Lăng Độ Vũ Hệ Liệt-quang Thần

Thể loại: Truyện kiếm hiệp
Lượt xem: 54,818Lượt tải: 3Số trang: 127

Mô tả tài liệu

Chương 1 - Vụ những người nổi tiếng tự tử 8 giờ 30 phút sáng, ngày 7 tháng 7 năm 1993. Mỹ Tuyết Tư nhìn gương mặt như hoa như ngọc trong gương, ánh mắt vô hồn ngây dại. Một gương mặt mà mỗi lời nói, mỗi nụ cười đều có thể khiến chúng sinh thần hồn điên đảo. Một gương mặt mà hàng ngàn, hàng vạn fan hâm mộ đang ôm vào giấc ngủ hằng đêm. Tuy nàng là một minh tinh tài sắc nổi tiếng nhất thế giới, khiến các thương gia phú gia địch quốc, những thế gia...

Tóm tắt nội dung

Dường như, đó là thứ trải nghiệm chỉ có ở những người đẹp. Không ai biết vì sao sự nghiệp của nàng đang như mặt trời chính ngọ lại đi làm chuyện ngu ngốc tự sát, sao lại có thể xảy ra chuyện như thế? sát biệt động, còn có 4 người đàn ông đều là những nhân vật cực kỳ quan trọng trong Interpol. Trên ghế chủ tịch ở đầu kia của bàn với vẻ mặt uy nghiêm là Mã Bốc, người Mỹ, là tổng tư lệnh là không có liên quan với nhau một chút nào". nhiệm, cứ theo chỉ thị của ngài Kim", cứ như thể đang ở trong phiên tòa chứ không phải trong Trác Sở Viên hít một hơi thật sâu, nói: " Sáu vụ án này xảy ra chỉ trong vòng 48 tiếng đồng hồ, hơn nữa, lại toàn là những gương mặt nổi tiếng khiến tôi không thể không bỏ chút thời gian tìm điểm: Là thời gian trùng hợp, nổi danh và trước khi tự sát, mỗi người đều không rõ tung tích một không bài xích một cách trực tiếp cách nhìn của Trác Sở Viên mà chỉ dùng thủ pháp phản Trác Sở Viên tiếp: "Sáu người này, người nào cũng vừa lên đến đỉnh cao nhất của sự nghiệp: Trác Sở Viên nhấn mạnh: "Không người nào trong số họ có nguyên do tự sát cũng như không ai Uy Nhĩ mặc dù trầm ngâm không nói, không hiểu sao trong ánh mắt lại ánh lên thần sắc lo lắng Chủ tịch Mã Bốc trầm giọng, nói: " Nghĩa là cô muốn nói 6 người danh tiếng thế giới này bị Trác Sở Viên giải thích: "Bọn họ trước khi chết, người nào cũng mất tích một cách thần bí một Mặc dù ba người này không biết đã gặp chuyện li kì gì, nhưng qua những lời những người chung quanh mà tôi đã cẩn thận thẩm vấn, không một ai nhìn thấy bọn họ vài ngày trước khi chết. Nhưng mà chuyện xảo hợp trên thế giới này cũng có không ít. cô cũng thừa nhận là bọn họ tự sát, vậy thì chúng ta còn có lý do gì để tiến hành điều tra? Gã Kim Thống này ngay từ lúc đầu đã đầy địch ý, Đúng lý ra, theo những gì đồn đãi, người này vốn cũng rất logic, chỉ là không hiểu vì sao bây giờ lại ngang bướng một Trác Sở Viên trầm giọng: "Nếu quả thật có chứng cứ xác đáng, thì cái hội nghị này cũng không Hơn nữa, Mã Bốc và thượng cấp của nàng là Uy Nhĩ cũng vốn là người nói lý lẽ, nhất định sẽ Kim Thống cười nhạt, nói: "Xem ra có lẽ bọn họ đã gặp qua yêu ma thời thượng cổ Nguyệt Ma Những người khác không có biểu hiện gì, Uy Nhĩ tránh ánh mắt của nàng. Khoảng ba tháng trước, nàng dưới sự trợ giúp của Lăng Độ Vũ, đã từ trên tay đặc vụ Cáo Đỏ bị một sinh vật vùi sâu trong lòng đất khống chế linh trí, đoạt lại quốc bảo của Ai Cập là viên Ảo Mấy người đáng kính trước mặt đây, gồm cả Uy Nhĩ mà nàng xem trọng, không cần hỏi cũng Nàng nhớ đến khí khái bất phàm của Lăng Độ Vũ. chủ được nữa, đứng bật dậy, lạnh lùng nói: "Hội nghị này không phải để thảo luận Nguyệt Ma có tồn tại hay không, tôi chỉ muốn các người nói tôi biết, vụ án này có điều tra tiếp không." phẫn nộ nói: "Đa tạ hảo ý của ông, chỉ là, cần trị liệu tâm lý là các ngài, không phải tôi." Đoạn số tư liệu khá quan trọng, nhưng xem ra, có nói thêm cũng vậy, đúng không?" Nói xong liền Lăng Độ Vũ ở bên kia đầu dây thở dài một tiếng, đoạn nói: Trác Sở Viên vừa nghe thanh âm của Lăng Độ Vũ, vui mừng đến phát cuồng, quên sạch cả những chuyện không như ý trong lúc họp với mấy người Mã Bặc sáng nay. Lúc này nghe thấy tiếng của Lăng Độ Vũ, nàng liền vứt hết những chuyện không liên quan đến hai người ra ngoài chín tầng mây, chỉ hi vọng có thể mau mau gặp lại nam tử mà nàng đã khắc Lăng Độ Vũ ngẩn người một hồi mới nói: Lăng Độ Vũ ở đầu bên kia hét lên trong điện thoại: Người mà ông biết rõ là con người trước đây của cô ta, còn Ý của Kim Thống chính là chỉ Trác Sở Viên vì chuyện -Số người báo cảnh sát nhưng lại sợ phiền nhiễu không muốn nói ra thân phận đâu phải là ít, -Nếu như không phải cô ta cố ý mất tích, vì sao một chút dấu vết cũng không có? Đặc biệt là muốn bắt người như Trác Sở Viên, đã từng được huấn luyện một cách nghiêm Cho dù thế giới này chỉ còn lại một mình ông, ông cũng nhất định phải kiếm cho ra Trác Sở Trác Sở Viên từ từ tỉnh lại, giống như từ trong một hang tối bước ra. Trong lúc nhất thời, nàng mơ hồ không biết đã xảy ra chuyện gì. Nhưng nàng không phải là một phụ nữ bình thường, mà là nhân vật cực kỳ xuất sắc trong đang nói chuyện điện thoại với Lăng Độ Vũ. Đột nhiên trong phòng xuất hiện một đạo ánh sáng cực mạnh, khiến nàng không thấy gì hết. Nàng đã có cảm giác thân thể không tồn tại, trong chớp mắt hòa vào bên trong luồng ánh sáng Mấy người đó không nói lời nào, vây thành một vòng tròn lớn xung quanh chỗ Trác Sở Viên Trác Sở Viên rên lên một tiếng, lúc này mới phát giác ra toàn thân không hề bị trói, có thể hoạt Nàng không khỏi hi vọng, hét lên một tiếng, bật người dậy. Trác Sở Viên không có thời gian nghĩ nhiều, chân phải đá ra hết sức, mục tiêu nhằm vào người Chân đá ra được nửa đường thì phát sinh một chuyện khiến người ta sợ hãi. Một tia sét chấn động tâm thần, đột nhiên tràn ngập không gian quanh người nàng. tên người đàn ông mà nàng yêu thương nhất: Lăng Độ Vũ. anh có cùng cảm giác và ý nghĩ với Trác Sở Viên ở nơi một nơi xa xôi. Cái cảm giác thấy người yêu gặp đau khổ lại không có khả năng giúp đỡ khiến anh gầm lên đau Lăng Độ Vũ mở đôi mắt hổ ra, liền gặp ngay ánh mắt lo lắng của cô tiếp viên. Sau khi tiếp viên bước đi, tâm thần của Lăng Độ Vũ lại quay trở