Nhà kinh doanh qua mạng phần 7

Nhà kinh doanh qua mạng phần 7

Lượt xem: 91,995Lượt tải: 9Số trang: 10

Mô tả tài liệu

Khi tôi thay quần áo xong, Raychen nói với giọng khá to, dường như để cho tôi nghe thấy, về cách đào tạo giáo viên ra sao. - Anh có bao giờ để ý thấy các ông thầy dạy võ dùng tay đập gãy các tấm gỗ nặng hoặc đập vỡ đống gạch như thế nào không ? - Có. - Vậy anh có biết là năng lượng của họ tập trung ở đâu không? - Ở trung tâm miếng gỗ nằm giữa - tôi trả lời

Tóm tắt nội dung

- Vâng, tôi hiểu, - tôi ngắt ngang lời Raychen. – Đó là một quá trình tự nhiên. Tôi cho rằng việc thay đổi những thói quen, quan điểm cũ bằng những cái mới là một quá trình tự nhiên. - Tuyệt! – Raychen nói, và tôi cảm giác rằng bà đang rất phấn khích với giọng nói chân thành. - Khá đấy, - chồng Raychen phụ họa cùng vợ. - Anh cứ tiếp tục đi, - Raychen đề nghhị. - Được thôi, - tôi hít một hơi dài, nhắm chặt mắt và tưởng tượng ra mình đang đứng trên sân khấu, phía dưới là các khan thính giả đang vỗ tay hoan hô nhiệt liệt. - Raychen chạm nhẹ vào tay tôi và bằng một giọng mềm mại nhưng có vẻ nghiêm nghị, hỏi nhỏ :”Hiện tại anh làm việc gì?”. Cái chạm nhẹ cùng câu hỏi của Raychen kéo tôi trở lại với thực tại. - Tôi đã chọn một vài hoạt cảnh trong những thước phim về cuộc đời mình. Tôi nhớ rất rõ những gì xảy ra trong đó và cả những gì mà tôi cảm nhận được. Tôi vẫn còn nhớ như in những tràng pháo tay của công chúng. - Tuyệt vời! – Raychen thốt lên. - Tại sao? - Đây chính là những gì mà hiện tại anh đang làm – đang nhớ lại các hình ảnh, - và đây chính là quá trình thay đổi các quan điểm, cách nhìn nhận của anh về sự vật, và nó có thể diễn ra ở bất cứ nơi đâu, vào bất cứ lúc nào. Anh có thấy không, - bà ta tiếp tục, - bây giờ anh đang cân bằng hai cán cân bằng cách them vào một bên những hình ảnh với những quan điểm mới, cách nhìn nhận mới. Bộ não của anh cũng giống như một chiếc máy ảnh, nó chụp lại tất cả những gì anh nhớ được đồng thời nó cũng sẽ “lọc” lại những kinh nghiệm cuộc sống của chính anh. Chỉ một thời gian ngắn trôi qua, và mọi thứ sẽ bắt đầu biến chuyển, thay đổi. Trên thực tế thì mọi sự biến chuyển thay đổi đều trong trạng thái “động”. Và chỉ cần có một chút động lực đẩy nó, - có nghĩa là ta buộc bộ não của ta làm việc theo hướng tích cực, - ngay lúc đó tất cả mọi hành động của ta sẽ thay đổi theo mà theo đó nhân sinh quan của ta cũng được thay đổi. Anh có hiểu ý tôi định nói gì không? Hãy thử hình dung xem bà ta đang định nói về chuyện gì? Thật là thú vị rằng tôi có thể “nhìn thấy” được những gì Raychen nói. Trước mắt tôi là hai cán cân mà trên đó người ta đặt sẵn những quả cân, và cái cân bên nặng bên nhẹ. Một bên trái cân thì cứ nặng dần và trùng xuống, và thậm chí còn phát sáng nữa. Tôi mô tả cặn kẽ những điều tôi nhìn thấy, cảm nhận thấy cho Raychen. Raychen ngồi trong chiếc ghế bành, nhìn tôi và nở một nụ cười tươi rói: - Tôi không biết là nên yêu quý anh hay là nên ôm hôn anh đây, - bà ta nói, - đơn giản là anh rất đáng yêu. - Vậy trái cân bên kia thì hình thù như thế nào? – Nhà kinh doanh mạng hỏi tôi. - Xin lỗi ông, ý ông định nói về điều gì? – tôi hỏi lại. Nhà kinh doanh mạng giảng giải: - Anh nói rằng, một trái cân nặng dần và thậm chí còn phát sáng, đúng không? Vậy trái cân thứ hai thì sao? Tôi nhắm mắt và hình dung ra chiếc cân, đồng thời mô tả cặn kẽ những gì tôi nhìn thấy được, hình dung được. Tôi nhìn thấy sự chuyển động của hai trái cân. Một trái cân lấp lánh sáng, còn trái kia thì có màu tối hơn, hình thù cũng mờ nhạt