Đội Đặc Nhiệm TK1 Phần 5

Đội Đặc Nhiệm TK1 Phần 5

Thể loại: Truyện ngắn
Lượt xem: 134,998Lượt tải: 1Số trang: 62

Mô tả tài liệu

Dạo này báo con thường theo tôi đi rừng. Trong lúc tôi cặm cụi đào đãi thì nó quanh quẩn săn mồi gần đó. Một hôm, khi đi ngang qua dải rừng non trước nhà, nó chợt nhảy ra trước tôi gầm gừ.

Tóm tắt nội dung

Dạo này báo con thường theo tôi đi lúc tôi cặm Tôi nhìn lên và thấy một con rắn đang vắt Từ đó tôi biết mình Tôi đặt tên cho nó là Aga. Không Phải vì sính chữ Tây chữ Tàu gì đâu, chẳng qua tôi Đến ngày giỗ anh Sơn, tôi ngậm ngùi đốt mấy khúc trầm Dù không mê tín, nhưng tôi cũng khấn thầm mong anh phù hộ cho tôi tìm ra vỉa tới ngày anh Đằng và anh Hùng ra đi, tôi lại về ngồi bên Tôi nhớ lại lúc anh Hùng ngã gục anh Đằng và nước mắt lại trào ra, trong tai như còn Thỉnh thoảng đi ngang qua chiếc trực thăng, tôi cũng ghé Với tôi giờ đây họ không còn là kẻ phải tôi đã thay đổi cách nhìn nhận, đơn giản lúc này nghe tiếng máy bay ù ù tít trên cao, đôi lúc chúng để lại một Ngày ngày tôi vẫn mỏi mắt ngóng về phía ngôi mộ, về cây Tôi sẽ không nói nhiều về mùa hè năm ấy. Nhưng đến đầu tháng sáu thì tôi Đôi lúc tôi tần ngần hàng giờ với một Nếu có ai thấy tôi nhưng lúc này, hẳn sẽ nghĩ đấy là một lúc trước của trăn mốc tôi cũng không bỏ qua. Tôi phải ném xuống mấy quả lựu đạn Tôi như con dã tràng núi ngày ngày làm mãi một công việc Tôi phải ngừng việc mấy ngày để đi lấy củi dự trữ và Tôi cũng phơi được ít măng le. tôi xâu lại treo trên đất mà phải thui thủi một mình nơi rừng sâu, còn có tạnh tôi lại vào rừng. (Ấy là nói văn vẻ thế thôi, chứ tôi đã ở Nhiều lúc tôi phải chia cho chúng các Những lúc đó tôi nghĩ Tôi ngồi dưới một gốc cây cổ thụ cụt ngọn mọc trên đỉnh cái khe cạn mà hơn năm trước tôi khởi sự việc đào đãi, Từ sáng tới giờ tôi lang thang trong rừng, chốc chốc lại Thực ra tôi làm Cũng tại tôi quá ngu dốt, không biết cách tôi nào có được học hành gì về việc này? ai chỉ bảo cho tôi đâu? Tôi đã làm hết khả năng Sự thất vọng làm tôi chán nản đến cực độ. Đúng là tôi đã làm hết sức, nhưng trong thâm tâm vẫn thấy mình có lỗi với các anh, những người đồng đội đã chết cho tôi được người mà trước lúc hy sinh đã gửi lại nơi tôi biết đây nữa, những người có kinh nghiệm và thạo việc, chứ tôi Tôi nhắm nghiền hai mắt lại cho nước mắt khỏi trào ra. con sóc chạy vụt qua chỗ tôi ngồi, lao tới bụi cây hỏi rằng vì cớ gì mà một kẻ như tôi lại ngồi rầu rĩ ở tiếng người tôi cũng chẳng buồn trả lời. Một hơi thở nóng hổi phả vào gáy tôi. Nó nhìn tôi và xoài hai chân trước nằm xuống bên cạnh. Con báo biết tôi đang buồn. Tôi vuốt đầu nó, có cái gì đó níu tôi lại. vừa bật lên trong đầu báo rằng tôi đã nhìn thấy vật gì đó. Chưa nhớ được là vật gì, nhưng tôi có cảm giác lạ lắm Vật tư tưởng, tôi lướt nhanh một loạt những gì nhìn thấy từ lúc Sóc thì đâu có gì lạ, ngày nào mà chẳng - Đầu tôi căng lên Và tôi từ từ đứng dậy, từ Tôi ngồi