về bên Trác Sở Viên. Mặc dù anh đã báo cảnh sát, nhưng lại không dám tiết lộ thân phận của mình cũng bởi vì một chính là giác quan thứ 6 của anh nói rõ không chút hàm hồ: sự tình đáng sợ nhất cũng đã phát Chuyện khiến anh sửng sốt hoàn toàn không phải là chuyện kỳ lạ này. Chuyện mà anh kinh ngạc lo sợ nhất chính là: lúc linh giác của anh và Trác Sở Viên hòa làm một, nhìn thấy tia sét kinh người, nhưng lại không cảm thấy bất cứ sinh mệnh nào. Điều đó nói lên: tia sét đó không phải là thứ mà một sinh vật nào đó làm ra. Sau khi báo cảnh sát, anh liền nhờ người với tư cách là một thành viên của “kháng bạo liên Ông đặc biệt chú ý đến người Trung Quốc được cho là có lực lượng tinh thần không ngừng tạo - Ngoại trừ tôi ra, không có ai biết hành tung của ông. “Kháng bạo liên minh” của Lăng Độ Vũ thần thông quảng đại, đưa cái thân phận giả đó cho anh, có thể nói là dễ như trở bàn tay. thề là không thấy người lạ bước vào khu nhà, cũng không có ai đi ra. Lăng Độ Vũ cười không đáp, mở của bước ra nói: Sau khi bước vào phòng, Lăng Độ Vũ xem xét cực kỳ kỹ lưỡng khắp nơi, đến cả nguồn điện, Nhưng Lăng Độ Vũ có thể nào sau khi bọn họ không thể phát hiện ra được gì, mới chỉ một chút đã phát hiện ra manh Lăng Độ Vũ hoàn toàn không lưu ý đến sự ngạc nhiên của Uy Nhĩ, đi thẳng vào vấn đề: Ánh mắt của Uy Nhĩ dõi theo chỉ dẫn của Lăng Độ Vũ, phát giác dây điện trong phòng cũng có Trong phòng sao lại có khả năng gây ra nhiệt độ cực cao làm biến dạng đồ vật? Trong phòng tình trạng rất tốt, vì sao lại có thể xuất hiện dòng điện cao áp như vậy?” tôi nghĩ không thể nào chuyện đó lại có liên quan đến sự mất tích của Sở Viên nên đã không Lăng Độ Vũ quay đầu lại nói: -Uy Nhĩ tiên sinh, sự mất tích của Sở Viên chín mươi chín phần trăm là có liên quan đến vụ tự Kỳ thực, từ lúc đầu tiên nói chuyện với Lăng Độ Vũ qua điện thoại, ông đã hạ quyết tâm muốn Nguồn sáng từ phía sau chiếu tới, chiếu cái bóng của nàng lên bức tường có một cánh cửa bằng Hoàng hôn cùng ngày, lúc Uy Nhĩ ở một phòng ăn gặp lại Lăng Độ Vũ, Lăng Độ Vũ đang ngồi Ánh mắt Lăng Độ Vũ cực kỳ quái dị, giống như muốn tiến vào trong tâm linh của ông. Đây là hội nghị bí mật, tuyệt đối không có người nào khác biết được. vì sao lại có tên Kim Thống chết tiệt và cả bác sĩ Văn Tây chướng mắt đó liên quan?” Uy Nhĩ nghe đến những từ mô tả Kim Thống và Văn Tây, không nhịn nổi phải buột miệng cười, biết là Lăng Độ Vũ vì Trác Sở Viên mà bất bình. Bởi vì ngay cả mình trong đó, cũng không đứng về phía Trác Sở Viên. Đó không phải là ông đã tin tưởng vào sự Không cần hỏi cũng biết là hoàn toàn phủ định sự tồn tại của Nguyệt Ma, dẫn đến sự nghi ngờ Mà nói cho ngay, là do ngay từ đầu, Mã Bặc, Uy Nhĩ mấy người đã sớm đối xử với Trác Sở Viên như cách đối xử với một người điên thích nói chuyện huyền - Thực ra Kim Thống cũng không nhất định phải đến tham gia hội nghị. Sự mất tích của Sở Viên chắc chắn là phải có liên quan đến Độ Vũ nói ra, ông vẫn không khỏi há hốc mồm. Vì thế, cho dù Sở Viên có biểu hiện sẽ không bỏ qua, nhưng một người thì có Lăng Độ Vũ trầm ngâm một lúc mới giải thích: nói hay không nói ra cũng chẳng có gì phân biệt. Vì thế một trong những người tham gia hội nghị, lúc biết là nàng sẽ không bỏ qua - Theo lý mà nói, cho dù có người muốn bắt cóc Sở Viên đi mà thần không hay, quỷ không biết, Lăng Độ Vũ nhíu mày, cũng cảm thấy nghi hoặc không hiểu. Ánh mắt Lăng Độ Vũ quét về cửa lớn, mọi thứ xem ra đều yên tĩnh bình thường. Lời còn nói chưa xong, Lăng Độ Vũ đột nhiên cảm thấy ánh sáng lóe lên trong khóe mắt. Uy Nhĩ lúc này mới hiểu rõ Lăng Độ Vũ đang làm cái gì. Cùng lúc đó, anh nhanh như chớp thò nửa người ra khỏi bàn, nòng súng trong tay khạc lửa liên Lăng Độ Vũ phản kích vừa thấy kết quả, lập tức thu người ra Chuyện xảy ra quá bất ngờ, cho đến hiện tại, vẫn không nắm được phía địch có bao nhiêu tên. Lăng Độ Vũ nói không nên lời. Anh minh bạch ý của Uy Nhĩ, có một âm mưu rất lớn đang được tiến hành. Lúc mà anh và Uy Nhĩ tiếp xúc, hành động chắc là đã trong tầm mắt của địch nhân dẫn đến Lúc này, nhìn vẻ ngoài của anh, là một vị quyền quý Nhật Bản năm mươi tuổi có thành tựu và Đó vốn là của một người bạn Nhật Bản. Lăng Độ Vũ thầm nghĩ: Uy Nhĩ nằm bệnh viện, đương nhiên là không thể quay lại làm việc. đi, tôi có thể nói vài lời với thư ký riêng của ông ấy không, hay là gặp một vị tiên sinh khác cũng Vừa đi vừa bắt tay với Lăng Độ Vũ, nói: Hai người vừa đi vừa nói, băng qua một hành lang dài, hai bên đều là văn phòng và người làm Lăng Độ Vũ còn chưa bước vào, đứng ngay cửa nói: Lăng Độ Vũ đã đạt mục đích, lấy ra một công văn lớn niêm phong đưa cho cô ta rồi nói: Một là vì người anh có thẻ “khách”, hai là vì mấy người đó người nào Lăng Độ Vũ đi qua văn phòng của Uy Nhĩ, đến trước một cánh cửa đóng kín. Liếc mắt nhìn trái phải thấy không có người, anh rút trong túi ra hai cọng sắt mỏng. Hai rèm cửa che lại, ánh sáng phía ngoài chỉ có thể chiếu vào một ít. Lăng Độ Vũ đề tỉnh mình, đây không phải là lúc cảm thương. Trác Sở Viên là một người rất Trong tủ toàn là tư liệu không có gì quan trọng, trong đó còn có một tờ giấy vẽ gương mặt của Lăng Độ Vũ, nhưng nhìn vào thấy có tám phần lạnh lùng. Không ngờ là nàng lại có thiên phú Bên cạnh đó viết đầy chữ Vũ, tên của anh, chính là bằng chứng không gì chối cãi rằng người ấy Khiến cho Lăng Độ Vũ là người kiên cường như thế cũng không khỏi đau xót Lăng Độ Vũ ngẩn người ra một lúc, vì sao lại có thể như thế? Chẳng lẽ có người nhanh chân lẹ tay, đi trước một bước hủy đi ổ cứng chứa dữ liệu bên trong? tựa hồ hoàn toàn không nghĩ trong phòng lại có người khác nên chỉ chuyên tâm nhìn vào dòng Cũng giống lúc Lăng Độ Vũ gặp phải, sau khi kêu cái tít, trên màn hình xuất hiện dòng chữ: Do ánh sáng mờ nên gã không thể thấy Lăng Độ Vũ sau lưng và trên tay cầm một khẩu súng Anh