Long Nhi Thánh Nữ

Long Nhi Thánh Nữ

Thể loại: Truyện kiếm hiệp
Lượt xem: 45,737Lượt tải: 8Số trang: 271

Mô tả tài liệu

Người trong họ Ái Tân Giáp La đều là những bậc mã thượng anh hùng, danh và nghiệp tạo dựng trên lưng ngựa, khi cơ đồ vững đặt, ngồi chễm chệ trên ngai vàng, bất cứ vị vua nào cũng không dành trọn thời gian trị vì thiên hạ mà tận hưởng thụ phúc lộc. Dù đang lúc thái bình, họ cũng không hề lơi lỏng tập luyện cởi ngựa bắn tên. Văn chuyên nội trị, võ chú biên phòng, chả trách nhà Thanh thịnh và cường suốt mấy trăm năm, bờ cõi luôn luôn mở rộng. Học võ tất...

Tóm tắt nội dung

Khương Hy là một vị hoàng đế anh minh, lên ngôi trước tám tuổi, nhờ một bọn triều thần tài Khương Hy có cả thảy ba mươi lăm người con, và nhị ca tên Doãn Dận được chọn làm thái Sự truất phế đó là một cơ may lớn cho ba mươi bốn người con còn lại. Sự tương tranh của họ gây nhiều phiền muộn cho hoàng đế Khương Hy không ít. Thế mới biết, trị quốc dễ, tề gia khó, càng khó hơn nữa là việc tu thân, bởi không tu đức Cũng có người mang theo võ sĩ vô danh tiếp trợ, hy vọng thu hoạch một số quan trọng chiến Nhưng lần này, Khương Hy lại muốn sính tài, xem mình có còn bằng thời thanh thiếu Lan Minh Đức là tên võ sĩ thân tín của Khương Hy, tuổi nhỏ, người Mãn, được kể như – Thánh thượng chưa già đâu, bất quá, vì lòng nhân, hoàng thượng không nỡ làm tổn – Không nên an ủi trẫm, Minh Đức! – Hoàng thượng trổ thánh oai, chim trĩ trúng tên, vì nhân từ, hoàng thượng không nhắm vào – Kiếm thuật của ngươi đã đạt đến giới cảnh tâm ý hợp nhất, trẫm chỉ sợ trong thiên hạ khó – Nếu là lúc thanh thiếu niên, thì trẫm có thể theo kịp ngươi, nhưng sau mấy mươi năm rồi, Sao ngươi không tham gia cuộc săn với người ta? Công phu kỵ xạ của điện hạ rất cao, tại kinh thành không một ai sánh bằng, về kiếm thuật thì cũng là nhất lưu cao thủ, hôm nay chính là dịp cho điện hạ thi – Trẫm ở tại đây mà ngươi bảo giá cái nỗi gì? Ngài vốn không thích người con thứ tư này lắm, mặc dù y rất thông minh, ngôn và hành đều Sở dĩ thế là vì ngài am tường khoa tướng số, ngài nhận thấy Dận Trinh là một con người Nếu là lúc loạn ly, thì Dận Trinh là một con người rất hữu dụng với hùng tài, dũng chí, ngài Nhưng hiện nay đất nước thanh bình, nếu trao đại quyền thống trị cho y, thì có thể y sẽ áp Mà tôn chỉ của ngài là không chấp nhận sự ngược đãi nhân dân, dù dưới bất cứ hình thức – Để trợ giúp hoàng thượng thêm phần hứng thú trong cuộc săn này, lão thần đã ra lịnh cho – Các ngươi thuộc lớp thanh niên, chưa hề thấy hổ, nghe nói đến loài hổ là bạt vía kinh hồn! – Đó là việc của mười năm trước, chứ còn bây giờ thì có chắc gì trẫm làm được! – Nhất định hoàng thượng làm được, huống chi đã có Nội Lan Minh Đức bên cạnh, dù cho có mười con hổ xuất hiện cũng không đương cự nổi một thanh kiếm của hắn! – Trẫm muốn xem thử thân pháp và thủ pháp của mình như thế nào, có còn bằng trước kia – Trẫm có Minh Đức bảo vệ, cũng đủ đệ của ngươi trở lại, ai ai cũng có ít nhiều chiến quả, mà ngươi thì tay không thành – Thần nhi chỉ mong phụ vương hưởng phước trời vĩnh viễn, ngoài ra không còn muốn gì – Bảo giá là sự quan trọng, có thêm một người, có thêm một người là lợi thêm một phần, xin – Nô tài đương nhiên phải liều chết để bảo vệ an toàn cho hoàng thượng, song chỉ sợ sức Khi Khương Hy và Nội Lan Minh Đức đi được một dặm, Khoa Long Đa thổi một hồi còi. Từ trong khu rừng, một tiếng rống vang lên, rồi hai bóng lốm đốm [không rõ] lao vụt ra. Nội Lan Minh Đức thấy thế cả kinh, biết có nguy hiểm, bạt kiếm xông lên, chặn đầu con vật Minh Đức càng kinh hãi hơn, nhưng y không kỳ quái lâu, bởi y đã hiểu ẩn tình bên trong như – Không xong! Hổ có đến hai con, Minh Đức chận một, còn một cứ theo đà lao mình kiếm của ngài thuộc loại cổ, rất quý, có cái tên là Cự Khuyết Kiếm, sắc bén không Nội Lan Minh Đức thấy Khương Hy lâm nguy, đâm hoảng chẳng biết làm sao, bởi lúc đó y bị Chủy thủ là vật báu, tuy bị đánh bật lệch đích, song thanh kiếm của Dận Trinh là loại vũ khí Minh Đức giữ được thế quân bình, còn Dận Trinh thì hết sức nguy ngập, bởi kiếm của hắn không sánh được chủy thủ, huống hồ chỉ là một đoạn. Hắn là một tay kiếm thượng