xuống bên nó, chưa dám sờ tay vào, sợ phải cầm Cầm mảnh kim loại trong tay, người tôi run bắn lên. "Tôi rất ngạc nhiên khi có vỉa được phát hiện qua vệ tinh..." Tôi chợt nghĩ đến lời Tôi vụt đứng dậy nhìn quanh, người bừng bừng như qua đây nhiều lần nhưng chỉ chú ý cái khe cạn và những đám đất nhô cao như mỏm đồi nên tôi chẳng vào đó làm gì. Nhưng bây giờ tôi tin chắc điều mình cần tìm dang ở trong Tay xách súng tay cầm dao, tôi hồi hộp vạch lá đi tới. Lát sau tôi đã nhìn thấy toàn cảnh chiếc máy bay Tôi nhìn tới và lạnh buốt xương Nếu không có con báo chắc tôi Tôi nhặt đoạn thân cây to bằng cổ tay dài hai mét, rồi vừa hì hục, tôi nhặt được một thỏi kim loại nặng trĩu hình khối Tôi lùi lại một nước mắt, tôi nhìn xoáy vào thỏi vàng trước hình, nhưng lúc này tất cả nhòa đi trong mắt ngọn gió mang hơi lạnh thổi tới hun hút, kéo tôi ra khỏi Tối hôm ấy tôi không ăn được gì, và suất đêm không hề lúc lúc tôi lại ghé mắt nhìn ra đầu mà không có điều gì rõ nét. Chắc chắn trong đống xác máy bay còn có những thỏi rắn cũng thế, không chỉ có một con. Tôi không tin rồi tôi Tôi đã tìm ra chiếc máy bay rơi Hơn nữa, không có ai tìm được một kho báu lồ lộ Tôi đến bên xác máy bay Chiếc máy bay không đến nỗi vỡ nát như tôi dấu vết nên không biết được đây là kiểu máy bay gì và Tôi không dám thò tay vào đống kim loại rỉ nát phủ đầy lá Tôi kéo cành khô phủ kín thân máy bay rồi châm lửa đốt. Tôi không bay như thế này, hẳn phải ở thế kẹt lắm, không thể có điều bom nào nổ như tôi lo sợ. Tôi trở lại, thấy trong đống xác máy bay lửa đang còn cháy âm ỉ, nhưng có thể bắt tay vào việc được rồi. Tôi moi ra được Bỏ vào ba lô vừa đủ sức mang là tôi đi ngay. qua tôi đã trù tính con đường từ đây tới cái hang nhỏ bên Ngày hôm ấy tôi đi được ba chuyến thì trời tối nên đành Lúc nào tôi cũng thấp thỏm, cứ nơm nớp như Mấy ngày sau tôi phải cho con báo ăn no để nó đi cùng tôi Chưa bao giờ tôi có tâm trạng như những ngày đó, vừa Phải hơn nửa tháng tôi mới hoàn tất công việc. lại tôi phải moi móc, nhặt nhạnh từng thỏi vàng một. hết số vàng vào hang, tôi đào đất nơi khác mang đến đổ giờ, số vàng này thực sự là "của tôi". từ trước tới nay cũng đã có bao nhiêu người chết. Mọi việc xong xuôi lúc chiều đã muộn, nhưng tôi chưa về Tôi đốt một Tôi đã làm được những gì mà các anh tin cậy và bây giờ có thể Một mình trở về không phải là chuyện dễ dàng, nhưng tôi không ngờ được là còn có nhiều sự việc xảy ra ngoài dự Hình như số tôi chưa hết "nạn" nên còn nặng nợ gian đêm đó vừa nằm xuống là tôi ngủ say như chết, chỉ có nên trở về trong mùa này?” Ý nghĩ đó làm tôi Tôi nhớ lại những cánh còn đủ bốn người, chúng tôi có thể đi ngay giữa các anh ấy sẽ đi được, chứ tôi hơn mười chín tháng rồi ở nhà không nhận được tin tức gì của chúng tôi, hẳn anh Hai Nguyên và mọi người sốt có những toán TK khác lên đường, tôi tin như vậy. Biết đâu chỉ vì tôi về chậm một ngày mà có một Cứ nghĩ thế là tôi lại sốt