chắc chắn người này không phải là người phá hủy máy tính. Đối đáp vài lời, Lăng Độ Vũ đã nhận ra gã là ai. Bác sĩ Văn Tây thấy anh cất súng rồi lại kêu tên gã, kinh dị đến không biết phải phản ứng ra Anh chính là người Trung Quốc ở chung với Uy Nhĩ lúc bị đột kích chiều tối hôm qua, ngài Uy Nhĩ dù chết cũng không để lộ tên của anh, nhưng chúng tôi đã đoán ra là anh. không có người, mới mở cửa bước ra. Hai người bước ra ngoài cửa, đến quầy tiếp tân, Lăng Độ Vũ trả lại thẻ có in chữ “Khách”. về Văn Tây chào hỏi, ánh mắt chuyển tới trên người Lăng Độ Vũ, gương mặt có chút ngạc Lăng Độ Vũ ngầm than một tiếng, Văn Tây không quay đầu lại là sợ Kim Thống nhìn thấy thần sắc của gã có điều kỳ quái, cố ý kêu tên Kim Thống là muốn anh chuẩn bị ứng biến. Kim Thống là người cực lực phản đối Trác Sở Viên, lần này đúng là lộ hẹp tương phùng. Lăng Độ Vũ hiện tại lại chính là người mà bọn họ toàn lực tìm kiếm. Kim Thống mắt sắc như ưng, quét lên quét xuống người Lăng Độ Vũ một hồi nhưng rồi lại đổi đầu lại, nhìn thấy Lăng Độ Vũ sắc mặt vẫn nghiêm trọng, mới lấy làm lạ hỏi gã: Dù là người bình thường, lúc bị người trong bóng tối theo dõi, cũng có cảm giác kỳ lạ. Lăng Độ Vũ từ bé đã rèn luyện tâm linh, độ linh mẫn ở phương diện này lại càng gấp trăm lần Trước mắt có một mẫu vật sống thế này, sao mà không khiến gã hưng phấn cho được. Bởi vì thần sắc của Lăng Độ Vũ không tốt, hiển nhiên Lăng Độ Vũ đi thẳng vào một rạp hát, ngồi xuống, ngẩn người một hồi mới bớt căng thẳng. Lăng Độ Vũ im lặng không nói, lại là Văn Tây lên tiếng trước: - Tôi trước nay lúc nào cũng cho rằng, không có ai có khả năng theo dõi tôi mà không bị tôi ra người theo dõi chúng ta, cũng không biết phương pháp mà đối phương theo dõi chúng ta. Không biết người, trận chiến này làm sao có thể đánh đây. -Lần này có phải là giác quan thứ sáu của anh không còn linh nữa? Văn Tây dù có học vị tiến sĩ về siêu tâm lý học, nhưng trên thực tế lại không hỗ trợ gì được. Lăng Độ Vũ lắc lắc đầu, giống như muốn lắc văng địch nhân ra rồi lại thở dài một hơi mới nói: -Nói ra sợ anh có thể không tin, tôi từ lúc đầu đã cảm thấy hoài nghi chuyện những người nổi Lăng Độ Vũ hoàn toàn không bỏ qua cho gã, hỏi dồn: -Nếu là vậy, vì sao lúc hội nghị anh lại không đứng về phía Sở Viên? Lăng Độ Vũ nguyền rủa liên hồi, rồi lại nhíu mày, hiển nhiên là có phiền não mới. - Hiện tại có hai người đáng nghi ngờ nhất chính là Mã Bặc và Kim Thống. Lăng Độ Vũ dừng chân, trên mặt thoáng hiện nét cười quỷ dị, quay đầu nói: Lúc nói như thế bất giác nhìn về phía Lăng Độ Vũ. Lăng Độ Vũ tiếp tục bước đi, rất nhanh, hai người bước ra khỏi rạp, đến đại sảnh của rạp hát. thấy nét mặt hoàn toàn thất sắc của người kia mới tin là cả hai đều nhìn thấy giống nhau, lúc đó mới dám khẳng định những gì trước mắt không phải là trong mơ. Bây giờ đến một người cũng không có. Có lẽ bọn họ bị đưa vào một không gian thời gian khác, hoặc là lúc bị tập kích từ trên không, Chỉ là không có một người nào. “Rẹt ...” Chính là ngày đó, trước lúc Trác Sở Viên mất tích, thanh âm kỳ quái mà Lăng Độ Vũ Trong không khí ngập tràn dòng điện cao áp, nhưng hai người bọn họ lại không bị thương tổn Một nỗi sợ không tên dâng lên trong tim, hai người như đang ở trên hoang đảo cách xa thế ngọa không có ai giúp đỡ, hay giống như là là bị đẩy và trong lò hơi ngạt, cô độc vô lực chờ Đối với Lăng Độ Vũ mà nói, mỗi lúc trước khi có nguy hiểm xuất hiện, anh lúc nào cũng có linh Nhưng lần này, một chút dự cảm cũng không có. Trong không khí phóng ra một thứ năng lượng không biết gọi là gì, mắt thường tuy không thấy Lăng Độ Vũ trước mắt chói lòa, không thấy gì nữa. Anh hoàn toàn không phải là lần thứ nhất nhìn thấy tia sét kiểu này. được sự hô hoán của Trác Sở Viên từ xa, lúc tâm linh hai người liên kết làm một, anh đã từng Lăng Độ Vũ có một trực giác kỳ quái. Lăng Độ Vũ kêu lên một tiếng quái dị, bắt đầu vận động tập hợp toàn bộ lực lượng tâm linh đẩy Thậm chí anh nghe không rõ những người hảo tâm giúp đỡ đang nói cái gì nữa. Quái sự kinh người vừa mới đây như xảy ra ở một không gian Lăng Độ Vũ không biết là tại sao mình lại có thể thoát trong gang tấc như vậy được. Lăng Độ Vũ quay đầu nhìn vào lòng đường, chỉ thấy xe bị chết máy tắt đèn nằm đầy đường, ít Không ai biết vì sao đèn xe lại bị tắt, ngoại trừ Lăng Độ Vũ. Kim Thống vừa buông điện thoại xuống thì cửa phòng làm việc của hắn đã bị đẩy ra, Mã Bốc với - Ngươi bảo thư ký của Văn Tây khi nào hắn về thì đến gặp ngươi ngay, rốt cuộc là có chuyện gì -Ngươi cho rằng hai vụ án của Trác Sở Viên và Uy Nhĩ có liên quan với nhau sao? -Tình hình của Uy Nhĩ và Trác Sở Viên hoàn toàn không giống nhau, nhưng đều là kết cục của của nhân chứng, nhiều khả năng hắn chính là Lăng Độ Vũ. thịt được hắn, nên nhiều người muốn hành thích hắn là chuyện không có gì đáng ngạc nhiên cả. - Nói như vậy cũng không phải là không có đạo lý. trọng nhất chính là phải tìm cho được gã Lăng Độ Vũ đó. -Ta đã báo cho cảnh sát địa phương ở đây toàn lực truy quét, lôi cho bằng được Lăng Độ Vũ ra. Mã Bốc vừa đi không lâu, Kim Thống nhận được một cú điện thoại, liền lập tức đi ra ngoài. Lăng Độ Vũ trên chiếc xe mô tô mới thuê được âm thầm bám theo xa xa phía sau hắn. hợp với thể hình to lớn của anh, khiến người khác khó có thể nhận ra được diện mạo thật. Chiếc Ford của Kim Thống là xe bọc thép nên rất dễ nhận ra, bởi vậy cho dù hắn rẽ trái hay quẹo phải thì Lăng Độ Vũ vẫn có thể theo sát không mất dấu. Lăng Độ Vũ cảm thấy không ổn. đều là người da đen, tìm mỏi mắt cũng không thấy một người da trắng nào cả. Lăng Độ Vũ dĩ nhiên không sợ, nhưng vấn đề là nơi đây không đông người như con đường bên Chiếc Ford của Kim Thống dừng lại trước một quán bar, một người đàn ông da đen dáng cao Đi mới được vài bước đã bị đụng phải một đám thanh niên da đen ăn mặc kỳ quái, thái độ rất Cả bọn rất khinh thường, nhìn chằm chằm vào Lăng Độ Vũ, chỉ chờ anh có phản ứng là gây Lăng Độ Vũ đương nhiên không để bọn này vào mắt, nhưng việc chính quan trọng hơn. nhất trong đó là một gã đặc biệt rất cao lớn, tráng kiện, nhìn vẻ ngoài giống như một võ sĩ Lăng Độ Vũ chậm rãi lột mũ bảo hộ trên đầu xuống, hai mắt bắn ra những tia thần quang sắc Lúc này mọi người mới nhìn rõ anh là người Trung Quốc, ai nấy đều ngạc nhiên. Gã da đen đầu trọc buông cô gái ra, đi đến gần Lăng Độ Vũ cười hô hố nói: Những người da đen trên đường đều đứng cách xa quán bar, không dám tiến lại gần, có vẻ như Lăng Độ Vũ cười nhẹ, móc ra mấy tờ chi phiếu mười đồng, trong lúc mọi người vẫn còn chưa nhìn rõ thì anh đã nhanh như chớp nhét vào trong áo của gã trọc, rồi thuận theo đó nhấc cánh đối phương, khiến cho gã kia nghe cánh tay tê rần, đành phải để Lăng Độ Vũ đi qua. Đối phương kêu lên một tiếng, còn chưa kịp phản ứng gì thì Lăng Độ Vũ đã đẩy cửa, nhanh như Hành động lúc nãy của Lăng Độ Vũ đã chọc giận gã. Những người khác trong quán qua lập tức cảnh giác, ánh mắt soi mói nhìn vào Lăng Độ Vũ. Lăng Độ Vũ hừ lạnh một tiếng, đi tới bên quầy nước. Lăng Độ Vũ chen vào đám người đang vây quanh quầy đó, chỉ nói một câu: Lăng Độ Vũ lướt ánh mắt xuống bộ ngực cao vút của nàng ta, lơ đãng nói: -Chuyện của ta không đến lượt nàng quản, nàng chỉ phụ trách bán rượu là được rồi. Cô gái bán rượu kinh ngạc, chẳng lẽ gã này là một tên điên, sắp chết đến nơi mà vẫn không Đám người chung quanh cười lên điên cuồng, Lăng Độ Vũ đã trở thành một tiết mục trợ hứng Lăng Độ Vũ đảo mắt nhìn quanh nhưng không tìm thấy Kim Thống đâu cả. Gã trọc cũng không khỏi ngẩn người, hắn cúi xuống nhìn vào cánh tay mình, so với Lăng Độ Vũ Không ai có thể tin nổi tên người Trung Quốc này lại có thể thắng được một gã có thân hình Mọi người lại có một trận cười đến vỡ bụng. Cô gái xinh đẹp mà gã trọc ôm lúc trước, khoát tay Lăng Độ Vũ, kéo hắn đến chỗ gã trọc. nhường cho Lăng Độ Vũ một lối đi hẹp. Bộ ngực cao vút của cô gái tựa vào cánh tay anh, cảm giác như mình đang dẫn một đại minh tinh lên nhận giải thưởng, Lăng Độ Vũ không biết nên khóc hay cười nữa. Đôi mắt hổ của Lăng Độ Vũ tinh quang lấp lánh, như mũi nhọn sắc bén xoáy vào gã trọc, đến khi thấy gã kinh ngạc đờ cả người ra thì anh mới cảm thấy mãn ý, anh muốn dùng sức mạnh của Hắn vốn định ra uy, làm cho Lăng Độ Vũ đau đớn đến không muốn sống thì thôi, nào ngờ thủ kình của Lăng Độ Vũ đã triệt tiêu hoàn toàn lực đạo của hắn.Giống như là đá vào viên đá nhỏ ven đường, đến lúc đá vào mới biết là một tảng đá lớn nằm Gã trọc không có thời gian suy nghĩ nhiều, hô lên một tiếng, dùng hết toàn bộ sức lực, thoáng chốc đã kéo được tay của Lăng Độ Vũ ngả xuống thấp tạo với mặt bàn một góc bốn lăm độ, Khuôn mặt của Lăng Độ Vũ đanh lại, không lộ ra một biểu cảm nào. Lăng Độ Vũ có thể cầm cự như vậy thật là ngoài sự tưởng tượng của bọn họ. Nguyên lai là do Lăng Độ Vũ đột nhiên phản công, từ vị trí ở bốn mươi lăm độ quay trở về góc Mặc dù mọi người vẫn hò reo cổ vũ cho hắn, nhưng thanh thế đã không còn như lúc đầu. Lăng Độ Vũ hét lớn một tiếng, thanh âm của anh vang dội cả quán bar. Lăng Độ Vũ bộc phát, nặng tựa như núi, kéo ghì cánh tay tráng kiện của gã trọc xuống sát mặt Không một ai có thể tin tưởng vào những gì đang diễn ra trước mắt. Gã trọc quắc mắt đứng phắt dậy, tấm công một quyền vào tai trái của Lăng Độ Vũ. Lăng Độ Vũ còn biến hóa vượt xa hắn, cước bộ vừa ổn, anh liền nhấc chiếc bàn lên ném mạnh bên tả hữu mỗi bên một người lao vào anh, Lăng Độ Vũ rùn thấp người xuống, vừa vặn tránh điện, khi hai người kia phát giác ra được thì đã bị công kích vào những vị trí yếu hại rồi, khuỷu tay của Lăng Độ Vũ đã huých mạnh vào xương sườn của cả hai tên. Lăng Độ Vũ nhanh như báo, đánh mạnh một quyền vào hàm dưới của một gã đang lao tới, gã Lăng Độ Vũ thừa lúc trận thế của đối phương chưa ổn định, lao đến trước tấn công vào đầu gối Chỉ thoáng chốc tất cả những người động thủ với anh đều ngã lăn ra đất, mỗi một quyền của Lăng Độ Vũ đều nhằm vào những huyệt vị yếu hại, có người còn không thể tự đứng dậy nổi. Những người khác bị thủ đoạn sấm sét của Lăng Độ Vũ làm cho sợ hãi, đều lùi ra xa. Lăng Độ Vũ thản nhiên, phong thái an nhàn như thể chưa có chuyện gì xảy ra, anh hỏi gã trọc Lăng Độ Vũ đang định dồn ép hắn thì một giọng nói từ phía cửa sau của quán truyền lại: Lăng Độ Vũ đắc ý quay đầu lại, người vừa lên tiếng chính là thân sĩ da đen đi cùng với Kim Lăng Độ Vũ đi tới trước mặt hai người, chìa tay ra nói: Khi Lăng Độ Vũ chìa tay về phía Kim Thống, hắn cười lạnh nói: Lúc này mới đưa tay ra bắt tay với Lăng Độ Vũ. -Không cần đâu, bây giờ chúng ta đi gặp một người, Lăng tiên sinh nhất định là rất có hứng thú Bố Tân làm một cử chỉ rất lịch sự nhường cho Lăng Độ Vũ. Lăng Độ Vũ chẳng còn cách nào khác, đành theo Kim Thống bước ra ngoài, nhưng thật sự trong lòng cũng chẳng biết người mà Kim Thống muốn anh đi gặp là ai. Lăng Độ Vũ hít một hơi dài không khí trong lành bên ngoài, tinh thần phấn chấn hẳn lên, anh Bố Tân nói mấy câu với những người ngoài cửa rồi đi tới chỗ Lăng Độ Vũ nói: -Không cần phải quá lo, ta cam đoan là chiếc xe máy của ngài sẽ được trả về nguyên vẹn chỗ Lăng Độ Vũ thêm phần kính nể Bố Tân, người này nhất định là có vị trí rất đặc biệt ở chỗ này, không hiểu hắn có quan hệ gì với Kim Thống nữa? Lăng Độ Vũ đến lúc này mới rõ tại sao lại phải để Bố Tân lái xe, chỉ có người sinh trưởng ở những khu của người da đen như thế này mới có thể nhận biết đường đi lối lại được. Bố Tân và Kim Thống vào trước, Lăng Độ Vũ theo sau, những người khác đều đứng ở bên Ánh mắt Lăng Độ Vũ dời sang những mẩu áp phích khác, tất cả đều là ảnh về mỹ nữ đó, dù cho Lăng Độ Vũ đột nhiên chấn động, anh đã nhận ra mỹ nữ này là ai. -Sử Á, ngươi sao có