh ảo đó. Vì có một điều khá trùng hợp: là những áp -phích quảng cáo bộ phim dán dày đặc ở bờ tường của ngôi biệt thự cũng có hình một cô gái mặc áo đỏ. Đấy cháu xem, thế có phải là điên rồ không? “No. 1” không tin cậy mấy lời giải thích, nhưng do đuối lý, nó hoang mang hỏi: - Thế sợi dây chuyền của cháu đã biến mất vô cớ. Vì sao? - Không vô cớ chút nào cả. Cháu đã tự lẩm bẩm một mình, tự đấm đá mộât mình, tự vò nát cổ áo, tự giật sợi dây chuyền rồi quăng ra ngoài. Người quen của ta chứng kiến hết mọi việc và đã nhặt được nó từ bãi rác. Dứt câu, vị bác sĩ lôi trong túi áo ra sợi dây chuyền. “No. 1” rú lên mừng rỡ. Tuy nhiên, nét bàng hoàng vẫn còn hiện diện trên gương mặt căng cứng của nó. Tạm tin, “No. 1” vừa vuốt ve “con bọ cạp”, vừa bày tỏ nỗi lo sợ của mình về căn bệnh lạ và cách thức chữa trị. - Đó là chứng bệnh nguy hiểm. Rất nguy hiểm. Tuy triệu chứng còn nhẹ, nhưng cháu phải cố gắng. Bản thân cháu phải hết sức cố gắng để vượt qua. Nếu không chiến thắng bệnh tật, cháu sẽ vĩnh viễn làm một người vô dụng và thừa thãi. Bố mẹ cháu sẽ rất đau khổ. Vì họ chỉ có mình cháu. Vậy nên, cháu phải phối hợp tích cực với ta để tiêu diệt căn bệnh này. Cháu nhất định phải nghe ta. Đồng ý chứ? - Vâng! - “No. 1” nói qua hơi thở yếu ớt. Hình ảnh vị bác sĩ từ từ nhòa đi. Mắt nó hoe đỏ tự bao giờ! 10. “Đào tẩu” khỏi thị trấn Lại bị “giam lỏng” suốt mấy ngày liền. Lại bị cảm giác cuồng chân không chịu đựng nổi. Và lại trèo cổng lỉnh ra ngoài... Lần gặp tiếp theo, vào buổi chiều, cũng bên bờ sông, nói: - Phải khó khăn lắm mới ra được khỏi nhà. Tui muốn đi thành phố. - Ở đây không phải là thành phố sao? - “No. 1” ngạc nhiên. - Chỉ là một ngoại ô u buồn, ông bạn không thấy ư? Tui bị “nhốt” cả đời ở đây. Tôi “thèm” thành phố. Tôi muốn được vui chơi nơi náo nhiệt. Ở thành phố có thật nhiều trò hấp dẫn, phải không? Giọng buồn thảm, nghe như bị sũng nước khiến “No. 1” mủi lòng. Người cùng cảnh ngộ mà. Nó muốn nắm lấy bàn tay trắng xanh nhỏ nhắn của bạn, an ủi một câu gì đó, hay chí ít, hành động nắm tay cũng đã nói lên sự cảm thông sâu sắc rồi. Nhưng, không hiểu sao con bé bỗng quay mặt ra sông, giọng đanh lại: - Ông phải giúp tôi đi thành phố! Chúng ta cùng nhau đến thành phố, được không? Kiểu nói ấy chẳng có vẻ gì là đề nghị, nó như một câu mệnh lệnh thì đúng hơn. Đúng là giọng của đàn chị. Bàn tay ngọ ngoạy của “No. 1” khẽ đưa ra chợt rụt về. Nên để nó nằm trong tâm tưởng, nếu không, biết đâu lại cho rằng bị “lợi dụng” thì chết. Vẻ tiu nghỉu của thằng bạn làm phát cáu, nó đang nôn nóng chờ đợi câu hưởng ứng, nào ngờ... - Sao? Ông bạn không đi à? - trở giọng hậm hực, thấy rõ trên mặt “No. 1” phảng phất nét hèn nhát. Nhưng nó đã hiểu lầm thằng bạn tội nghiệp. Bởi vì ngay lúc này, “No. 1” đang mơ tưởng tới căn phòng riêng cùng các vị “phụ huynh” thân yêu. Xa thành phố lâu ngày để “chữa bệnh” (mà thật ra, ý thức về căn bệnh loạn trí với nó là rất mơ hồ, duy có nỗi sợ hãi là cụ thể), tự dưng hôm nay vô tình nhắc đến hai chữ “thành phố” làm nỗi nhớ hiện lên cồn cào. Trường lớp, những đứa bạn thân, thằng “bạn vườn” đáng ghét; những bát canh măng chua cá thác lác hấp dẫn của “Mama”, thế giới nén trong cửa hàng mười sáu mét vuông, giọng ồm ồm của “Papa” thoát ra làm rung rinh hàng râu dày rậm trên mép; những góc phố nhộn nhịp, những cửa hiệu sáng choang, các trò game hấp dẫn trên máy tính, những quán chè ngọt lịm... Tất cả lướt qua veo véo trong đầu, phủ mờ đôi mắt đang nhìn ra xa thẳm. Nhưng ở đây có cốc sữa dâu ủ nóng, có trò “chat” quyến rũ, và những sáng bình yên nằm “nướng” trong chăn êm nệm ấm mà không phải đến trường. Và ở đây còn có thêm nhóm “ngũ xà” với con “xà nữ” áo đỏ hung tợn. Lại chưa kể thêm những ngày mưa, thêm những con đường hoa cẩm thạch trơn trượt dẫn ra bờ sông, sẽ không thú vị gì nếu chúng trở nên dơ bẩn và vương vãi những viên đá cục, khiến người ta sẽ vấp ngã bất cứ lúc nào nếu không cẩn thận. Ngoại ô hấp dẫn không với những buổi chiều xanh xao vì thiếu nắng? Lòng “No. 1” bỗng dâng lên một ham muốn mãnh liệt. Có bên cạnh, mình đi đâu cũng vẫn thấy vui, vẫn thấy rộn ràng. Nếu ở lại, thị trấn ngoại ô và căn nhà buồn tẻ của vị “bác sĩ tóc trắng” sẽ không là mối bận tâm. Những buổi chiều xanh xao cũng sẽ không là mối bận tâm. Nhóm “ngũ xà” cũng không là mối bận tâm nhiều. Vì hai đứa sẽ mải mê chuyện trò, đến quên cả trời đang sập tối hay sắp đổ mưa. Thế nhưng, bây giờ muốn về thành phố, thì mình phải về theo thôi. 45 phút đón xe buýt, ồ, 45 phút có là gì đâu, chỉ là một khoảng thời gian ngắn ngủn. Vậy thì phải về. “Nào, chúng ta đi”. Ý nghĩ phát ra thành lời, “No. 1” cương quyết nói: - Đi ngay bây giờ. Nhanh lên! Và nhanh nhẹn chạy trước. Hai đứa lần dò ra trạm xe buýt, chỗ con dốc nhỏ. Cuối ngày, nắng tắt hẳn. 11. Đêm ở thành phố lạ - Đến thành phố chưa, ông bạn? Sao lâu vậy? - Giọng con nhóc lo âu. Hai đứa ngồi nhấp nhổm trên ghế, tay bíu chặt vào ô cửa kính khép nửa, căng mắt nhìn ra hai bên đường. Nhà cửa, xe cộ lao qua vùn vụt đến chóng cả mặt. “No. 1” nhận ngay ra sai lầm, hình như tuyến xe đi về đâu đó chứ không phải thành phố. Nó gào lên như phải bỏng: - Dừng lại! Dừng lại! Con bạn ngồi bên phụ họa bằng cách vỗ thùm thụp vào thành xe, tuy nhiên, tiếng động này rất yếu ớt. Bác tài to béo vẫn chăm chú điều khiển chiếc buýt to kềnh, không nghe hay cố tình không muốn nghe? Những hành khách ngồi kế bên quay lại, mặt hầm hầm khó chịu. Mặc, hai đứa đồng thanh: - Dừng lại! Dừng lại ngay đi! Thời may, gã soát vé lần dò tới, hắn nghiến răng hỏi: - Chuyện gì? - Chúng tôi nhầm tuyến! Muốn xuống ngay. Tên soát vé thô lỗ hỏi: - Thế chúng mày muốn về đâu?