thặng, song không có vật sở trường thì tài cao cũng bằng thừa. Đại hán tung mình, đón bắt thanh trường kiếm, không để nó đến tay Dận Trinh. – Bảo giá là trách vụ của ngươi. – Nơi đây không an tịnh, xin hoàng thượng trở lại. – Trẫm đường đường là một hoàng đế, cai trị vạn dân, lại đi trốn tránh một tên thích khách, chẳng những trẫm không sợ sệt, trái lại còn cao hứng nữa là khác! Nội Lan Minh Đức hết sức lấy làm lạ, về kiếm pháp, Dận Trinh còn kém y một bậc, đánh với Tại sao đánh với Dận Trinh, thích khách có vẻ lúng túng, như sắp bại đến nơi. – Kiếm thuật của tứ điện hạ cao siêu thật, nô tài còn kém xa! Bổn cô nương là dân của nhà Đại Minh còn lại, hành thích Thanh đế không Dận Trinh do dự một lúc, rồi đỡ nàng lên, đưa đến trước mặt nhà vua. – Không sao đâu. Trừ ra ngươi giết hết bọn người Đại Minh còn ta còn người nào là người đó có nhiệm vụ hành thích vô lễ, gọi ngay danh hiệu, Khương Hy không giận, mà lại cười thốt: – Cô nương tự xưng là người Đại Minh còn lại, thì trẫm cũng chẳng vì mình là bậc chí tôn, – Tiểu cô nương, đừng sợ gì cả, trẫm không hề bắt tội gia tộc của cô nương. Nữ lang không tưởng là Khương Hy có tâm tính cởi mở cách giản đơn như vậy. – Ta họ Mạnh, tên Lệ Ty, không thân phận, họ hàng, sống cuộc đời đơn độc giữa nhân loại! – Dù có người thân, cô nương cũng không nên lo ngại ta làm liên lụy đến họ, bởi trẫm đã nói Không phải vì có dòng máu của cô nương, hay có giao – Thế là cô nương có lý do chính đáng để hành thích trẫm. dù hành thích trẫm mà cô nương thành công đi nữa, thì nhà Đại Minh cũng đã mất rồi, cục chưa hề vọng sát một ai, không tạo oan uổng cho một ai, riêng về họ Mạnh của cô nương – Nước mất nhà tan, là mối thù trọng đại, ngươi đâu có thể chối bỏ tội ác gây nên một cách dễ dàng như vậy được, chỉ có máu của ngươi mới rửa sạch bàn tay tội lỗi của ngươi thôi! – Cô nương còn nhỏ quá, chưa thông suốt cái đạo lý của biến chuyển dòng đời trong cơn – Đề cập đến quốc cừu, trẫm thấy người Hán của cô nương có quan niệm rất nông cạn. Tại sao lại cho rằng chỉ có người Hán mới có tư cách chủ trì đất địa Trung Hoa, đâu phải có một ranh giới bất dịch, ngày nay gian san rộng lớn, là do ngày xưa – Cô nương muốn tranh luận thiên hạ sự, lại đứng trong cương vị thần tử nhà Minh, thì trẫm – Vấn đề, không phải là phân biệt Hán, uy tối thượng, có tạo được công bằng xã hội hay không, có mang lại ấm no an ninh Sanh sau, đẻ muộn, nàng không chứng kiến chế độ Đại Minh, song tiền nhân thường ta Đem sự [không rõ] tai nghe của ngày xưa, với mặt thấy của ngày nay, nàng phải công nhận – Trẫm hy vọng cô nương hãy nghĩ lại, cân nhắc đắn đo, xem có còn đáng nuôi cái mộng về Khương Hy, chừng như nàng chỉ thấy nhà vua thôi, tại cục trường, chẳng có người nào Đưa nàng ly khai nơi này, không một ai được làm khó – Nhờ oai đức của phụ vương, thần nhi may mắn được thành công. – Hắn không thắng nổi Mạnh Lệ Ty! – Thần nhi nhờ có thanh bửu kiếm của phụ vương, nếu không thì chẳng làm sao đối phó với – Nói như thế là công của thanh kiếm, chứ không phải là công của người sử dụng sao? – Trẫm ban cho ngươi thanh kiếm đó, ngoài việc thưởng công ngươi hôm nay, còn có một Có nó trong tay rồi, chẳng những ngươi bảo vệ trẫm, mà trong tương lai, nếu Qua câu nói đó, Khương Hy biểu thị rõ rệt cái ý là ngầm bảo Dận Trinh đừng mơ vọng được – Thần nhi quyết định dùng thanh kiếm này, bảo vệ cơ đồ, làm cho nhà Thanh càng ngày – Trẫm phóng thích Mạnh Lệ Ty, Quốc cựu và Minh Đức không hài lòng rồi. – Thần nhi nghĩ rằng phụ vương anh minh, có những phán quyết trên hợp lòng trời, dưới – Ý kiến, ai lại không có? – Thứ người trung ngu với nhà Minh đó, không phải ít, gia dĩ chúng có ít nhiều tài nghệ, dù bổn triều có giết, cũng chẳng làm sao giết hết, phụ vương khoan thứ cho chúng, lại lấy đại – Tài cán, thì trẫm đã biết Tứ nhi có thừa. – Tứ nhi có oán trẫm chưa trọng dụng chăng? – Không dám lộ ra ngoài mặt, song trong tâm, Tứ nhi vẫn oán như thường. – Thần nhi hận mình chưa có dịp nào tỏ lộ sự ngu trung cho phụ vương trông thấy! – Trẫm đối với các huynh đệ ngươi rất mực công bình. cả mọi phần tử trong toàn dân đều phải nỗ lực chi trì, chứ không phải là tài sản riêng tư gì