thể giấu diếm bạn bè như vậy, rất nhiều người ở khu Harlem đều đã nghe - Vô ích thôi, không một ai có thể trả thù cho nàng được, là ma quỷ đã bắt nàng đi. hiểu sao, trời đột nhiên tối sầm lại, không nhìn thấy gì cả, một tia lửa điện xẹt qua, nàng... - Nói bậy, làm sao lại có chuyện như vậy được? Sử Á nhìn thấy hai mắt Kim Thống chiếu ra hung quang, hắn rùng mình co người lại, run lên -Nếu vậy hắn nhất định là thần kinh có vấn đề, ảo tưởng ra những chuyện như thế này. Bố Tân nhất thời á khẩu không trả lời được, chuyện kỳ quặc như vậy, bản thân hắn cũng còn Ba người đồng loạt nhìn về Lăng Độ Vũ vừa lên tiếng nói. Kim Thống là người đầu tiên phản ứng, hắn kêu lên: -Thế nào gọi là trầm mê, chúng ta mỗi người cũng đều là trầm mê, giống như ngươi đang trầm Kim Thống rống lên một tiếng, đấm mạnh vào mặt Lăng Độ Vũ một quyền. Lăng Độ Vũ vội lùi lại phía sau tránh quyền này của hắn, nhưng vì bên trong phòng không gian -Ta sớm biết ngươi cũng là một tên điên bất bình thường, sao điện quang đó không bắt ngươi đi Kim Thống nhìn Lăng Độ Vũ, hỏi với vẻ không tin tưởng: Lăng Độ Vũ ánh mắt buồn bã, thuật lại những chuyện đã xảy ra. -Không phải là ngươi vẫn phản đối điều tra vụ án những người nổi tiếng tự sát sao? Kim Thống biến sắc, nhìn chằm chằm vào Lăng Độ Vũ, gằn giọng: -Kim Thống là lão chiến hữu của ta, năm xưa đã cùng kề vai sát chiến trong quân đội. Nhĩ bị thương, lại nói cho ta biết việc này và chuyện những người nổi tiếng tự sát có thể có liên - Sao lại nói cho hắn biết, người này chỉ là một tên điên giả thần giả quỷ. Lăng Độ Vũ lạnh lùng đi đến ngồi cạnh Sử Á, nói: -Sử Á à, ta là bạn của ngươi, phải vậy không? Trong mắt Lăng Độ Vũ chiếu ra ánh sáng kỳ dị, khiến cho hai mắt Kim, Bố hai người nhất thời ngạc nhiên, nhận ra Lăng Độ Vũ đang thi triển thôi miên thuật rất Nhưng không biết là anh muốn hỏi chuyện quái quỷ gì đây? Ngay cả Kim, Bố hai người cũng cảm thấy trong giọng nói của Lăng Độ Vũ ẩn hàm một sức chuyện gì cả đâu, chỉ là lúc nào ta cũng muốn được trông thấy nàng... Kim, Bố hai người nhìn nhau một cái, fan hâm mộ si tình đến như vậy, quả thật hiếm có. Kỳ quang trong mắt Lăng Độ Vũ vẫn thôi miên Sử Á, anh nói: -Nhớ lại đi, cố nhớ lại xem, trong thời gian ngươi chờ nàng, có nhìn thấy ai khác không? Lăng Độ Vũ không ngừng động viên hắn: Kim Thống lắc đầu cười lạnh, hắn không tin Lăng Độ Vũ có thể hỏi ra được bất kì cái gì từ trên Kim Thống hừ lên một tiếng, định mở miệng nói thì Bố Tân đã cản hắn lại. -Ta nhớ ra rồi, ta đã gặp một người ba lần, lần nào cũng là ở trước cửa chính vào nhà nàng. -Không cần gấp, nhớ lại xem, hình dạng của hắn như thế nào? -Đó là một người da đỏ Indian, hai mắt của hắn rất đáng sợ, hắn rất cao lớn, chân trái của hắn bị Lăng Độ Vũ quay đầu nhìn hai về phía hai người, thần sắc trầm trọng. Lăng Độ Vũ biết có hỏi thêm cũng vô ích nên gật đầu đồng ý. -Điều ta lấy làm kỳ quái không phải vì sao hắn lại tham dự vào chuyện này, mà là căn cứ vào những tin tức tình báo có thể tin cậy được thì người này lẽ ra phải là một người đã chết. Không ngờ hắn vẫn còn an nhiên sống đến giờ, thật làm người ta phải Lăng Độ Vũ đau hết cả đầu, làm sao một người đã chết lại có thể xuất hiện trở lại? gặp Sử Á bất quá chưa đến một giờ đồng hồ mà thủ hạ của Bố Tân đã tìm được chiếc xe về, -Cả đời người ta chưa từng nghe qua chuyện như thế này, nếu như có chuyện gì cần ở khu này, Đến khu Harlem này, cứ nói ngươi là bằng hữu của Bố Tân, tự nhiên sẽ có Khẩu khí của hắn rất lớn, nhưng giọng nói lại thành khẩn, cho nên không hề gây phản cảm cho -Giả thiết nếu như tất cả mọi chuyện đều là thật, đó không chỉ là vài vấn đề của Interpol, mà là Lăng Độ Vũ hơi kinh hãi, tất cả mọi việc đến quá đột ngột, chuyện xảy ra quá nhanh làm anh Lời còn chưa dứt, Kim Thống đã không ngừng thúc giục Lăng Độ Vũ lên xe. Lăng Độ Vũ nhìn Bố Tân cười khổ, lắc lắc đầu rồi đến ngồi bên cạnh Kim Thống. Hai người không ai nói câu nào, cũng chẳng biết là đang đi đâu. Kim Thống mắt liếc nhìn Lăng Độ Vũ, tay Sắc mặt Kim Thống liên tục thay đổi, có vẻ rất khó coi, nhưng chỉ một lúc đã khôi phục lại. Người bên kia nói một hồi nữa, hắn nghe xong rồi gác điện thoại, quay đầu xe rẽ vào một con Lăng Độ Vũ không nhịn được dò hỏi: Đến lúc này thì Lăng Độ Vũ kinh hãi kêu lên: Lăng Độ Vũ nín lặng, phảng phất như lại nhìn thấy đạo điện quang thần bí đó. đây, đó không phải cũng là hướng đi đến bệnh viện sao? Kim Thống liền đuổi theo sau, nhưng không dám bám quá gần, bởi vì Mã Bốc có thể nhận ra xe Kim Thống nhìn hắn với vẻ mặt không được tin tưởng cho lắm, nhưng chân vẫn nhấn ga, tăng Hai chiếc xe dần dần sát gần nhau, khi sắp sửa đạt đến cự ly mà Lăng Độ Vũ đã nói, xe của Mã Lúc này thì cho dù là tiếp tục đi lên, hay là dừng lại sau lưng xe ông ta, đều rất dễ bị phát giác. Phản ứng của Kim Thống cũng vô cùng nhanh nhẹn, vội vã quay vô lăng, rẽ vào một ngã tư. Xe còn chưa dừng hẳn, Lăng Độ Vũ đã phóng ra ngoài, Kim Thống theo sau, cả hai phối hợp Không cần biết Kim Thống có đồng ý hay không, anh bước về phía Mã Bốc, đồng thời lấy từ Lúc này Mã Bốc đã quay người lại, có vẻ muốn trở lại trong xe. Giờ đang là lúc tan sở, người đi lại trên đường rất đông. Đối với thì điều này Lăng Độ Vũ rất có Lăng Độ Vũ rất nhanh đã quay lại trong xe của Kim Thống, tiếp tục theo dấu. Kim Thống là một kẻ ngoan cố, nhưng không đến nỗi ngu ngốc, hắn tự nhiên cũng biết rõ Lăng Quả nhiên Lăng Độ Vũ lấy từ trong túi ra một chiếc điện đàm, trên mặt là một màn hình nhỏ, Lăng, Kim hai người đều nghĩ đến nát óc nhưng vẫn không đoán được Mã Bốc muốn đi đến nơi Trên máy theo dõi này có một thiết bị đọc điện tử đang không ngừng nhảy số, thể hiện chính Theo chỉ dẫn của Lăng Độ Vũ, chiếc xe của Kim Thống rẽ sang bên phải, cuối cùng đến trước ta 828 mét, trong phạm vi này,trừ công ty Thái Thần đó ra, còn lại