hơn và hình như đang lơ lửng… Thật không thể tưởng tượng được! Chưa bao giờ trong đầu tôi lại xuất hiện những hình ảnh như vậy. Cứ có giảm giác như là tôi đang xem vô tuyến hoặc đang ngồi trong một rạp chiếu bóng. - Anh nghĩ gì về điều này? – Nhà kinh doanh mạng hỏi tôi. - Chúa ơi! – tôi thốt lên như một đứa trẻ con. – Có cảm giác rằng những quan điểm xưa cũ đang úa màu và đang trôi đi nơi nào đó. - Tuyệt vời! – Nhà kinh doanh mạng kêu lên. - Thế có nghĩa là thế nào? – tôi hỏi. - Tôi cũng chẳng hiểu nữa, - ông ta trả lời. – Đơn giản là tôi thấy thật tuyệt diệu, anh bạn trẻ ạ. Tôi cũng hoàn toàn đồng tình với Nhà kinh doanh mạng và thấy thật thoải mái, thậm chí còn thấy khỏe khoắn về thể lực nữa. Những nỗi hoài nghi và lo lắng về tương lai đôi khi vẫn dày vò hành hạ tôi thì giờ đây đã biến đâu mất. Tôi cảm thấy mình tự tin hơn. - Thật là tuyệt vì anh đã đến thăm chúng tôi, - Raychen nói. Có lẽ bà ta cũng đã để ý thấy thoáng ngạc nhiên trên gương mặt tôi. Bà nhướn cặp long mày, với đôi mắt mở to, nói với giọng dõng dạc đầy tin tưởng: - Thật là tuyệt vì anh đã có mặt ở đây, chính nơi đây. Tôi cứ ngỡ rằng anh phải có mặt ở một nơi nào khác cơ, chứ không phải nơi này. - Đáng lẽ là tôi nên có mặt ở ngoài nhà bếp chứ gì? – tôi mỉm cười và nói. Cả hai vợ chồng chủ nhà cười vang ra vẻ đồng tình. Chúng tôi im lặng một lúc lâu. Trong đầu tôi hiện lên những hoạt cảnh của bộ phim. Và, chẳng cần phải nhắm mắt, tôi vẫn có cảm giác rằng tôi đang làm những việc mà trước đây tôi đã từng mơ ước, tôi đang tiếp xúc với những người mà tôi từng ao ước được gặp họ. Những hình ảnh tuyệt diệu này xuất hiện trong đầu tôi một cách tự do vô thức và rồi cũng lần lượt biến mất. Tôi nói: - Như vậy, quan niệm mới của chúng ta về cuộc sống được hình thành đúng như vậy, chính điều đó giúp ta thực hiện ước mơ. Thật tuyệt vời! - Chính xác như vậy, - Raychen nói. - Mẹ, - Rebecca tham gia vào câu chuyện của chúng tôi, - mẹ kể cho chú ấy nghe về cuốn sổ tay đi mẹ! - Thế có gì hay ho ở trong đó? – tôi tò mò. - Thế anh có biết sổ tay là gì không? – Raychen hỏi tôi. - Đó là một cuốn sổ, nơi ghi chép các cuộc hẹn gặp mà chồng bà có lần đã nói cho tôi hay. - Chính xác, - Raychen trả lời. Trong cuốn sổ tay của tôi và Rebecca có dành riêng một góc ghim các mẩu giấy nhỏ mà trong đó chúng tôi ghi vắn tắt mô tả các thói quen mới cũng như các quan điểm hay cách nhìn nhận mới mà khi có được những điều này, ta phải bắt đầu vào làm việc nghiên cứu thật sự. Hai lần trong ngày, vào sáng sớm và buổi tối chúng tôi lật xem các mẩu giấy này. Bất cứ lúc nào trong ngày, khi ngó vào sổ tay và kiểm nghiệm những việc cần làm, tôi thường chọn nguyên một đoạn nào trong sổ. Sau đó, nhắm mắt, nghiền ngẫm và hình dung ra sự việc tiến triển như thyế nào. Mỗi một ngày tôi mất ba mươi phút để làm việc đó. Và bao nhiêu năm nay tôi vẫn duy trì thói quen này của mình. - Cũng chính nhờ việc này mà cháu mới có được con ngựa đấy chú ạ, - Rebecca nói. – Có một lần ở trường, trong cuốn vở viết văn cháu có sáng tác ra một câu chuyện về chú ngựa, và trên trang sau cháu dán những mẩu minh họa về đề tài ngựa cắt từ các báo hoặc tạp chí. – Cô bé thì thầm: - Cháu nghĩ rằng, nếu biết được việc này chắc bố cháu giết cháu mất. - Thực tế thì tao cũng cho mày biết tay rồi còn gì. – Nhà kinh doanh mạng nói với cô con gái. – Trong cuốn sổ tay của tao cũng có một bức tranh đấy. Tất cả chúng tôi cười nắc nẻ. - Không, mà thật thế, - Rebecca tiếp tục – cháu luôn để ý đến những mẩu giấy con con của mình, nhiều lần trong một