của họ Ái Tân Giác La. Trẫm còn sống, là lo bảo vệ cơ đồ, trẫm chết đi, thì quyền bính phải Nếu có cơ hội là trẫm sẽ cho ngươi thi thố sở Hy than thầm, nghĩ dù Dận Trinh có công cứu giá, song công đó chỉ làm giảm bớt đi Nột Lan Minh Đức có kể chi tình cảm cha con của nhà vua, y chỉ nghĩ đến trách vụ của y – Thích khách được phóng thích một, còn một thì đã chết, thi thể còn kia, nô tài xin ... – Người đã chết rồi, còn truy cứu làm chi! Có tìm hiểu, thì cũng biết quanh quẩn đám dân nhà Minh còn lại thôi! – Nhưng chúng làm sao vào lọt được trong khu cấm địa? – Như vậy là có kẻ tiết lộ tin tức! – Hoàng thượng đi săn, nghi giá rầm rộ, một số đông người được huy động, dù muốn dù – Bọn thích khách gồm toàn cao thủ võ lâm, còn bọn cấm quân chỉ là những tên canh gác ngăn chận cấm quân theo dõi nữ thích khách, cũng là một việc làm hợp lý đó! – Bọn cấm vệ quân đành là một lũ bất tài, song nô tài có cho đám đệ tử bát kỳ lẫn lộn trong – Đám đệ tử bát kỳ do ngươi bố trí trong đạo cấm vệ quân đó, có đáng tin cậy lắm không? – Ty chức đem sanh mạng mình bảo đảm sự trung thành của các người đó. – Thế thì là ai? – Hôm qua chỉ có nhị điện hạ mang người đến! – Không thể là nhị ca đâu. – Ngươi nói tốt cho hắn! thái tử, là vì hắn là con của mẫu thân ngươi sanh ra, song hắn không có tâm chí cầu tiến, – Nô tài đâu dám nói là nhị điện hạ bất hiếu đối với hoàng thượng. – Lão thần nhớ lại rồi, trước khi nhị điện hạ bị truất phế, lão thần có đến Đông cung dự yến – Thế ra, các khanh cho rằng nhị nhi mưu hại trẫm? – Không thể có việc đó. Nữ thích khách đã thừa nhận là dân của Đại Minh còn lại, chẳng lẽ – Nhưng điều chắc chắn là hai tên thích khách do nhị điện hạ dẫn theo trong ngày hôm nay. Tuy nhiên, nhị điện hạ không hề có âm mưu hại hoàng thượng, bởi làm vậy là không có lợi gì cả, nhất là trong lúc này, nhị điện hạ còn hy vọng được phục vị, vì hoàng thượng chưa – Này, Minh Đức, ngươi hãy cho trẫm biết ý kiến về vụ này xem? – Xin quốc cựu đại nhân cho biết, việc thả hổ ra, có phải là chủ ý của đại nhân thần sở dĩ có chủ ý đó là muốn bày trò tiêu khiển cho hoàng thượng, đồng thời – Chỉ sợ Cựu lão gia ngầm bảo mỗi một mình tứ nhi thôi! – Không phải chỉ mỗi một mình thần nhi đến xem địa thế khu săn bắn trước, cái đó cũng là một hành động do hiếu có võ công cao, có thể bảo vệ hoàng thượng được, nên định nhờ chúng tiếp tay đối Chỉ vì nhị điện hạ không hiểu rõ căn nguyên của chúng, mà – Lối giải thích của ngươi không được chính xác lắm, song trẫm tạm tiếp nhận như vậy. Về việc này, trẫm muốn chấm dứt tại đây, đừng ai bàn chuyện đến nữa, mà cũng không nên – Nô tài còn một việc muốn trình lên hoàng thượng! – Sự việc ngày nay hoàng thượng nhân từ, miễn truy cứu, song nô tài nghĩ, số gia tướng trong phủ của các vị điện hạ tốt xấu lẫn lộn bất nhất, như vậy là một điều đáng lo ngại lắm. – Trẫm cho rằng, chỉ đáng sợ là những kẻ địch âm thầm hoạt động trong bóng tối mà thôi. Có thế ngươi mới biết rõ chúng là những ai, ngươi sẽ dễ Được dịp hạ uy tín lão nhị sao ngươi không lợi dụng tấn công luôn, trái lại ngươi công đó vẫn chưa bảo đảm một thắng lợi cho tôi trong lúc này. – Ta thấy cơ hội không có nhiều cho bọn mình đâu. – Chỉ cần trước khi ông già nhắm mắt, chưa có một quyết định nào công khai, chánh thức là – Ta nhận thấy, ngươi là một nhân tài, nên mạo hiểm giúp ngươi, bất chấp cái họa toàn gia – Nhất định là không thất bại đâu, Quốc cựu cứ yên trí! – Ta chỉ mong được như thế! – Tạm thời, chưa có gì tôi phải làm nhọc đến Quốc cựu. Sự đó càng chậm trễ càng có lợi cho chúng ta! – Lão ấy độc đoán lắm, khi lão quyết định một việc gì, thì đừng ai hòng đàm ra luận vào, làm – Quốc cựu lấy tư cách là người thân xúc tiến việc khôi phục tước vị thái tử cho lão nhị, tôi – Đối với ta, lão tốt thật, song lão không ưa ngươi thì sự tình vẫn khó khăn như thường! – Quốc cựu lo làm chi cho mệt, tôi đã nói là không thất bại mà! Hôm nay, ông già có phê bình lão nhị, tôi thấy không khó cho chúng ta đối phó được ông già chọn, thì chúng ta phải chật vật vất vả không tưởng nổi, mà cũng chưa chắc gì – Cuộc tra cứu sắp xảy ra không lâu lắm đâu, rồi nàng cũng sẽ bị bức cung khai mà! – Quốc cựu cứ lo việc của Quốc cựu đi, còn việc này thì tôi tự mình phụ hắn rất giản đơn, không hơn gia cư một viên quan nhỏ tại kinh cửa, chỉ có một lão gia, canh gác cho có lệ vậy thôi. – Có nữ nhân họ Mạnh đến đây chưa? – Có, hiện nàng ở tại thơ phòng, đàm đạo với Niên nhị gia! Niên nhị gia là Niên Canh Nghiêu, một người thân tín của Dận Trinh, đang băng bó vết – Mạnh nữ hiệp thứ cho nhát kiếm đó nhé! – Không đáng ngại lắm, điện hạ! – Sự việc sau đó ra sao, hở đại ca? – Không việc gì khác lạ xảy ra kế tiếp. – Cái ông vua đó thật có độ lượng kỳ quái! – Dù cô nương có khai cho lão nhị cũng chẳng ích lợi gì. Cô nương đi rồi, Nột Lan Minh Đức vô ý trúng lại mưu chúng ta, y nhận ra Phùng Tử Mỹ là gia tướng của lão nhị, đòi truy cứu, song ông già không chấp già nói, nếu lão nhị có ý hành thích, thì cũng không hành thích trong lúc này. – Cả Quốc cựu là một lão hồ ly, mà cụng không nghĩ đến điểm đó nữa thay! – Hy sinh một cao thủ, đổi lấy một thanh kiếm! – Mạnh cô nương là một kiếm khách, nếu có thanh kiếm báu trong tay, thì tài năng sẽ phát – Thì tôi tặng lại cô nương, không được sao! – Bây giờ, tại hạ cần nói riêng với Niên nhị đệ một việc, phiền cô nương tạm thời lưu lại đây! – Nhị đệ đối với Mạnh Lệ Ty như thế nào? – Ngu ca xem ra, nàng ta có tình với nhị đệ lắm đó! – Ai cấm được nàng trong việc định hướng cho con tim? lại tình yêu đó hay không là tùy tiểu đệ. này, nàng sẽ mang đến cho chúng ta một số cao thủ cần không thành, song nàng cũng chứng tỏ được nhiệt tâm với chúng ta! – Vậy là ngu ca được yên tâm lắm! hạ đi nữa, nhưng nhất nhất việc gì cũng do họ bày bố, còn chúng ta là bù nhìn, như vậy có – Nhị đệ không nên khinh thường họ! – Nhị đệ có phương pháp của nhị đệ, ngu ca có phương pháp của ngu ca, chúng ta chiếu Ngu ca không là tay háo sắc, cái đó thì hẳn là nhị đệ phải tin. – Tiểu đệ thì không nói gì rồi. – Nhị đệ có miệng lưỡi hơn người, chẳng lẽ không thuyết phục nổi nàng hay sao? Bởi nàng không thể tin được là đại ca có cảm tình với nàng. – Nhị đệ hiểu nàng rõ hơn ngu ca, thấy lợi thế nào là làm thế ấy, nhưng nhất định phải làm – Cũng may, tiểu đệ không làm nhục sứ mạng! Mà dù cho nàng có là vợ của tiểu đệ đi nữa, tiểu đệ cũng vì đại ca sẵn sàng hy vậy mà không có cách nào khác hơn, thì làm sao? Sở dĩ ta bắt buộc phải làm như thế này, là cốt để chứng minh cái thành ý của ta – Tôi không muốn nói cái chi khác! – Trên cao có hoàng thiên chiếu giám, Dận Trinh này hứa sẽ chọn Mạnh Lệ Ty làm hoàng Tuy nhiên, có một điểm mà Khương Hy cho mình còn kém Lý Thế Dân, là nhà Đường được lòng cả thiên hạ, còn nhà Thanh thì mãi đến nay vẫn còn một số người trung thành với Đại Bãi triều, Khương Hy về Dưỡng Tâm Điện, có cận thần là Quốc cựu Khoa Long Đa. – Hoàng thượng ưu tư về thiểu số dân nhà Minh một mực ngoan cố, phải không? – Đã nhân từ từ đầu thì phải nhân từ luôn, hoàng thượng khoan dung đại độ như vậy, rất – Chúng không còn cơ hội tạo hậu thuẫn cho việc chống đối Thanh triều nữa! – Thế ra hoàng thượng có dụng ý riêng biệt trong vụ phóng thích Mạnh Lệ Ty? – Hôm qua, tứ điện hạ có đến tìm ngu thần, nhờ ngu thần khải tấu lên hoàng thượng một – Tứ điện hạ thu nhận nữ thích khách hôm đó, bên cạnh mình! – Lão tứ không phải là tay háo sắc, mà Mạnh Lệ Ty cũng chẳng phải là một giai nhân! – Dụng ý của tứ điện hạ rất thâm, dù không thảo luận trước với hoàng thượng, song tâm cơ – Việc đó, có thể làm được sao? – Hiện tại, trong nhân gian, có tổ chức Nhật Nguyệt Đồng Minh, người đầu não là một lão ni – Mạnh Lệ Ty xuất thân từ phái Thiên Sơn, và trong Nhật Nguyệt Đồng Minh Hội có rất – Kế hoạch đó, trẫm có thể phê chuẩn, nhưng chánh thức thừa nhận thân phận của Mạnh Cấm lệ của hoàng gia là không thu nhận Hán nữ vào cung. – Tứ điện hạ vì Thanh triều hơn là vì chính bản là hoàng thượng phải thừa nhận, có vậy y mới thủ tín nơi người ngoài được. – Nếu trẫm ban sắc chỉ tuyên cáo, thì trong tương lai việc thừa kế ngôi trời sẽ vĩnh viễn – Tứ điện hạ không hề mơ tưởng đến việc đó. – Từ lâu trẫm cứ tưởng lão tứ nuôi dưỡng một dã tâm càng ngày càng lớn mạnh. đệ huynh của hắn, chỉ có hắn là hăng hái hơn hết. – Thế là hoàng thượng nhận xét sai lầm về tứ điện hạ! Lão tứ là một nhân tài, trong thời bình hắn không có Nếu hắn có lòng trung như vậy, thì trẫm cũng phải thành toàn tâm – Gọi chúng vào cung, trẫm thấy không tiện lắm. Vậy để trẫm đến đó với chúng là hơn. Một trong hai kỵ sĩ mỉm cười, rồi cả bọn cùng đi vào, do Khoa Long Đa dẫn đường. – Thương thế của ngươi thế nào? Quốc cựu có cho trẫm biết kế hoạch của các ngươi! – Mong ơn tha chết, nô tài còn sống sót ngày nào là nguyện báo đáp hoàng ân ngày đó. – Sự tình của các ngươi, trẫm rất đồng ý! Người ta đã gọi gia gia, thì ngài đâu còn xưng trẫm nữa được! – Đây cô bé, ta không có vật chi đáng giá, chỉ có vật này, là hạt mã não châu của nước Ta mang nó không ích gì, nên tặng ngươi gọi là thưởng ngươi ra mắt. cái gì cũng đẹp cả, chỉ có y phục phụ nữ là còn lướt thướt thê lê quá, không gọn chút nào, – Tiếng gia gia để đâu, sao không dùng? – Quả có như vậy, ngoài ra còn có những món do người này người nọ cống hiến. – Ta nghĩ mình có lỗi quá, chưa thể chánh thức hóa thân phận của ngươi được trong lúc này, chờ khi nào các ngươi thành công, bốn biển một lòng tuân phục rồi, ta sẽ long trọng Lúc đó thì ta sẽ không còn sợ ai vấn Không có ngự sử thì con người – Quốc cựu có cho trẫm biết đại khái kế hoạch của ngươi, trẫm hết sức cao hứng nên phê Các ngươi hãy liệu cách giải thích với số người còn lại của nhà Minh, trẫm hy – Các ngươi bất quá chỉ có hai người, liệu đủ sức cáng đáng việc lớn đó không? – Lần đầu, thần nhi giấu thân phận để tiếp cận đám người đó xem sao. cách hóa giải, hà huống, thần nhi còn có một huynh đệ kết nghĩa, tên Niên Canh Nghiêu, một tay năng cán, rất đắc lực, có thể ủy thác trọng phận, y là một cao thủ võ lâm, sư huynh của Mạnh Lệ Ty, có y tiếp trợ, thần nhi tin tưởng là đại công phải cáo ngươi không cho y ra đây, ra mắt trẫm! – Các hạ mang kiếm triều kiến thánh hoàng là có ý tứ gì? – Kiếm, là sanh mạng của kiếm sĩ, con người đâu có thể ly khai sanh mạng! – Tại hạ có trách nhiệm bảo giá, tự nhiên phải mang vũ khí nơi mình. – Tại hạ có bổn phận bảo vệ an toàn cho tứ điện hạ, nên không thể rời kiếm! – Có tại hạ, không cần đến các hạ phải lo! – Chỉ vì không tin tưởng hoàn toàn ở hiệu lực của các hạ, nên tại hạ không yên tâm. Cách đây không lâu, nếu tại hạ không hay biết kịp thời để tứ điện hạ đi hộ giá, thì chiếc đầu Đồng thời gian, y hoành tay, chĩa hai ngón ra, kẹp bảng kiếm của Minh Đức, đoạn cười mỉa, – Thân thủ như thế đó mà dám nói là bảo giá à? Tại hạ không phải là thích chén đó của Khương Hy, Niên Canh Nghiêu dùng mũi kiếm hất lên tay, rồi quăng sang Minh Đức, rượu lại không bắn ra một giọt nhỏ. – Niên tráng sĩ quả là một tay cao hôm đó tráng sĩ là thích khách, thì hẳn là một – Thảo dân này chỉ muốn kính dâng hoàng thượng một chén rượu, không tưởng Nột Lan thị – Mãi đến nay trẫm mới có dịp mở rộng đôi ngờ trên đời này lại có người tài ba Này Minh Đức, chỉ tại ngươi hồ đồ đấy, chứ Niên tráng sĩ là huynh đệ của lão tứ, – Trẫm tặng Niên tráng sĩ một chén, gọi là trẫm tạ cái lỗi thuộc hạ vô lễ với tráng sĩ! – Thảo dân xin bái lãnh chén rượu thưởng, còn như thánh hoàng tạ lỗi thì thảo dân làm sao – Trẫm cũng uống với tráng sĩ một chén cho vui! – Cố tiên sanh là bậc danh sĩ tại Giang Nam, văn tài trác tuyệt, không ngờ lại cũng là một – Cố sư bá chẳng những có võ nghệ tuyệt luân, mà cũng tinh thông thao lược, trên đời này – Cái đó thì ta thừa hiểu, và từ lâu ta có lòng ngưỡng mộ. – Gia sư quen sống đạm bạc, từ lúc nào không hề tiếp cận giới quyền quý, người chỉ thích – Niên huynh đệ dù là tay bất phàm, song trên giang hồ vẫn còn lắm nhân vật cao siêu hơn, trong số các nhân vật đó, có những người từng giao tình thân mật với Niên huynh đệ. Tuy nhiên, nếu số người có tâm tưởng dị đồng với Niên huynh đệ, cùng nhau kéo rốc lên kinh thành, mưu đồ bất lợi cho hoàng gia, thì phụ vương sẽ gặp phiền phức không ít. – Ngươi có biện pháp chi chăng? – Thần nhi sẽ thay tên đổi họ, đi khắp bốn phương truyền bá đức độ của phụ vương, mặt – Sự việc hôm nay cho nô tài thấy là thiên hạ rộng lớn, đâu đâu cũng có bậc dị nhân kỳ sĩ, là người có thể tín nhiệm được, thì xin hoàng thượng chuẩn cho ... – Hoàng thượng dạy thế, song nô tài phải biết xét mình xét