ruột, muốn Hơn nữa, tôi bắt đầu cảm thấy cuộc sống thui Suốt mấy ngày liền, không lúc nào tôi rứt khỏi những suy Tôi ngồi trên nước có một người nhìn lên. Đấy là cái bóng của tôi, đôi mắt trũng sâu đang nhìn thẳng vào mắt tôi như muốn Tự lượng sức, tôi thấy không thể đem tính mạng tôi lúc này đồng nghĩa với sự hy sinh vô ích của cả tổ. tôi sẽ lên rằng rất buồn nhưng tôi quen rồi, có Và tôi cảm thấy yên tâm hơn phần vì sức tôi đã yếu đi. Tôi biết vậy nên tự đề ra cho nếu trời không mưa, tôi xách súng chạy lên đỉnh đồi mưa to hoặc quá lạnh thì tôi tập tạ trong nhà bằng một tảng Tôi còn xuống suối chọn mấy tảng đá có bề mặt bằng Thực ra vác đá là để luyện tập, chứ mình tôi cần gì bàn Hơn nữa, tới mùa nắng là tôi đã đi rồi. Tuy nghĩ thế nhưng tôi vẫn rất tôi niềm vui nho nhỏ trong những ngày dài đằng đẵng. rau tôi biết không tôi không biết thứ nấm nào. Mấy lần tôi đi kiếm mật ong, nhưng lúc này Phải mất ba, bốn ngày lội rừng, tôi mới lấy được một ít mật rừng một mình, con người ta không chỉ có nhu cầu ăn no mai tôi câu cá, ngày kia đi săn nhưng tôi ít khi bắn, vì ăn không hết nó phí đi. tôi bắn được một con kỳ đà khá như thịt gà, nhưng không có gia vị, chỉ làm mỗi nên tôi không chắc là nó có ngon hay mới ăn muối một lần, mà cũng chỉ nhấm tí chút cho có vị Những lúc tạnh ráo, tôi thường leo lên đài quan sát trên cây Nghĩ vậy thôi chứ tôi không dám một mình đi theo hướng ấy, nhất là khi không biết tí gì về Như vậy chỉ còn cách là quay lại theo con đường chúng tôi đã tới đây Đến lúc này tôi vẫn hình dung được cảnh vật bay thì đâu có xa, chỉ hơn trăm cây số là đến khe khi tời đây chúng tôi phải đi trên hai chục ngày với mình tôi. Và nếu đến được khe Trầm, tôi còn phải đi cho Tôi nhớ có lần anh Hùng nói: "Khi đã Thỏi vàng đầu tiên lấy về, ngay đêm đó tôi chôn nó xuống tôi lại moi lên ngắm nghía. Nó ngồi bên tôi, thờ ơ nhìn thỏi vàng Sau này nhớ lại, tôi không hiểu lúc đó mình mà làm vậy, chứ không như anh nhà giàu ngắm của. tôi thỏi vàng trước mặt chẳng có gì hấp dẫn nếu so với một Và đến khi nhìn thấy những nụ mầm nhỏ xíu nứt ra trên mấy Riêng áo quần tôi đã rách hết, đành phải mặc Hùng lâu nay vẫn gói kỹ, tôi định khi về gần đến vùng ta mới Tôi không có giấy tờ gì, lại mang trên người Mấy ngày đó lúc nào tôi cũng ở trong trạng thái tất bật hối lần đi lên cầu thang, do vội vã nên tôi trượt chân ngã xuống Lát sau thì nó sưng vù lên, không còn bước được nấy con khỉ cứ nhìn tôi lom khom, làm như cả đời chưa Tôi hái bừa nhiều thứ lá, mỗi thứ nhai đắp lên vài ngày rồi không gặp trở ngại gì thì chỉ hai mươi ngày là tới chứ mấy! Tôi chỉ việc bắn, còn đã có Aga đi nhặt hộ. Giờ thì tôi đi lại cẩn mỗi việc đi kiếm ít mật nữa là có thể yên tâm lên này chắc trong các tổ ong đã có mật, lũ ong tất bật cả Tôi nhảy trên những tảng đá để băng qua suồl tới nơi suối lạnh buốt làm tôi nổi gai ốc và rùng mình liên Ngay cả những ngày đông giá lạnh, tôi Nhưng tôi cũng không nay tôi phải lội rừng "hỏi thăm" năm tổ ong, mới kiếm Tôi ghé nhà lấy ít trầm để đi ra mộ, nhưng khi ngồi nghỉ một Nhưng mấy năm nay ngày nào tôi cũng bươn bả như Bước lên nhà, tôi nằm vật xuống sàn và thiếp đi. Người tôi hâm hấp sốt, từng khớp xương như rời tôi đâu có đau ốm gì? chìm dần trong cơn sốt và trở thành ác mộng, nhưng tôi hầu như không còn biết gì biết tôi đã mê man mấy giờ? Tôi nhoài người sờ tìm bi đông nước. Mãi tôi cũng dốc được ít nước vào miệng, nhưng chỉ còn một ngụm nhỏ. đâm nhoi nhói trong đầu làm tôi lịm đi... Tôi sốt như thế suốt mấy ngày một ý nghĩ mờ nhạt nhắc tôi rằng hãy tỉnh dậy, hãy làm một cái gì đó, nếu không muốn chìm mãi vào cõi hư lần tôi gắng sức ngồi lên để bứt khỏi cơn mê, như tôi đã ngồi Tôi tìm nước, nhưng chẳng còn giọt nào. Các anh còn nước không, cho em uống với..." Có ai đó chìa bi đông ra, tôi giơ tay đỡ, nhưng sao với mãi Mắt tôi căng lên nhìn theo bi đông là tôi đã ngồi dậy, tay đang nắm chặt khẩu súng, Nhà khỉ kéo lên thăm già vẫn nhìn tôi chăm chăm, nó không ai lay tôi nhiều lần. Một vật gì nặng trĩu đè trên ngực làm tôi khó thở. Giờ thì tôi đã nhìn rõ lũ Uống hết nước, tôi lại chìa bi đông ra. Không biết nó làm thế nào mà xách được bi Tôi nhìn đồng hồ: ba giờ chiều. Và con số trong ô lịch cho biết tôi nằm mê man đã bốn Dù rất mệt nhưng tôi cũng Tối đó tôi uống một ít mật ong hòa với nước. Tôi đã bị sốt rét một lần nên biết. thế thôi, không có viên thuốc nào, làm sao bây giờ? Tôi cố Trong rừng đủ thứ cây thuốc mà tôi đành Hơn nữa có biết cũng không còn sức đi bẻ một mẩu quế cho vào đành ngậm trong miệng cho nó mềm ngày sau đó tôi vẫn còn sốt, tuy không sốt cao như Và tôi yếu lắm. Tôi không đứng lên nổi. có chúng, chẳng biết tôi sẽ ra sao. Một hôm tôi gắng ngày kế tôi chỉ uống tôi ngâm nó trong nước cho dễ nhai. Mấy việc đó tôi làm bớt nhức và tôi không còn mê sảng sức tôi muốn nhen lại đống lừa tôi phải cố hết sức mới làm được. Tuy vậy, những lúc lũ khỉ đến tôi đều biết. giờ có vẻ chín chắn hơn, cả hai nhóc khỉ cũng không lí lắc Cũng có thể chúng đã lớn, không "trẻ con" Mỗi lần ngước mắt nhìn ra, tôi vẫn thấy lờ mờ Không biết lại mấy ngày nữa trôi qua, tôi vẫn nằn thiêm Tôi không còn ý thức được mà điều đó lúc này có ý nghĩa gì đâu! Tôi biết mình Tôi nghĩ đến cái chết một cách dửng dưng, chẳng có chút Hình như những lúc thiếp đi tôi không còn gặp ác mộng. Còn khi tỉnh dậy, những ý nghĩ trôi qua trong đầu một cách lười nhác và vô định, tuy tôi vẫn hiểu mình đang nghĩ gì. sau khi chết con người còn có cuộc sống khác ở thế giới bên kia, thế nào tôi cũng tìm gặp cho bằng được anh Khi đó tôi sẽ mãi mãi đi cùng các anh, chẳng có gì chia lìa chúng tôi được nữa. Tôi sắp đi rồi, sẽ biết Tôi hình dung một hôm nào đó tim tôi ngừng đập, hơi thở ngưng lại, tôi nằm chết trên căn nhà nhỏ này mà chẳng ai cùng sự hy sinh của bốn chúng tôi coi như đổ xuống sông Đối với tôi lúc này những thỏi