ngày. Rồi có một lần trên giờ học ngoại ngữ, cô giáo dạy anh văn bước đến gần chỗ cháu và hỏi rằng cháu đang làm gì. Lúc đó cháu vô cùng lúng túng, và cũng đành thú nhận với cô giáo tất cả sự thật. Cháu nghĩ rằng cô giáo sẽ hiểu và thông cảm cho mình…, - Thông cảm ấy à? – Nhà kinh doanh mạng ngắt lời. – Bây giờ bố sẽ kể cho con nghe. – Ông quờ tay qua chiếc bàn, cốc vào đầu cô con gái một cái, Rebecca nhăn nhó kêu lên “ái, thôi mà bố!” - Cô giáo ra bài tập cho cả lớp, - Nha 2kinh daonh mạng tiếp tục, - và bắt tất cả phải viết một bài luận văn về nghề nghiệp tương lai, sau đó lấy các tờ tạp chí, - chứ không phải là sách giáo khoa, - ông liếc mắt nhìn sang - để học sinh cắt các bức tranh từ đó rồi dán vào những trang sau của cuốn vở. Và cô giáo còn hứa sẽ cho điểm cao nữa cơ, chính xác như vậy. - Thật thế hả cháu? – tôi hỏi Rebecca. - Vâng, đúng đấy chú ạ, - Rebecca bối rối trả lời - Cả lớp? – tôi hỏi lại mà không tin vào tai mình nữa. - Cả lớp, - Rebecca trả lời, nhưng nét bối rối đã hoàn toàn biến mất. Cô bé đã hoàn toàn chinh phục tôi! - Như vậy, - Rebecca tiếp tục, - nửa năm đã trôi qua, ngay sau khi cháu tiếp nhận các quan điểm mới, cách nhận thức mới, cháu đã có được một chú ngựa. - Thế ư? – ông bố hỏi lại. - Ax, đúng thế, - Rebecca xác nhận, - những hai con ngựa cơ đấy. - Không thể như thế được, - tôi nói, không giấu nổi sự ngạc nhiên của mình. - Sự việc xảy ra như vậy đấy chú ạ, - Raychen xác nhận. – Chúng tôi cũng có nói với Rebecca là bố mẹ sẽ ủng hộ hết long ý tưởng về việc mua ngựa, tuy nhiên, Rebecca phải tự kiếm tiền để thực hiện việc này. Bởi vậy mà sau khi tốt nghiệp phô thông, con bé đi lau rửa chuồng ngựa và giúp bạn bè của chúng tôi, những nông dân có trang trại ở quanh vùng. Họ có một nàng ngựa cái thuần chủng tuyệt đẹp với một chú ngựa con. Nàng ngựa cái đỏng đảnh này rất khó tính, không muốn chung đàn với bất cứ con ngựa nào và chẳng một ai dám ngồi lên lưng nó để cưỡi. Rồi họ quyết định rao bán nàng ngựa vô duyên quá lứa này, nhưng nhiều tháng qua đi vẫn chẳng có lấy một khách hàng nào dám hỏi mua. Chỉ có Raychen là có thể trị được con ngựa bất kham này. Và cũng do vậy mà những người bạn nông dân này quyết định tặng Rebecca hai chú ngựa kia đấy. - Khó mà tin được, - tôi nói và dựa lưng vào chiếc ghế. Sau đó, quay về phía Bobby, tôi hỏi nó: - Thế cháu có thể kể cho chú nghe về những thành công của cháu không? - Vâng, trước hết là trong lĩnh vực khoa học…tibol - những trận đấu tranh giải vô xe đạp của cháu… - Chờ chút, - tôi thốt lên. – Chú hiểu rồi - Thế anh có muốn biết là tôi đã làm như thế nào để có thể tậu được ngôi nhà không? – Kazuko hỏi tôi. - Đừng bỏ lỡ cơ hội nghe câu chuyện này, anh bạn trẻ ạ. – Nhà kinh doanh mạng khuyên nhủ. - Có một lần tôi đến Nara công tác, - Kazuko bắt đầu câu chuyện, - và ghé vào một ngôi nhà. Tôi đã vui vẻ nói với những chủ nhân ngôi nhà rằng họ đang sở hữu một ngôi nhà và khu vườn tuyệt với nhất mà từ xưa đến giờ tôi mới được nhìn ngắm. Tôi đề nghị họ cho phép tôi chụp ảnh ngôi nhà và khu vườn. Tôi kể cho họ nghe rằng đã từ lâu tôi ước ao có được một ngôi nhà như vậy, còn những bức hình chụp ngôi nhà và khu vườn chỉ nhằm tạo ra cách nhìn nhận mới, các quan điểm mới mà nhờ đó tôi có thể thực hiện được mơ ước khát khao của mình. Những người này rất quan tâm đến những điều tôi nói và đề nghị được chụp hình tôi khắp nơi, trong khu vườn, trong phòng khách…Họ mời tôi tham quan khắp khu nhà và thậm chí còn mời tôi dùng bữa. Và ngay trong buồi chiều hôm đó tôi đã ký được hợp đồng với chủ nhân ngôi nhà này – Kazuko cười lém lỉnh. Bây giờ họ chính là những leaders trong nhóm của tôi và là những người bạn tốt. Hai năm trôi qua kể từ sau cuộc gặp gỡ đầu tiên, những người bạn này quyết định quay về Yukoga để đoàn tụ với con cái, và bởi vậy họ đề nghị tôi mua lại căn nhà này của họ. Theo như chính lời họ nói thì họ rất muốn tìm một người chủ mới cho căn nhà, người phải biết yêu quý căn nhà như chính bản thân họ, phải biết nâng niu và bảo tồn lịch sử cũng như vẻ đẹp của ngôi nhà. Và tôi đã có được ngôi nhà như vậy đó. - Thế nào, bài học thứ bảy mươi lăm đã kết thúc chưa? Nhà kinh doanh mạng đặtt tay lên vai tôi và hỏi. - Xong rồi, thưa ông, - tôi trả lời - Tốt, - Nhà kinh doanh mạng đứng lên khỏi ghế và ra lệnh: - Tât cả đàn ông ở lại rửa bát, còn phụ nữ thì cho đi chơi. - Bố thì lúc nào cũng tranh rử bát, kể cả chỉ là một chiếc xoong. – Rebecca dựa lưng vào cửa bếp và nói. - Bố con bao giờ cũng là một người thông minh và tốt bụng. – Raychen nói. Kazuko gật đầu, mỉm cười và bước ra khỏi bếp, bỏ mặc lũ đàn ông chúng tôi với đống chén bát và “chủ nghĩa tự do “của mình. 13 ĐÀO TẠO GIÁO VIÊN Khi chúng tôi kết thúc công việc rửa chén bát và bước ra khỏi phòng ăn, Nhà kinh doanh mạng hỏi tôi rằng tôi có biết chơi bi-da không. - Bơi ấy à? – tôi hỏi - Không, chơi bi-a cơ. – Nhà kinh doanh mạng nói. Ở đó không có hố đâu, chỉ có ba viên bi thôi: hai viên màu trắng và một viên màu đỏ. Tôi có nói rằng tôi chưa từng chơi môn này mặc dù đã từng nhìn thấy người ta chơi trò này thế nào và rất thích được xem người khác chơi. Chúng tôi rảo bước sang một khu khác trong tòa nhà và đặt chân vào một gian phòng khá đẹp. Gian phòng này, trông giống như một câu lạc bộ dành cho các quý ông ở mà chỉ mới nhìn thoáng qua ta cũng có cảm giác rằng nơi này chắc chỉ dành cho các vị trán hói bụng phệ với điếu xì gà phì phèo trên môi. Giữa phòng là một chiếc bàn bi-a được phủ bởi tấm vải màu xanh sáng. Dăm ba ngọn đèn hắt thứ ánh sáng mờ ảo xuống chiếc bàn. Chiếc bàn bi-a kiểu cổ có dáng dấp nặng nề với những chiếc chân bàn thô kệch. Ở một phía chân bàn ai đó dán lên tấm biển nhỏ: “Dành cho Ethony và Rebecca nhân kỷ niệm ngày cưới thứ ba mươi” Đọc những dòng chữ này, tôi ngạc nhiên đưa mắt nhìn Nhà kinh doanh mạng. Và ông ta giải thích: - Đó chính là ông bà nhạc của tôi, bố mẹ của Raychen. Ông nhạc của tôi đã dạy vợ tôi chơi bi-a, và vợ tôi thì lại dạy lại tôi. Mà anh thấy đấy, Raychen quả là một giáo viên có phương pháp sư phạm rất tốt. - Chính xác, - tôi đồng tình. - Anh thử chơi đi – Ông ta quẳng cho tôi chiếc gậy bi-a. - Một trong những ưu điểm lớn nhất của Raychen chính là ước muốn nhìn thấy học trò của mình nắm bắt vấn đề nhanh chóng, không quan trọng đó là môn học gì: chơi bi-a, cưỡi ngựa hay NM. Bà ấy làm tất cả sức mình để học trò cảm thụ và tiếp nhận được nhiều điều bổ ích hay ho hơn chính bản thân bà ấy. Raychen là một mẫu phụ nữ tuyệt vời, - Nhà kinh doanh mạng nói, và dường như trong giọng nói của ông có âm hưởng ngọt ngào của tình yêu, lòng kính trọng pha lẫn niềm tự hào, ngưỡng mộ. Nhà kinh doanh mạng nói vắn tắt cho tôi hiểu luật chơi bi-a đồng thời hướng dẫn cho tôi cách cầm gậy và cách thụt. Thật là quá sức tưởng tượng, ở lần chơi đầu tiên này, trước khi nhường cơ cho Nhà kinh doanh mạng, tôi đã ăn điểm tới 6 lần liên tục. Chúng tôi vừa chơi vừa nói chuyện. Nhà kinh doanh mạng không quên giải thích cho tôi nghe về tính năng, đặc điểm của những nước cơ khác nhau. Trong phòng bi-a có treo một số bức chạm gỗ về đề tài săn bắn thú rừng. Trên