không hề có tòa nhà nào Kim Thống bất mãn liếc Lăng Độ Vũ một cái, nhưng yên lặng không nói gì. - Không ngờ là ngươi lại biết nhiều về nơi này đến vậy. Lăng Độ Vũ khẽ cười, cũng không giải thích gì thêm. động tiếp theo nên như thế nào, thật tình mà nói, hai người hoàn toàn không biết. Tổng phụ trách của Interpol mà có quan hệ gì với một công ty sản xuất vũ khí đạn dược tối tân Lăng Độ Vũ nhìn Kim Thống kỳ quái, đây là câu hỏi mà anh đã hỏi hắn lúc trước. nhiên nổi giận, còn bây giờ không ai hỏi thì lại nói ra, thật tình khó hiểu. - Nhưng mà ta vẫn không tin tưởng sự việc này có liên quan đến những lực lượng kỳ dị. - Ta cũng hy vọng suy đoán của ngươi là chính xác, đối phó với người xét cho cùng cũng có Kim Thống không thèm lý đến những lời trào phúng của Lăng Độ Vũ, tiếp tục nói: Hắn nhìn vào thiết bị truy tìm trên tay Lăng Độ Vũ, chấm đỏ thể hiện vị trí của Mã Bốc đang đi Lúc mới đầu theo dõi Mã Bốc, chấm đỏ này di chuyển từ từ, tuyệt không nhanh như tốc độ đang Chiếu theo dạng chuyển động này, Mã Bốc sớm đã ra khỏi cửa lớn, có lẽ là ông ta - Đây gọi là tuy bại mà vinh, ta chưa từng nghe người nào nói có thể dùng xe hơi đuổi theo trực Kim Thống nổ máy, hắn nghĩ cũng nên đến bệnh viện xem thử, không chừng lại có biện pháp - Việc này nhất định là do có một tổ chức có thế lực rất lớn đứng sau lưng, vì một số lý do nào Lăng Độ Vũ không phản ứng gì, khiến hắn kỳ quái nhìn sang anh. Kim Thống quan sát thật kỹ trong kính chiếu hậu một lúc rồi nói: Khi hai người đang nói thì chiếc xe tải kia dường như có linh tính, cho dù là chiếc Ford của họ thống tự động truy tìm và được chỉ huy bằng hiện tượng, có thể nói là chưa từng nghe thấy hay - Xin lỗi, mạng chỉ có một, thứ cho ta không thể phụng bồi. Không hề có một xe nào khác lưu thông trên đường. Lời vừa xong, hai người đã lọt vào trong một vùng tối đen ở đuôi xe tải. Đuôi xe có tính năng cách âm, khiến người ta hoàn toàn không thể nghe thấy âm thanh của thế hấp của hắn cũng gấp gáp hơn của Lăng Độ Vũ, rõ ràng là hắn đang sợ hãi. Trong bóng tối Lăng Độ Vũ đột nhiên bật cười, anh từ thuở bé đã khổ tu Yoga và thiền tọa, tu Hai người lại yên lặng, rồi nhất tề cười lên rũ rượi, cho dù bản thân đã hãm vào hiểm cảnh, bị Lăng Độ Vũ trầm mặc một hồi rồi nói: - Ngươi tin hay không thì tùy, hiện tại đối phó với chúng ta, tuyệt không phải là người. Nếu trước đây mà Lăng Độ Vũ nói vậy với Kim Thống, hắn nhất định mở miệng chửi rủa ngay, Chiếc xe tải đang đi trên đường cao tốc, Lăng Độ Vũ cũng không ngừng thay đổi trọng tâm để Bên tai anh truyền lại tiếng đập phá, Lăng Độ Vũ biết Kim Thống và anh đang làm việc giống mấy lần ta suýt tí nữa đã ngã xuống đất, nhưng xe của ta thì lại không hề phanh lại, hơn nữa trong xe cũng không hề nghe bị dằn xóc gì cả, ngươi nói đó là đạo lý gì? Lăng Độ Vũ cười khổ, anh sớm đã chú ý đến điểm này, bên trong xe là một thế giới tĩnh, tất cả - Lúc nãy ngươi nói, có một số chuyện nói ra ta cũng không tin, đó là chuyện gì vậy? Lăng Độ Vũ hiểu rằng Kim Thống thật ra không phải là hứng thú muốn nghe anh giải thích, mà là bởi ở trong một nơi tĩnh mịch đáng sợ như thế này, nói chuyện sẽ làm hắn giảm bớt đi căng Nói đến đây nhưng xem ra Kim Thống vẫn rất nhẫn nại, không hề xen vào ngắt lời. - Giác quan thứ sáu của ngươi có vẻ như không hiệu quả rồi. Lăng Độ Vũ trong bóng tối lắc đầu, nói: - Sau đó trải qua nhiều sự việc giống như vậy, ta cuối cùng cũng rút ra được một kết luận, đó là lần trước thứ “điện quang” xuất hiện, hay là là chiếc xe tải lần này, ta đều không hề có một chút Bởi vậy ta dám nói chắc rằng, đây nhất định không phải là vật thể có sinh mệnh.” - Cũng không cần là như vậy, khả năng là tần số tinh thần của sinh mệnh thể này vượt xa phạm Nhưng mà chẳng biết vì sao “nó” lại bắt giữ bọn họ, làm như thế chẳng có lợi lộc gì cả. có vẻ như họ đang bị vận chuyển đi, không biết là “nó” muốn mang họ đến đâu? Lăng Độ Vũ trầm mặc một lúc lâu, nghiêm túc nói: Lăng Độ Vũ vừa định hỏi thì bỗng nhiên truyền lại thanh âm tựa như thủy tinh vỡ. Kim Thống ngã vật xuống đè lên người Lăng Độ Vũ. Lăng Độ Vũ biết rằng hắn đã bất tỉnh nhân sự, anh không kinh hãi, mà ngược lại còn vui mừng. Lăng Độ Vũ phong bế hô hấp đường mũi, phương pháp này đối vớ một người khổ tu Yoga như chỉ là một trò trẻ con, nếu thành thục có thể xuống nước mà không chết, thêm vào đó Lăng Độ Kim Thống và Lăng Độ Vũ bị bọn họ xốc lên đặt trên cáng, giống như người bị trọng bệnh, bị Lăng Độ Vũ không dám mở mắt ra, sợ đối phương phát Địch nhân từ đầu đến giờ vẫn một mực yên lặng, nhưng dựa vào tiếng bước chân thì tối thiểu có Anh không quá sợ hãi chuyện này, bởi thật ra anh cũng đang tìm đường thâm nhập vào hổ Độ Vũ cảm giác mình được đặt xuống, trong một căn phòng yên tĩnh đến độ có thể nghe rõ Cảm giác của Lăng Độ Vũ nhạy bén hơn người thường, anh cảm giác được có người đang chăm Những người này nói chuyện rất trôi chảy mạch lạc, rõ ràng là một người được giáo dưỡng tốt, Ý nghĩ này vừa thoáng qua đầu, Lăng Độ Vũ đã bị một người nhấc lên, không lâu sau lại bị đặt xuống, có thanh âm như tiếng đóng cửa của thang máy, anh có cảm giác mình đang đi lên.