vàng chẳng có người sức của..." Mỗi người lính chúng tôi trước khi cầm Nhưng bây giờ tôi không còn làm gì được nữa ý nghĩ rối bời nửa mê nửa tỉnh làm tôi mệt lả, và tôi Một hôm lúc tỉnh dậy, tôi thấy lũ khỉ đứng vây là tôi muốn làm như vậy không nhìn mặt tôi mà nhìn xuống bên cạnh. Tôi quờ tay và Lũ khỉ hái về cho tôi. biết mấy hôm nay con báo có chịu ăn uống gì xôn xao quanh tôi như van lơn nài nỉ. Tôi cầm một quả đưa tuyến nước bọt nhói lên, và lát sau tôi thấy muốn ăn. Tôi ăn là cái hạt to tướng mà nếu có muốn ăn cũng không ăn quả ấy về cho tôi, lúc ba quả, lúc bốn quả. Tôi cảm nhận được hơi ấm cùng sắc vàng tươi của nhưng Tôi như ngửi thấy mùi hoa dại ngan ngát, nghe được Tôi thèm một ngọn gió vuốt ve mái tóc, thèm Cuối cùng tôi cũng dựng được Một lúc sau thấy đỡ chóng mặt, tôi lết đến bên bếp Tôi biết mình xuống sức một Tôi nướng một con cá khô Cứ như thế, hàng ngày tôi tập vận động và tự bắt mình phải nghe tiếng cây lá đung đưa rì rào trên đầu, tôi mới thực sự Đáng ra giờ này mình về đến nơi rồi mới xuống vũng suối, tôi thấy bóng mình còn xa lạ hơn lần Tôi không dám chắc điều đó mà cũng không tiện hỏi. như trong chuyện cổ tích, nhưng con báo Aga bảo vệ tôi, lũ Ngay cả con người, không phải ai và lúc nào cả, nếu ngay từ đầu tôi không thực lòng đối xử tốt với Tôi đem dao găm mài trên đá cho thật sắc để Trước đây tôi đã cắt thử: một Cạo trọc dễ hơn nhưng tôi tôi vơ tất cả đắp lên người vì không nhen được lửa. Đàn bò này từ nơi khác đến chứ lâu nay tôi không thấy. Tôi ghé lưng sát chiếc ba lô, quàng hai quai vào vai rồi mười lăm cân đá cuội, nhưng đối với tôi lúc này nó nặng Sáng nay tôi leo đến đỉnh đồi cỏ phía cát từ lúc mặt trời mới lên, nhưng đã ngồi lại khá lâu Về tới bên chiếc bàn đá, tôi ngồi phịch xuống eo gỡ quai tôi biết còn lâu mới vác nổi nó như trước kia. Tôi sẽ tập cho đến khi đủ sức quay về. những giờ tập ra, tôi không còn phải lặn lội đào đãi ngoài bữa tôi mới xách súng vào rừng hoặc ra suối câu cá. Chiều tối, tôi đốt một đống lửa trên bãi cỏ, vừa nấu ăn vừa Chỉ có khỉ già ngồi chồm hỗm trên hòn đá nhìn tôi nhánh cây con báo nằm liếm chân, đợi tôi gọi xuống ăn lúc tôi có cảm giác như mình đã an phận ẩn dật nơi được tôi nằm nghe tiếng mọt nghiến đều đều trong cây gỗ Đến ngày giỗ hai anh, tôi đủ sức đi một mạch về Và tôi ăn đây mỗi lần đốt lửa tôi phải đợi đến đêm, hoặc có Còn bây giờ tôi đốt bất cứ lúc nào, có lúc bứt cả cành tươi Đã thế, tôi còn dùng dao Đôi khi tôi ung dung đi bắn gà đồi mà không hề e ngại những chiếc trực thăng có Lúc này tôi chỉ lo một việc duy nhất Do thiếu muối nên cơ thể tôi kém dẻo dai, đầu óc lúc nào Để khắc phục, tôi tính tới chuyện đốt cỏ tranh lấy tro ăn. Thế là một buổi chiều lúc gần tắt nắng, tôi xách súng đi ra nắng tốt rậm như đừng, mà tôi tính có ăn cả đời ra tới nơi, tôi bỗng nảy ra ý định nhân dịp này kiểm tôi nghĩ thầm và bốc đầy một bao tro đem về. tôi vẫn chấm thịt nướng vào tro để ăn. Tồi hôm đó tôi không đi bắn nai như dự định. bắn một con cũng không ăn hết, mà bắn con thú chỉ để thỏa ý thích tò mò thì không nên, phần tôi ngại cần thiết phải xây ra một cuộc đụng độ, nhất là không hề có dấu hiệu nào báo trước cho tôi biết sắp xây ra Đáng ra tôi về nhà sớm hơn, nhưng nên tôi dừng lại xem. Thấy chúng bứt quả ăn ngon lành, tôi Nghỉ ngơi một lúc, tôi ra suối tắm. Nghĩ vậy nhưng tôi không bận tâm. Tôi bước lên cầu thang, vừa đi vừa dùng Lê đầu ra cửa, tôi nhìn thấy chúng nhảy từ trên cây nhà tôi. Đầu tôi căng lên. Khi đó tôi nước, không nghe được lúc nó tới gần. Ở đây rậm rạp, không không dễ gì phát hiện ra thủ lúc đó, tôi xách súng lủi qua những lùm cây tiến Tôi ngoảnh lại và suýt bật kêu quen với tiếng súng những lúc cùng tôi đi săn, nhưng thật bất ngờ khi nó dám chạy về tìm tôi giữa lúc súng nổ ầm ầm Tôi xoa đầu con báo rồi tiếp tục luồn đi, lát sau Tôi bắn nhanh một loạt. - Tôi lại quát, lần này Hai tên lính từ từ đứng dậy, nhưng chỉ có cánh tay lành là - Nếu muốn giết các anh, tôi chẳng cần nổ súng lần thứ hai Muốn sống phải làm theo lệnh tôi, nghe rõ chưa? - Tôi ra lệnh. Tôi bước tới nhặt mấy thắt lưng đạn ném vào gốc cây - Tôi nói - Giờ nghe đây! Tôi biết các anh là của tôi đâu, nên đừng có giở trò làm liều, rõ tôi như hình với bóng, thỉnh thoảng lại nhe răng gầm Tôi phải vỗ vỗ lên đầu nó để Tôi bắt ba tên lính quay lưng lại, bước tới soát người chúng không có vũ khí. - Tôi lúc chờ bọn lính băng vết thương, tôi nhặt mấy khẩu - Tôi quát - Dối trá thì không còn được sống mà - Dạ, trong ảnh chụp thấy có đốt lửa và có lối đi, mấy ổng Tôi suy nghĩ một lúc rồi nói: - Tôi sẽ kiểm tra lại điều đó. - Tôi cầm chiếc máy truyền tin đưa cho tên trung sĩ - Tên trung sĩ cầm máy chưa kịp nói gì thì tôi nhặt mấy Chúng không ngờ tôi lại rộng rãi như thế. Hoặc chúng đang căng óc cố nghĩ xem tôi là người thế Tôi không thèm lừa các anh đâu! Y vội đưa máy cho tôi. - Tôi gằn giọng nói vào máy - đồng bọn của anh có một người chết, ba người bị thương đang thì đây là lần đầu tiên tôi nghe nói đến. Giờ thì tôi biết đó là giọng - Cứ gọi tôi là... - Làm sao tôi tin ông được? - Tôi nói như quát vào máy làm mấy tên lính cũng giật mình - Tôi không cần cô tin hay người tới đây nhưng tôi tin khi đó chỉ còn mấy khúc Đấy là chỗ tôi vẫn thường ngồi nghỉ giữa chặng Tôi nói vào máy: Tôi đưa máy cho tên trung sĩ cầm để được rảnh tay, và nói - Các anh đi ra chỗ tràng cát, máy bay sẽ xuống đó. Cả ba dìu nhau đứng dậy đi theo hướng tôi chỉ. rừng non, tôi rút dao chặt một thân cây nhỏ có nạng đưa Cho ba tên lính đi trước, tôi theo sau cách vài mét. một phần ba tràng cát, tôi bảo cả bọn đứng lại rồi hỏi tên - Tôi bảo. Tôi cầm chiếc máy từ tay tên trung sĩ và gọi: Không ngờ cái cô "giặc lái" này lại có Nếu tóc cô ta uốn, ép gì đó, chắc tôi không ngạc Nãy giờ tôi vẫn hình dung trong đầu một mụ đàn bà Tôi quay sang bảo mấy tên lính: "Tới đi". Tôi theo