bức tường có treo một tấm da thú phơi khô để làm cảnh. Nhà kinh doanh mạng nói rằng ông ta chưa bao giờ săn bắn, mặc dù rất thích súng ống. Ông ta vẫn thường đến các phòng bắn tập để luyện tay bóp cò của mình. Tấm da thú chính là sản phẩm của nhạc phụ Nhà kinh doanh mạng. Ông già này đã từng là một vận động viên, và những chiến lợi phẩm kiểu này luôn luôn được Nhà kinh doanh mạng gìn giữ cẩn thận để tỏ lòng kính trọng bố vợ. Tôi đề nghị Nhà kinh doanh mạng kể thêm cho tôi biết về nhạc phụ của ông. - Ethony dạy tôi cách bắn súng, - Nhà kinh doanh mạng nói, - và dạy tôi rất nhiều, rất nhiều thứ nữa. Ông ấy cho rằng điểm yếu lớn nhất của tôi đó chính là việc tôi không say mê môn săn bắn. Nhạc phụ của tôi là một mẫu đàn ông mạnh mẽ có nét gì đó going giống Teodor Ruzvent. Ethony nói rằng ông chịu đựng tôi đơn giản chỉ vì con gái ông là vợ tôi. Ông ấy thực sự là một người đàn ông tuyệt vời mà tôi đã từng gặp. Công việc làm ăn của nhạc phụ tôi suôn sẻ, thuận lợi, - Nhà kinh doanh mạng tiếp tục.- Ông ấy không giàu có lắm nhưng sức làm việc của ông thì thật là đáng kính nể. Ông làm việc rất nhiều để đảm bảo cuộc sống của bản thân và gia đình. Raychen là cô con gái duy nhất của ông bà nhạc tôi đấy, và cô ấy chính là niềm hy vọng lớn nhất của ông – cô ấy phải là người duy trì nòi giống của dòng họ. Khi tôi cưới Raychen, nhạc phụ của tôi đề nghị tôi đổi họ để mang họ của dòng tộc ông ấy. Trước ngày sinh nhật tròn mười sáu tuổi của mình, Raychen có nói với cha mình rằng cô ấy mơ ước có một chiếc xe hơi màu đỏ. Ethony nói với cô con gái rượu rằng “Được rồi, bố sẽ mua cho con, nhưng làm sao bố có thể tin được rằng con sẽ đánh giá đúng giá trị của nó và chăm sóc, bảo dưỡng nó đúng cách?” Raychen đã không thể tìm ra câu trả lời thích hợp, cô im lặng. Và nhạc phụ của tôi đã khuyên Raychen suy nghĩ thêm cho chin chắn về việc này. Đúng vào ngày sinh nhật của Raychen, cô nhận được một hộp quà xinh xắn từ tay bố. Cô hồi hộp mở gói quà ra, bên trong hộp quà xinh xắn đó là chiếc chìa khóa của chiếc xe hơi màu đỏ, cùng một mảnh giấy có ghi số điện thoại. Tôi thừa hiểu rằng Raychen đã rất hạnh phúc, cô ôm lấy cổ ông già và nhảy cẫng lên sung sướng. Tôi gật đầu. Nhà kinh doanh mạng tiếp tục câu chuyện: - Raychen hỏi nhạc phụ: „Vậy chiếc xe của con đâu hả bố?” Ông già trả lời rằng ông để chiếc xe ở gara. Raychen vội vã ba chân bốn cẳng chạy ra gara, và cô không tin vào mắt mình nữa: trước mắt cô, chiếc xe hơi màu đỏ đã được tháo rời ra từng bộ phận nhỏ! Nhìn thấy thoáng ngỡ ngàng trên gương mặt tôi, Nhà kinh doanh mạng cười: - Tôi đâu có đùa đâu. Raychen thất vọng nhìn chiếc xe bị tháo rời ra thành hàng trăm linh kiện nhỏ! Bố cô đã mua chiếc xe mới hoàn toàn và thuê một tay thợ cơ khí tháo rời và … như anh tưởng tượng ra đấy! - Thật là khó hiểu, - tôi nói. – Tôi không thể hình dung nổi! - Tôi cũng vậy, - Nhà kinh doanh mạng tiếp. – Tôi không thể hình dung nổi việc này cho mãi tới khi gặp và làm quen với ông ta. Anh thử hình dung xem Raychen thất vọng thế nào. Cô ấy ngẩn ngơ đứng nhìn đống linh kiện xe ngổn ngang dưới chân, nhưng rồi ông già cũng bước đến gần Raychen và nhẹ nhàng nói: “Con có muốn biết cái số điện thoại trên mẩu giấy mà bố để trong hộp quà là số điện thoại nào không?” Raychen gật đầu. Đó chính là số điện thoại của tay thợ cơ khí mà bố cô đã thuê tháo rời chiếc xe. Chỉ có ông thợ này mới có thể giúp cô lắp ráp lại chiếc xe đúng như ý muốn và chính ông ta cũng đang chờ tiếng chuông điện thoại từ cô. - Thế Raychen đã quyết định thế nào? – tôi hồi hộp hỏi mà không tin vào những điều nghe thấy. - Cô ấy tự mày mò và ráp lại chiêc xe đó, - Nhà kinh doanh mạng bình tĩnh trả lời. Raychen hì hụi lắp ráp một mình ngày này qua ngày khác, và cô ấy đã mất 4 tháng trời để ráp xong chiếc xe. Và cô ấy đã sử dụng chiếc xe này suốt mười bảy năm sau đó. Nhạc phụ tôi quả đã không lầm: cô ấy chăm sóc chiếc xe cực kỳ cẩn thận. - Thật tuyệt! – tôi thốt lên - Ethony quả là một người tuyệt vời, - Nhà kinh doanh mạng nói và lúc lắc cái đầu. Người đối thoại của tôi hỏi tôi có muốn ngắm nghía khẩu súng mà Ethony tặng cho ông không. Chưa bao giờ trong đời tôi được sở hữu một khẩu súng, thậm chí chỉ là một khẩu súng đồ chơi. Mẹ tôi đặc biệt phản đối chuyện tàng trữ và sử dụng súng ống. Vậy mà tôi lại mê những khẩu súng đẹp đẽ. – và khẩu súng mà Nhà kinh doanh mạng cho tôi xem quả thật là một khẩu súng tuyệt vời, chỉ cần thoáng nhìn qua cũng đủ nhận biết chất lượng tuyệt hảo của nó. Còn một cặp súng ngắn dành riêng cho “chàng và nàng” nằm gọn trong chiếc bao gỗ có lót lớp nhung. Hai khẩu súng này trước đây cũng của nhạc phụ ông ta. Khẩu súng ngắn 12 ly là dành riêng cho đàn ông, trong lúc khẩu kia, có vẻ nhẹ hơn, loại 20 ly để dành riêng cho phụ nữ. Tôi tò mò hỏi Nhà kinh doanh mạng là ông ta với Raychen có thường hay bắn súng cùng nhau không, ông ta gật đầu. Tôi hỏi tiếp là ai bắn sung giỏi hơn, Nhà kinh doanh mạng trả lời rằng ông ta khá hơn vợ ở môn này. Và khi tôi hỏi xem ông ta có định phụ đạo them cho Raychen môn này không thì Nhà kinh doanh mạng trả lời: - Không. Ngược lại, tôi lại đang muốn học hỏi nhiều thứ để được như bà ấy. Và nếu như nhạc phụ của tôi đã không làm được điều này, có nghĩa là môn săn bắn không hề có sức thu hút bà ấy. Tôi tạm cho rằng về môn bắn súng, ở vào một thời điểm nào đó thì tôi hơn hẳn bà ấy. – Nhà kinh doanh mạng nói và cười vang… và hình như ông không diễn tả nổi ý nghĩ của mình. – Vâng, Ethony muốn nói với tôi một điều gì đó… Chúng tôi vừa chơi bi-a vừa trò chuyện với nhau như vậy hơn một tiếng đồng hồ. Tay cơ của tôi cũng không đến nỗi tồi, mặc dù đây là lần đầu tiên tôi chạm vào chiếc gậy bi-a. Nhà kinh doanh mạng hướng dẫn cho tôi cặn kẽ các mánh chơi, cách thụt bi- a cũng như cách tạo ra các tình huống trò chơi khác nhau. Tôi rất thích môn thể thao này. - Bi-a cũng có nét gì đó giống NM, - Nhà kinh doanh mạng nói. - Thậm chí còn giống nhiều nữa đấy. Đây là trò chơi của các tình huống. Dĩ nhiên, ta cần phải biết thụt lỗ chính xác đồng thời phải biết dự đoán trước các nước đi. Thắng được một nước cơ là quan trọng, nhưng các bước tiếp theo thì sao? Cần phải tính đến tình huống là sau nước cơ chuẩn xác của ta, viên bi sẽ lăn theo hướng nào. Chỉ lúc đó ta mới dễ dàng ăn điểm. - Vậy ông có bị phân tán tư tưởng khi mới bắt đầu học cách chơi bi a không? – tôi hỏi. - Không, - ông ta trả lời. Khi con người ta nghĩ đến một điều gì đó trong tương lai chính là lúc họ đang mở rộng vùng thị giác của họ. – Nhà kinh doanh mạng rời chiếc bàn và chống chiếc gậy bi-a xuống đất. – Tri giác của ta về thế giới xung quanh sẽ được mở rộng và rồi ta sẽ thấy rằng tri giác của ta sẽ ăn khớp nhịp nhàng với các chức năng khác trong con người ta thế nào. Và đó chính là sức mạng vận động của con người ta. Khi anh gây dựng sự nghiệp của anh trên cái nền tảng này, anh sẽ thấy rằng hiệu nghiệm biết mấy. - Ví dụ? - tôi hỏi. - Ví dụ như việc đào tạo người khác, những người mà sau này chính họ lại đi hướng dẫn đào tạo những người dưới mình. Công việc này sẽ mang lại cho ta kết quả thực tế ngay sau