Đi Cửa mở ra, lại có người nhấc anh lên. Lăng Độ Vũ dựa vào lưu động của không khí, cảm giác được đây là một không gian rất rộng lớn. Lăng Độ Vũ thầm đoán chắc gã A Đạt Mễ Á này thường ai hỏi cũng không trả lời cho nên Phân - Vì sao lại chỉ phát triển bên trái, mà không là bên phải... Lăng Độ Vũ vô cùng bứt rứt, cái gì mà trái trái phải phải, là thứ quái quỷ gì không biết vậy? Chẳng lẽ gã A Đạt Mễ Á này là gã điên, nhưng kiểu cách nói chuyện của hắn lại tựa như là một Phân Ny tiểu thư cũng giống như Lăng Độ Vũ, nhưng mà hơn anh là nàng có thể lên tiếng. - Quang Thần nói cho ta biết, chân chính của chúng ta là ở ‘bên phải’, chứ không phải là ‘bên Lăng Độ Vũ cảm giác được ánh mắt của A Đạt Mễ Á đang lướt trên người anh, cả người như Lăng Độ Vũ giật nảy mình, Quang Thần này không ngờ lại là ‘thần’ có thể yết kiến được. lẽ lại đúng như Kim Thống đã đoán, là một sinh mệnh thể cao cấp hơn con người? Lăng Độ Vũ không chịu nổi nữa liền mở mắt ra. Đó là một không gian rất lớn, có vẻ giống một đại lễ đường, bởi vì không hề có cửa sổ giống Tiếng bước chân của A Đạt Mễ Á đã biến mất, chỉ có một tấm màn đen ngòm rủ hiếu kỳ của Lăng Độ Vũ lại dâng cao. Lăng Độ Vũ thầm kêu không hay. còn chưa dứt đã búng người lên, tay trái nhanh như điện chém vào đại động mạch trên cổ của Phân Ny. Phân Ny vừa ngã xuống, Lăng Độ Vũ đã đưa tay ra đỡ, không để cô ta ngã xuống điện 25-26, lại như có chút gì đó khí chất của một giáo sư đại học văn hóa nghệ thuật, thật chẳng có Lăng Độ Vũ không có thời gian suy nghĩ nhiều, anh nhẹ nhàng đặt Phân Ny nằm xuống, ánh Lăng Độ Vũ lao như tên bắn về phía trước, đến giữa tấm màn, hơi do dự một chút, sau đó kéo Đập vào mắt là cảnh tượng khiến anh muốn nhảy dựng lên, không thể tin nổi vào mắt mình, Lăng Độ Vũ cũng ngừng hô hấp, không tự chủ bước vào trong thông đạo, tiếng bước chân vọng Đi được hơn mười bước, Lăng Độ Vũ quay người nhìn lại. Lăng Độ Vũ dựa người vào một bên vách của thông đạo thở dốc, vách tường bùn ẩm ướt lạnh Nhìn vào thông đạo sâu hun hút, lần đầu tiên anh cảm thấy không biết nên làm như thế nào mới Chẳng lẽ đây là một không gian vũ trụ? Trải qua một lúc lâu, Lăng Độ Vũ thu nhiếp tâm thần, bước nhanh về phía trước. Thông đạo tĩnh mịch khiến người ta muốn phát điên lên, cứ khoảng 10 yard thì lại có một ngọn Lăng Độ Vũ tiếp tục đi về phía trước; thông đạo vẫn sâu thăm thẳm, anh hoàn toàn quên mất cả Có rất nhiều người lúc gần chết nhưng rồi lại gặp may mắn không chết, đều kể lại rằng họ đã đi Khi Lăng Độ Vũ bắt đầu hoài nghi mình đã chết, thì anh đột nhiên nhìn thấy chính mình. Một Lăng Độ Vũ khác đột nhiên xuất hiện trước mặt. Lăng Độ Vũ hơi yên tâm, đó chỉ là một tấm kính. đáng, bởi vì anh thì đang đứng trên mặt đất, còn Lăng Độ Vũ trước mặt thì lại lơ lửng giữa không Sắc mặt Lăng Độ Vũ tái mét, anh liên tiếp lùi lại ba bước. Lăng Độ Vũ trước mặt chậm rãi hạ xuống, giống như là trong phim chiếu chậm vậy. vừa chạm đất, Lăng Độ Vũ đó đột nhiên xoay tròn, xoay với tốc độ kinh người và càng lúc càng không chỉ là bởi vì tình cảnh quá quỷ dị, mà còn là do anh đã nhìn thấy được thứ khát vọng sâu Lăng Độ Vũ quên mất mục đích của chuyến đi lần này, quên mất cả đâu là thật đâu là giả, hãm Mỹ nữ từ trong vầng sáng bước ra, vừa nhảy múa vừa tiến về phía Lăng Độ Vũ. lõa phát ra một thứ ánh sáng trắng mờ ảo, cánh tay dài thon thả vẫy gọi Lăng Độ Vũ. nàng vừa chạm đất, lại tung người bật lên không trung, mỗi một hành động, tư thế của đều ưu chiếc lông vũ đang rơi, rất hoàn mỹ nhưng lãi không hề có chút gì dung tục. Độ Vũ, lúc vừa chạm vào Lăng Độ Vũ, thì bỗng lùi lại thật xa sâu trong bóng tối, biến thành một Chấm sáng này chỉ chớp mắt đã biến lớn lên, lại tiếp xúc với Lăng Độ Vũ lần Mỗi một lần giao tiếp là Lăng Độ Vũ lại cảm thấy chấn động tâm linh, đó tịnh không phải là tiếp Thứ tình yêu thương này, kể từ sau ngày được sinh ra, anh không lúc nào mà không truy cầu chúng, thậm chí cho dù có Trác Sở Viên và Ngải Dung Tiên bên mình cũng không được như Con người ai cũng có một thứ bi ai cơ bản, đó là thứ cảm giác tiếc nuối, cho dù là đang bên vẫn chỉ là thi nhân, có lý tưởng mấy thì cũng chỉ là ánh trong trong nước, không bao giờ chạm Nhưng giây phút này đây, Lăng Độ Vũ lại thực sự muốn từ bỏ tất cả mọi nỗ lực, chỉ Anh không cần phải thông qua bất cứ ngôn từ nào, cũng có thể cảm thụ được tình yêu thương Lăng Độ Vũ cũng nhảy vọt lên, không hề có bất cứ hạn chế nhục thể nào cả. Lăng Độ Vũ thoáng qua một ý nghĩ yếu ớt, rồi anh đột nhiên hiểu ra: mỹ nữ này đang mượn Trong đầu Lăng Độ Vũ diễn ra một trận đấu tranh dữ dội, một mặt anh rất muốn nhảy múa Lăng Độ Vũ cắn mạnh vào tay, một dòng máu ứa ra. Chỉ là Lăng Độ Vũ đã mất hết dũng khí để mở tấm màn Lăng Độ Vũ không nghĩ ngợi gì, lập tức Thang máy chỉ có nút lên hoặc xuống, Lăng Độ Vũ ấn vào nút xuống. Cửa lại mở ra, có hai người đang đứng bên ngoài, ngay khi trông thấy Lăng Độ Vũ thì vô cùng Lăng Độ Vũ lao đến trước, trong nháy mắt lúc đối phương còn đang ngẩn ngơ, hai tay cùng Bên ngoài thang máy là một nơi giống như một phòng khách, có vài người đang đứng ở giữa phòng, nghe tiếng động lạ, đều nhất tề nhìn về phía Lăng Độ Vũ, vừa vặn thấy Lăng Độ Vũ như chính là Lăng Độ Vũ, anh giơ súng lên, quát lớn: Lăng Độ Vũ cảm thấy hài lòng, đi đến chỗ bọn người đang giơ tay lên. Anh nhận ra chính là giọng nói Của lão giả lúc trước. Lăng Độ Vũ chỉ vào Kim Thống ra lệnh: -Ta cho ngươi ba mươi giây, nếu như như bạn ta không tỉnh lại, ta sẽ bắn một người trong bọn Lão giả khẽ ra lệnh, lập tức có người bước đến gần Kim Thống, lấy ra một ống nhỏ rồi thổi vào Trong lòng Lăng Độ Vũ dấy lên cảm giác hổ thẹn, nếu như đối phương biết anh không dám mở Anh chỉ là một kẻ thất bại, không dám đối diện Ánh mắt Lăng Độ Vũ quét qua một lượt đầy hăm dọa, một mặt vội bước đến gần Kim Thống. Lăng Độ Vũ lấy một cái khăn ướt đắp lên mặt hắn nhưng chẳng có thu hoạch gì, hắn vẫn nằm Kim Thống không hổ là một người đã trải qua những huấn luyện nghiêm khắc, chỉ một thời gian ngắn như vậy đã khôi phục lại thần trí, bản thân mình đã tăng có Kim Thống nhận súng từ tay Lăng Độ Vũ, đứng lên nói: Lăng Độ Vũ chỉ vào lão giả đó nói: Khi Kim Thống nhấc điện thoại lên, Lăng Độ Vũ hỏi lão già: Trong mắt Lăng Độ Vũ đột nhiên ánh lên những tia kỳ lạ, anh đang toàn lực triển khai thuật thôi Những kẻ có ý chí kiên nghị như thế này, thật sự làm đau đầu những người muốn thôi Lão già ngẩn người ra, mấy câu nói đột ngột này chính là kế “công tâm” của Lăng Độ Vũ, làm Lăng Độ Vũ dấn tới, không