người, việc chi mình không quả Ngươi không hiểu ý tứ của trẫm chút nào cả! họ không hề gây phiền phức cho trẫm, hẳn phải có một nguyên nhân nào đó chứ! giết trẫm cũng không giải quyết được gì, bất quá họ chỉ giúp cho một sự thay người lãnh đạo, mà nhà Thanh vẫn còn là nhà Thanh mãi mãi, giang sơn không quy hoàn về người Hán – Người ta nhận thấy, giết trẫm không có lợi gì cả, mà biết đâu với một hoàng đế khác, chế độ lại chẳng khác, giả như họ làm việc đổi thay mà dân chúng bị hà khắc, áp bức, không hưởng được sự công bằng xã hội như với trẫm, không hưởng thanh bình thạnh trị, ấm no, an toàn như với trẫm, thì họ là những người có tội đối với toàn dân. – Chúng ta đi đã lâu, bây giờ nên trở về, tránh cho người trong hoàng cung phải lo âu, sợ có rộng thời gian hành sự, nếu cần việc chi thì cứ cho trẫm biết qua trung gian của Minh Ngươi cũng nên nhân dịp này, quan sát hành vi của các quan tại địa phương, giúp trẫm kịp Khương Hy và Minh Đức đi rồi, Khoa Long Đa mỉm cười thốt: – Tài nghệ của Nột Lan Minh Đức không phải kém đâu! – Ngoài ra, Mạnh Lệ Ty có bỏ chút ít thuốc làm kém giảm công lực trong chén rượu của hắn, Lệ Ty chỉ cho vào rượu một phân lượng rất ít, vừa đủ làm giảm công lực Từ nay, chúng ta chỉ còn có cách hoạt động tại kinh thành và các – Về mặt lão vua già, chúng ta chưa thu hoạch kết quả nào cả, song Minh Đức thì phải lạnh Theo ý của lão phu, thì trước hết chúng ta cho người trà trộn – Phụ thân của điện hạ là một vị hoàng đế rất tốt! – Trong tương lai, ta sẽ là một hoàng đế tốt! Tế Nam không thuộc phạm vi quản hạt của Nhan Minh, song y nắm binh quyền, mà sự việc lại có tánh cách võ sự, nên y thông trách những người trong nhiệm vụ Ai ai cũng giận, song – Sô tri phủ là quan văn, không việc gì phải chen vào võ sự. – Ba kẻ đó là hai nam, một nữ, thuộc hạng thanh thiếu tài nghệ tuyệt vời, bọn thuộc hạ bao – Nếu phóng tiễn, thì quân ta bị hại trước, bởi chẳng khác nào tự bắn lẫn là khi nào có trận tuyến giữ một mặt, chứ trong cuộc bao vây, xạ tiễn là điều tối kỵ. Các vị võ quan khác, có tham gia công cuộc vây bắt ba kẻ đó, không thốt lời phủ nhận. – Năm trước, ty chức có bắt được một tên hải tặc, lúc tra tấn, bọn quân sĩ đánh hắn, gãy hết – Không phải bổn chức không tin. – Sô đại nhân biết tên họ chúng chăng? – Không, Họ chỉ xưng là Yên Kinh Tam Hiệp! – Các vị lui về đi, cố gắng dò xem hành tung của chúng khi nào có tin đích xác, bổn chức sẽ – Sô đại nhân đợi một chút, Bổn chức còn muốn thương lượng với đại nhân. – Vụ án này, bổn chức không tiện đứng ra liệu lý, Bổn chức quên thông tri với Sô đại nhân nhẹm cũng không còn cách gì dấu cho nổi, bổn chức muốn thương lượng với đại nhân, tìm cách tấu trình về kinh, sao cho êm thuận, có vậy mới tiện nghi cho cả hai chúng ta! – Ty chức chỉ biết, một vị sư gia trong phủ đại nhân đã bị giết tại hoa viên họ viên họ Triệu là gia viên của Triuệ Sĩ Hội, một – Bổn chức sai Vương Sư Gia đến nhà họ Triệu, là để cầu hôn, cưới con gái họ Triệu cho ... – Đó là việc tốt chứ, sao lại thành ra án mạng được. – Sô đại nhân cũng biết, bà vợ của bổn chức hung hăng ghen tuông như sư tử chấp nhận một tiểu hoàn nào trong phủ, như vậy bổn chức đâu dám nghĩ đến lấy bé – Thì đại nhân cứ cất nhà cửa bên ngoài phủ, cho tiểu thiếp có sao đâu! – Bước tiền trình của bổn chức, toàn do bà ta mà thành đó! Sô Thanh Phụng tự nhiên biết rõ Nhan Minh ngày này có địa vị cao là nhờ cái đũng quần – Không cầu hôn cho chính mình thế đại nhân cầu hôn cho ai? – Vương thân tuyệt đối không được cầu hôn gái nhà Hán, tại sao bát điện hạ ... – Không sao đâu! số hoàng tử, chỉ có Bát điện hạ nổi bật hơn hết, trong tương lai, ngôi cửu ngũ phải về tay – Điện hạ tứ dã, chứ nào phải đi công du! – Giả như lão ấy biết được sự thật, có lẽ lão đáp ứng Minh cười khổ – Cái khổ của tổ chức là không thể nói được sự sai Vương sư gia cùng đi với mấy người nữa không ngờ trong nhà của họ Triệu, đột nhiên có ba kẻ xuất hiện ngăn trở, rồi một thanh niên giết Vương Sư gia, gây thương thế định nếu bắt được hung thủ rồi thì giao cho đại nhân tra cứu, tìm cách áp chế lão Triệu, Nếu tính sai một chút, là y không mong gì còn ngồi ở cái ghế tri phủ nữa được! hại