đó và thậm chí ngay giai đoạn đầu tiên ta cũng đã có thể có được thu nhập từ việc kinh doanh sản phẩm. Khi anh đào tạo người khác để họ đi đào tạo tiếp người dưới mình chính là anh đang muốn hướng đến kết quả công việc cũng như việc phát triển và hình thành nhân cách Đây là một công việc rất có ý nghĩa mà cuối cùng anh cũng đạt được một kết quả tốt đẹp nào đó. Nhóm của anh nhiều leader bao nhiêu, tinh thần đồng đội của nhóm càng mạnh bấy nhiêu, và như vậy nhóm của anh càng trở nên vững mạnh và hiệu quả. Anh có nhớ là tôi đã từng kể cho anh nghe về những ngày đầu tiên của tôi? Lúc đó tôi là thằng làm ăn khá nhất và chẳng có một ai làm được điều đó như tôi. - Vâng, tôi nhớ, - tôi trả lời. - Và công việc của tôi chỉ phất lên khi tôi hiểu được rằng mọi thành công phụ thuộc nhiều vào khả năng của tôi trong việc đào tạo người khác mà những người đó rồi cũng sẽ lặp lại công việc của tôi để đi đào tạo những người dưới mình. Tôi cũng có thể dạy họ cách thảo ra những lá thư chào hàng để gửi cho khách, nhưng tôi hiểu rằng những điều này khó có thể đem lại những thành công thật sự trong kinh doanh cũng như khó có thể mang đến cho tôi niềm đam mê công việc. Lúc đó tôi dồn sức soạn thảo một loạt các tài liệu chỉ rõ ra các ưu điểm cũng như đặc trưng của ngành kinh doanh này và phân phát cho các thành viên của nhóm. Các thành viê n của tôi cũng hăm hở vào cuộc, họ chỉ ra cho những thành viên khác thấy được các cơ hội kỳ diệu của ngành kinh doanh mới mẻ này. Các thành viên của tôi đã áp dụng phương pháp này một cách hữu hiệu. Tuy nhiên, anh có biết rằng khi các thành viên tiềm năng của anh đồng ý gặp anh để thảo luận tiếp về cơ hội hợp tác, theo anh, anh sẽ phải làm gì tiếp theo? - Đặt ra cho họ các câu hỏi, phải vậy không? - Chính xác. Nhưng mà các câu hỏi về vấn đề gì? Nếu như anh vẫn chưa dạy họ cách xác định các giá trị chính của cuộc sống, có lẽ sẽ chẳng bao giờ anh có thể tạo ra cho họ được các cơ hội mà NM có thể mang lại cho cả anh cả họ. Và nếu như vậy, họ sẽ chẳng quan tâm đến những gì anh nói với họ sau đó. Trong cuộc sống này, những người tự tin vào bản thân và hiểu rõ thế nào là NM thường không nhiều. Và những người có khả năng đào tạo hướng dẫn người khác lại càng rất ít. Thực tế cho thấy rằng thường người ta phải khởi nghiệp với những người khác không mấy kinh nghiệm về lĩnh vực này, và trong quá trình làm việc với nhau, cả thầy lẫn trò dần dần hoàn thiện bản thân mình. Tôi đang nói đến điều gì anh biết không? Tôi đang muốn nói đến Những giáo viên chuyên nghiệp Nhà kinh doanh mạng im lặng và nhắm mắt. Hình như trong phút giây này ông ta đang lơ mơ tưởng tượng về những điều ông ta vừa nói. Còn tôi, tôi cố gắng hình dung ra lời lẽ tiếp theo của Nhà kinh doanh mạng, và lim dim nhắm mắt. - Câu chuyện của tôi khiến anh mơ màng đấy à? - Nhà kinh doanh mạng hỏi tôi với nụ cười khó hiểu. Tôi thành thật kể lại với ông ta những suy nghĩ mộng mị của tôi, và vẫn với nụ cười khó hiểu đó, ông ta hỏi: - Thế anh nhìn thấy những gì trong giấc mơ mộng mị của anh? - Tôi nhớ đến một câu chuyện hồi ở New England tôi đã từng được nghe kể. Vị giáo sư chủ trì cuộc hội thảo ở New England đã kể cho tôi nghe về người thầy dạy nhạc của mình thời thơ ấu. Vị giáo sư chủ trì hội thảo này được coi là một nhạc công thực thụ, tuy nhiên, trong một tiết học nhạc, người thầy của ông đã đưa cho ông một bài tập với những nốt nhạc rất khó và buộc phải đánh bản nhạc đó. Cậu học sinh tội nghiệp đã không thể làm được việc này, những nốt nhạc ñöôïc đánh lên một cách vô tội vạ. Ông