để cho lão có thời gian suy nghĩ, nói: Lão già quả nhiên là kinh ngạc ngẩn người ra, trong mắt hiện lên vẻ mơ màng. Ánh mắt của Lăng Độ Vũ sâu thẳm vô tận, tựa như hai cái hồ sâu không thấy đáy, nhanh chóng Kim Thống lúc này đã đến bên cạnh Lăng Độ Vũ, định nói gì lại thôi. Lăng Độ Vũ không ép lão nói lời này, anh cũng có đồng cảm, bởi sau cuộc tao ngộ lúc nãy, anh - Người không yêu cầu bất cứ thứ gì cả, ngược lại còn muốn giúp chúng ta, giúp chúng ta trở lại Quang Thần nói người chính là nô bộc trung thành của chúng ta, Lăng Độ Vũ quá sức ngạc nhiên, thầm nghĩ đây xem ra là đạo lý của người giữ cửa. - Người có thể xuất hiện tại bất kỳ nơi đâu, nhưng thần thể của người được cung phụng ở thần Lăng Độ Vũ chấn động, chẳng lẽ đúng thật là người người ngoài hành tinh, đến địa cầu bằng phi Lăng Độ Vũ không dám dừng lại, hỏi dồn tới: Lúc này anh cũng rất khẩn trương, nếu như đáp án của lão già là ở ngoài không gian, thì cho dù thủ của anh, cho dù là đối phương mạnh như trâu, cũng khó mà thoát khỏi tay anh, huống chi lại là một lão già đã có tuổi. Anh lập tức biết ngay mình đã lầm, lão già không hề có ở vị trí đó. Thính giác minh mẫn của anh không hề phát giác ra có tiếng gió của sự di chuyển nào, Anh nhanh chóng đi vòng quanh, bốn phía không một bóng người. Trong lúc Lăng Độ Vũ còn đang hoảng sợ, bên trái anh chợt có tiếng gió ép tới, Lăng Độ Vũ Lăng Độ Vũ xấu hổ thu quyền lại, cũng may đang ở trong bóng tối nên không ai thấy gì cả. Lăng Độ Vũ không đáp mà hỏi ngược lại: - Điện thoại đã phá, địch nhân của chúng ta đã ra tay trước, mới có ưu thế được một chút giờ đã Trong không gian này, bọn họ không thể phát hiện ra được gì vì nó đã thay đổi hoàn toàn. người nghe rõ tiếng hô hấp của đối phương, hiển nhiên là đều kinh hãi đến cực độ. hai người đã không thể mở mắt ra nổi. Sau khi dòng ánh sáng bớt chói mắt, hai người thấy mình đang ở trong một hành lang dài Lăng Độ Vũ quay sang nhìn Kim Thống, thấy trong đáy mắt hắn hiện lên những tia sợ hãi chết Anh có chút thích thú, Kim Thống một mực không tin vào quái lực loạn thần, lúc này đây - Xin lỗi, bọn chúng đã lục lọi lấy hết trên người ta rồi, giờ không có lấy một đồng xu, không thể Lăng Độ Vũ bỗng như nhớ ra chuyện gì, lẩm bẩm: Không phải là có ý đó sao? Kim Thống đã nếm trải những chuyện quái dị, đầu óc đã rối tung lên rồi, lại thêm mấy lời của Lăng Độ Vũ nói, càng làm hắn điên đầu. Hắn không biết là do Lăng Độ Vũ nhớ đến lời A Đạt Mễ Á nói: “Vì cớ gì mà chỉ phát triển bên trái mà không phải là bên phải”, nên tự nhiên là Lăng Độ Vũ cũng không lãng phí thời gian để giải thích, anh đi về phía bên phải, nói: Kim Thống nhún vai, theo sau Lăng Độ Vũ đi về phía hành lang bên phải. Hai người cứ yên lặng đi dọc trong hành lang, cuối cùng Kim Thống cũng không chịu nổi, hắn Lăng Độ Vũ vừa định trả lời, ánh sáng chói mắt bắt đầu tối trở lại, không đầy một khắc sau mọi Bên ngoài cửa ánh sáng càng lúc càng rõ, hiển nhiên là bọn họ đã đi gần đến cửa ra. Lăng Độ Vũ gật đầu với hắn, hai người đã mấy phen hoạn nạn cùng nhau nên rất ăn ý. mình chính là đang ngã lăn ra trên một con đường náo nhiệt nhất trong khu trung tâm. Lăng, Kim hai người nhìn nhau, rồi nhìn về phía cửa thông đạo, chỉ thấy một tấm kính lớn đã vỡ tan, không hề có một cửa ra nào. Kim Thống đưa nhìn ra phía sau lưng anh, một gã cảnh sát không chút hảo ý đang gạt đám Kim Thống hét lên một tiếng, cả người bật dậy. Những chuyện này đều nói lên rằng có một sức mạnh thần bí đã nhúng tay vào. Nói nó là chính thì cũng không phải, bởi vì nó hết lần này tới lần khác vừa bắt người, rồi lại còn Đang nghỉ ngơi trên ghế dựa, Lăng Độ Vũ ngẩng đầu nhìn lên, trông thấy bộ mặt râu ria của Đây là chỗ ở tạm của Lăng Độ Vũ. Kim Thống vốn đề nghị đến nhà của hắn, nhưng Lăng Độ Ai dám chắc nhà của Kim Thống không có đầy người Lăng Độ Vũ cũng vừa mới tắm rửa xong, hưởng thụ mấy ngày hiếm hoi, nghe thấy thế cười nói: - Ta đang nghĩ không biết nên làm sao hay làm gì mới là tốt đây. Kim Thống gật đầu đồng ý, chính hắn cũng đang vô cùng hỗn loạn, tựa như vướng vào một mớ - Ngươi còn nhớ ta đã từng nói, Sở Viên có cất giữ một số tư liệu có liên quan đến những người nổi tiếng tự sát, những thứ không có ghi trên báo cáo của nàng. Kim Thống nhớ lại ngày ấy đã ngăn cản Trác Sở Viên, ánh mắt không được tự nhiên, lẩm bẩm: - Nhớ chứ, kỳ thật nàng ta tại sao lại không đưa vào trong báo cáo nhỉ, như thế sẽ tăng thêm sức - Vấn đề là ở chỗ đó, tư liệu nhất định là vô cùng trọng yếu, nếu không thì sẽ không có người cố -Ta nghĩ lý do rất đơn giản, những tư liệu đó nhất định là không thích hợp để đưa vào báo cáo, -Ngươi có biết là Interpol chúng ta có ba thứ không quản.. thường, chúng ta chỉ là trung gian cho cảnh sát địa phương.Chỉ có Uy Nhĩ là người phụ trách Lăng Độ Vũ biết rõ, Kim Thống bởi vì không được phụ trách tổ hành động đặc biệt, hơn nữa lại Lăng Độ Vũ khi vừa nghe hắn nói đến ba điều không quản, sớm đã hiểu ra, tiếp lời: Mặt Kim Thống đỏ lên, bất quá hắn là người khẳng khái không trốn tránh sai lầm, hắn lẩm bẩm: - Thánh nhân cũng có lúc còn sai, huống chi ta chỉ là một con người.” Lăng Độ Vũ cũng không muốn bức người quá đáng, anh tiếp tục quay lại đề tài cũ: - Nếu có liên quan đến một trong ba phương diện này, thì chắc là tôn giáo. - Uhm, café thì không có chuyện gì, ta chỉ cần lão làm vài chuyện là xong ngay.” nói ra ngươi cũng không tin, đó là bởi vì làm sao mà hắn lại có thể chế tạo ra những vũ khí vượt xa những loại vũ khí tối tân nhất, cũng như việc tại sao hắn lại có rất rất nhiều Đô la Mỹ như Kim Thống và Lăng Độ Vũ ngạc nhiên liếc mắt nhìn nhau, công ty Thái Thần này rõ ràng là rất Hạ Kỳ Lạc lại dặn dò thêm vài câu nữa, khuyên Kim Thống không nên đụng độ với Thái Thần Kim Thống chìa tay nói với Lăng Độ Vũ: Vô tình, hắn rất tôn trọng chủ ý của Lăng Độ Vũ.