sau. Lát sau tôi đã nhìn rõ cô ta: áo chằm nhìn chúng tôi, có vẻ không sợ hãi gì. Còn cách chiếc trực thăng một quãng ngắn, tôi ra hiệu cho bọn lính dừng lại rồi đi vượt lên, tới trước mặt cô gái và Cô ta nhìn tôi, lại nhìn xuống con báo lúc này vẫn Không nói gì, tôi nhìn thẳng vào mắt cô ta và chìa tay trái ra, - Nghe tôi hỏi đây! - Tôi nói chậm rãi - Các người tới đây Chẳng qua tôi đã hứa với mấy - Tôi được lệnh chở những người này tới đây, thế thôi! Cô ta ngạc nhiên nhìn mấy tên lính nhưng không nói gì chỉ Tôi nhìn qua và hiểu ngay: trong ảnh là một vùng đồi núi được chụp từ Tôi định thu tấm bản đồ, nhưng sau lại thôi. Đưa trả cô ta chiếc cặp, tôi hỏi tiếp: - Trong kia có một người chết, cô nên đưa xác anh tả về. Trên máy bay có băng ca không? - Tôi ra lệnh, đã thấy bực mình nhưng Tôi tự nhủ, nhưng bài học gì thì lúc này chưa nghĩ ra. Tôi liếc mắt, thấy trong sang tên lính bị thương ở chân, tôi nói: Còn hai anh kia đi theo tôi. Cô ta không nói gì, định vác chiếc băng ca lên vai, nhưng Tôi đi trước, ba "vị khách" theo sau. Bọn chúng tôi, Tôi biết Qua khỏi dải rừng non, chúng tôi đến bên xác tên đành gạt chúng ra, đặt bàn tay lên đôi mắt của xác chết, để một lúc rồi vuốt cho chúng nhắm tôi gạt đi. Đặt được cái xác lên băngca, tôi bảo cả bọn đứng đợi, lên - Các anh uống đi, tôi không khát! tôi vẫn kín đáo quan sát cô ta, vì tò mò hơn là cảnh gái trẻ thế mà lái được trực trong lòng tôi Đối với tôi, lái trực thăng là một lĩnh Lúc này tôi rất mệt. Sức tôi còn yếu, sáng Tôi tự an ủi và nghĩ xem có thể Có thể chúng khai đúng, đây chỉ là một cuộc trinh sát bình Đẩy được cái xác lên máy bay, tôi đưa tay áo gạt mồ hôi, Tôi làm tất cả những việc này vì Mấy tên lính cúi rặt, cô gái vẫn nhìn tôi chăm chứ. Tôi nói tiếp: - Chắc các người muốn biết tôi là ai, và vì sao sống ở đây? Tôi sẽ nói cho các người một người lính Giải phóng lạc trong rừng, đã ở đây hơn Vạt cỏ cháy do tôi đốt, lối mòn này tôi đi như đầu tiên tôi được gặp sau hai năm vắng bóng đồng loại. tôi khao khát một giọng nói, một tiếng tôi cũng nói luôn: bất cứ kẻ nào đến đây với mục đích làm hại tôi, sẽ bị đánh - Tôi vì viên đạn tôi bắn, đúng đây hơn hai năm có một chiếc trực Theo tôi biết, phi công tên Trà, hai người kia tên Lộc Tôi nhìn cô ta: Cô ta chúi đầu vào cánh tay không nói được, đôi vai rung Tôi đưa mắt cho mấy người lính ra ý hỏi. Tôi nhìn cô gái, Tôi có xem giấy tờ. - Tôi hỏi, nghĩ giờ đây chắc sẽ - Cô có thể nói rõ hơn được biết một chiếc trực thăng bay đi tiếp tế cho họ bị mất - Tôi hỏi phi vụ hôm đó cũng được lệnh tìm kiếm, nhưng không có đình mấy người kia muốn đem hài cốt về, lên đây tôi sẽ Tôi đợi trong vòng một tuần. Tôi muốn máy bay không vũ trang, người không Cô yên tâm, xuống đây tôi sẽ bảo đảm an Tôi chỉ vào cái máy viên trung sĩ đang giữ: Khi cô tới, liên lạc với tôi qua xuống nhưng người không được tự tiện đi vào định bước đi, tôi chợt nhớ ra một việc nên quay lại