thầy bực bội đuổi cậu học sinh kém cỏi về nhà và bắt cậu ta tự ở nhà luyện tập. Một tuần sau, người học trò lên lớp sau những giờ luyện tập đến rã rời cho bản nhạc. Anh ta ngạo nghễ bước vào lớp với ý nghĩ rằng sẽ trả bài một cách mạch lạc, suôn sẻ. Tuy nhiên, thay vào việc bắt cậu học trò tội nghiệp ôn bài cũ, ông thầy dạy nhạc lại đưa ra một bài tập khác còn khó hơn bài cũ nhiều lần. Và cậu học trò lại bị đuổi về nhà, tồi tệ hơn cả lần trước đó. Sự việc cứ lặp đi lặp lại như vậy hàng tuần liền: cậu học trò luôn được giao những tác phẩm vô cùng khó, khi học thuộc được bài cũ, cậu ta lại nhận được tác phẩm mới khó hơn. Cuối cùng, không chịu nổi, cậu học trò thất vọng hỏi ông thầy tại sao ông ta lại cứ thích hành hạ học trò. Đến lúc này thì ông thầy mới cầm bản nhạc đầu tiên và đưa cho cậu “Vậy thì anh chơi bản nhạc này đi”. Người học trò đã chơi bản nhạc một cách xuất sắc! Rồi bản nhạc thứ hai cũng vậy. Lúc này ông thầy mới nói “Robert, nếu như tôi chỉ dạy anh làm những gì anh muốn, có lẽ đến bây giờ anh cũng có thể học thuộc bản nhạc thứ nhất nhưng anh khó có thể mà đánh được bản nhạc một cách chính xác. Tôi không quan tâm tới việc anh sẽ đánh một bản nhạc cụ thể nào đó. Đối với tôi, điều quan trọng là anh học được kỹ thuật chơi nhạc, có thể thôi” Nhà kinh doanh mạng im lặng nhìn tôi và sau đó, hồi hộp đi đi lại lại trong gian phòng, ông hắng giọng: - Một câu chuyện thật thú vị! Tuyệt vời! Ý nghĩa chính của câu chuyện là có thể dạy con người ta tất cả…Cần câu cá quan trọng hơn rá cơm, đúng thế. Hơn thế nữa, câu chuyện cho ta thấy rằng có thể phát huy các khả năng của con người bằng cách tạo ra nhiều tình huống khác nhau. Cậu học trò kia đã buộc phải tự vươn lên bằng chính sức lực của mình để hoàn thành nhiệm vụ. Ông thầy không muốn rằng cậu học trò cứ mãi mãi bằng lòng với những gì mà cậu ta quen làm, với những thói quen cố hữu. Cậu ta có một ông thầy thật tuyệt vời! Giá mà ông thầy này làm việc trong lĩnh vực NM! - Các anh đang nói chuyện gì mà rôm rả thế? – Raychen bước vào phòng và hỏi. - Thế nào, quý vị có định đi dạo chơi không đây? – Trong chiếc quần jean, chiếc áo sơ mi và đôi giày thể thao, Raychen trông giống như m ột nữ sinh trung học. - Được rồi. Anh thay đồ xong là đi thôi. - Nhà kinh doanh mạng vui vẻ nói. Bây giờ tôi mới để ý rằng chúng tôi đang vận bộ váy xa rông. - Em mang đồ ra đây rồi. – Raychen mang cho chồng bộ đồ jeans, đôi giày táp và đôi bít tất. - Tuyệt, - Nhà kinh doanh mạng nói. – Anh dùng đồ này đựơc rồi.- Quay sang t ôi, ông nói tiếp: - Anh hãy kể cho Raychen câu chuyện về ông thầy dạy nhạc đi và đi dạo cùng chúng tôi nhé. Tôi nhìn Raychen: - Được, nhưng tôi cũng phải thay quần áo đã chứ, - À, đúng rồi! – Raychen đồng tình. - Hình như quần áo của anh đang vắt trong nhà tắm thì phải. - Chắc thế, - tôi trả lời. - Đi thôi, - Raychen vẫy tôi, - lấy quần áo thay đi và hãy kể cho tôi câu chuyện của anh về ông t ầy dạy nhạc nhé. Nhà kinh doanh mạng quay vào phòng bi-a, còn tôi và Raychen đi về phòng tắm lấy quần áo. Phản ứng của Raychen sau khi nghe câu chuyện tôi kể cũng giống như phản ứng của chồng bà. - Bà có thể kể cho tôi nghe cặn kẽ về cách thức đào tạo giáo viên không? - tôi đề nghị Raychen khi vừa bước về đến nhà. Tôi thu bộ quần áo vắt trong nhà tắm và hơi mất bình tĩnh khi thấy chẳng có chỗ nào có thể thay đồ được. Raychen tủm tỉm cười: “Thay đồ đi” và bỏ ra khỏi phòng. Bà ta đứng ngoài đợi tôi và hé cửa sổ thông phòng, chắc là muốn có một ít không khí trong lành khi chúng tôi tiếp tục câu chuyện.