quan binh, dựa vào đó, mình bắt lão đến công đường, xem lão có thái độ thế nào rồi sẽ – Không được! – Nếu thế, mình cứ viện lẽ quan quân bị sát tại nhà lão ta, đem đại đội nhân mã đến bao vây sớ về triều đình, vu cho lão phản nghịch, biết đâu mình chẳng những không tội mà còn có – Nếu có thể làm như vậy, thì bổn chức đã làm rồi, đâu đợi đại nhân phải thượng có chỉ thị, không được vọng sát người Hán, nên nặng cải hóa, nhẹ trừng trị. Thứ hai, lúc Vương Sư gia bị giết, bổn chức có hỏi ý kiến nơi điện hạ, điện hạ bảo đừng làm – Nếu không khó, thì bổn chức đâu phải gọi đến đại nhân! – Ty chức nào có biết gì trước khi có biến cố? – Nhưng bây giờ thì đại nhân đã biết nhà họ Triệu, vu cho tội bạo nghịch, sát hại quan quân, đem giết đi như vậy là bổn – Nhưng còn đại nhân, điện hạ biết là đại nhân hiểu rõ sự tình, thi nào điện hạ buông tha Y bất quá chỉ là một viên tri phủ, làm sao chống cự nổi bậc tổng đốc lại thuộc thành phần – Ty chức định nói với Triệu Sĩ Hội như thế này, là hung thủ và quan quân bất chợt gặp nhau tại nhà họ Triệu, hai bên đánh nhau cho đến khi một số người tử vong, cuộc chiến mới Như vậy, Triệu Sĩ Hội vô can, mà chúng ta cũng chẳng có tội vạ gì, bởi ai cấm – Còn con gái của Triệu Sĩ Hội! Sô Thanh Phụng tiếp – Ty chức sẽ khuyến cáo lão ta, nếu lão ta đáp ứng thì tốt ... – Nhất định phải làm cho lão ta đáp ứng mới được! Lão không đáp ứng cũng đâu quan hệ gì, bởi trong phủ của đại nhân, đã có hai phiên tăng – Lão không tố cáo đâu, giả như lão có kiện chút, thì đơn trạng cũng phải qua tay ty chức, vì – Tự nhiên là phải vậy! Bổn phận của bổn chức là phải tiếp tay với đại nhân! – Nói thì như vậy, chứ chắc gì Triệu Sĩ nghi ngờ chúng ta! – Không hơn nữa năm, đại nhân sẽ có tin lành. Y biết, Nhan Minh rất có thân thế, nếu lão chịu giúp thì trong tương lai y sẽ tiến đạt cao vời. Được cơ hội phụ giúp một tay có thân thế, khi nào y chịu bỏ lỡ? – Thực ra việc này không quan trọng lắm, nếu đại nhân cho biết sớm, thì ty chức đã giúp đại – Trước kia, bổn chức chưa hiểu đại nhân là bậc cao tài, từ nay thì bổn chức vững dạ lắm Sô Thanh Phụng đi thẳng đến nhà họ Triệu, làm cái việc du thuyết, còn Nhan Minh thì vào Bóng đó núp tại chỗ từ lâu, đương nhiên là có nghe trọn vẹn câu chuyện giữa Sô Thanh Đại khái y bầy bố cho Triệu Sĩ Hội là cứ đồ vụ án lên đầu ba tên hung thủ lạ mặt, ba tên ấy Sô Thanh Phụng trở về phủ, mật báo với Nhan Minh, là sự việc có kết quả như ý muốn, bây Hồng Phái không kém, biết được việc đó nên sai môn nhân vào kinh thành trước Do đó, Bây giờ, được dịp xuất lực cho Bát điện hạ, dĩ nhiên là họ sẵn sàng thi triển tài ba. Nơi hậu viện, có một phu canh, họ chế ngự tên phu canh dễ dàng, hỏi quân phòng của Triệu Thoạt tiên, họ thổi muội hương vào phòng, chờ một lúc cho hương mê có hiệu lực, sau đó – Tại Kinh đô thiếu chi gái đẹp, sao Bát ca lại tha thiết với con bé này quá chừng? – Tại phủ tôi, có tất cả sáu nàng, nhưng cả sáu nàng đó hợp lại, không bằng một phần của Cũng may, Nhan Minh sợ hiền muội như sợ sư tử cái, chứ nếu không thì y đã hái – Họ có lăng xăng, cũng vô ích thôi! Tôi nghe gia gia của hiền muội nói là ông già đã hứa với lão tứ cho hắn trong một dịp nào đó, tôi cũng dám hạ hắn như thường. – Tôi sợ không dễ dàng như thế đâu Bát điện hạ! – Hắn có người, tôi cũng có người. – Nếu điện hạ cần thêm người, thì tôi có sẵn hai vị lạt ma, họ sẽ tuân theo lịnh sai khiến của – Cái đó thì tầm thường lắm, Chính tôi đây cũng làm được! – Này Nhan Minh! Tôi không có cái phúc khí của muội trượng, có một người vợ đảm đương, – Nếu quả thật hai tên lạt ma có tài, thì tôi xin thu nhận chúng chỉ sợ chúng có tiểu thuật che – Không có việc đó đâu! – Phi kiếm là sao? – Bọn bần tăng luyện võ công ngoại môn, không chuyên khinh công, nhưng cái đó không Đàn Lễ ung dung tiếp – Nếu cần, cũng phải làm công việc của kẻ trộm vậy chứ! Tuy nhiên, nếu hai ngươi có tài năng gì đặc biệt, thì ta cũng vẫn Y hỏi – Còn thiếu nữ đó đâu? – Nghe nói con gái nhà họ Triệu đẹp như thiên tiên, tôi muốn xem dung nhan nàng như thế – Ngươi là ai? Nữ nhân vùng đứng lên, chủy thủ vẫn chong ngay ngực Mỹ Hỷ, lạnh lùng đáp – Ta là Mạnh Lệ Ty, một trong ba hiệp sĩ yêu kính hôm nay đã hạ sát quan quân đó. Mạnh Lệ Ty trầm giọng tiếp – Nhan Minh! Lạc Chánh hét lên một tiếng, vươn hai tay không tới chụp lấy Mạnh Lệ Ty. – Tiện tỳ chưa quỳ xuống thọ tội, thế còn chờ bần tăng ra tay phải không? – Câm cái mỏm thúi của sư hổ mang ngươi lại đi! – Nàng đâu phải là con gái họ Triệu! – Không phải? – Bần tăng không biết mặt Triệu tiểu thơ, nàng nầy lại ngủ trên giường của Triệu tiểu thơ, vì Làm sao ngươi biết ta sai người đến đó, bắt cóc gái họ Triệu? – Đừng tưởng các ngươi bàn sự bí mật trong phòng kín mà chẳng ai có thần minh, giấu người thì được, giấu thần thánh thì đừng hòng? cho ta biết âm mưu của các ngươi đó! – Ta không tin! – Các ngươi có lầm phòng chăng! – Nhất định không có việc lầm lạc! – Vậy là kế hoạch của chúng ta bị tiết lậu rồi! – Đừng manh tâm man trá, thì làm gì có quỷ tới phá nhà! – Hai tên sư hổ mang dùng mê hương, định xông mê người trong phòng, song ta có mê – Thế là bọn này có chuẩn bị đối phó với chúng ta đó điện hạ! – Không nên giết! Nếu việc nầy được loan truyền ra ngoài, bất quá điện hạ rút đi một mình, – Sự tình chưa ra sao, biểu muội lo sớm thì tôi còn biết nói sao! nhân nầy, cũng chưa phải là kế vẹn toàn, bởi nàng có chết, nàng không tiết lộ được, đồng – Không được! Con gái họ Triệu, có cũng được, không có cũng chẳng sao, nhưng nàng nầy thì nhứt định là phải có! – Chỉ cần bắt sống được nàng là tôi có cách. – Miễn là điện hạ thích, dù không có biện pháp cũng phải có biện pháp! Hai vị cứ thi hành đi, nếu thành công là nhất định tại hạ có thưởng lớn cho hai Tại hạ muốn bắt người sống, chứ không phải xác chết đâu nhé! Còn lại một đoạn chủy thủ, dù muốn dù không, Mạnh Lệ Ty cũng nao núng ít nhiều. – Ngươi là ai? – Ta không cần biết tên ngươi, ta chỉ muốn hiểu tại sao ngươi biết tên ta! – Ta đã nói, ta là một trong Yên Kinh Tam Hiệp, từng sống tại kinh thành. – Tại sao từ lâu ta không nghe ai nói đến các ngươi! – Ngươi thì còn biết gì ngoài những thứ rượu, gái, đàn, ca! – Còn hai người khác trong Yên Kinh Tam Hiệp, là những ai? – Một là sư huynh ta! – Thì ra ngươi là hoa có phủ của ngươi có tám nữ nhân, ít nhất nữa số đó là vợ của – Ngươi biết rõ về việc riêng của ta! Như vậy chồng ngươi không thể là một nam nhân tầm – Ta không thuộc phủ nào cả. – Ngươi không chịu nói, cũng chẳng quan hệ gì. – Chồng ta là Doãn Chánh Than, sư huynh ta là Dao Canh Niên! – Chúng ta không cần thành danh. Như các ngươi đó, thì đừng hòng bọn ta tha thứ cho! – Ta biết, các ngươi là người trong phủ của đại ca ta, chỉ có đại ca ta mới thu nạp bọn giang – Đại ca ta đối xử rất tốt với ta, tại sao các ngươi cố tâm chống đối ta? – Ta chỉ chống đối bọn tàn ngược dân lành, bổn phận của ta là trừ gian diệt bạo, bất chấp – Ta biết cái ý của các ngươi! – Bọn ta không tiếp thọ sự chỉ thị của ai cả. Đó là tội phản nghịch, lão đại không tài Chúng là người tâm phúc của đại ca ta, ta không dám thu dụng bên – Không phải vậy đâu! Nếu bọn họ là người của đại ca ... Trong tương lai, chưa biết sự việc sẽ như thế nào, thì không ai có thế cho rằng người nầy có hy vọng hơn người kia, các ngươi nên mở rộng tầm mắt mà quan sát, lấy về lão đại thì đây là một cơ hội tốt. – Không có cái gì đáng gọi là lầm cả. hãy quyết định, ta không thích hạng người đi hàng hai, hay bắt cá hai tay cũng thế! – Vậy là các ngươi thông minh! Ta quật ngã lão nhị được, thì lão Đại có đáng kể gì cho ta – Cái đó cần gì bát ca phải nói! – Không được! Lão Đại sai chúng đi theo tôi, toan làm điều bất lợi cho tôi, thì không có lý do – Vậy thì nên làm theo ý muốn của điện hạ! mạnh, dù Lạc Chánh có luyện được ngạnh công đến mức thượng thừa, cũng không chịu Phàm luyện ngạnh công, bất cứ chỗ nào, người ta cũng làm cho cưng như sắt đá được, trừ thanh đao của Mạnh Lệ Ty, nên luôn luôn tiếp cận, làm cho Mạnh Lệ Ty lắm lúc rất lúng – Không sao đâu! Tại hạ nhận thấy có thể ứng phó với thân thủ của nàng ta! Có ở tại kinh, hẳn nương tử hiểu rõ tình thế, tại hạ không cần phải Giả như nương tử ly khai người chồng hiện tại, thì sau này sẽ có hy vọng làm Về kiếm pháp, y chưa sánh kịp Mạnh Lệ Ty, song nàng bị Chân Khâm quần cho một lúc, – Về tài, thì tôi có rất nhiều tài lắm, nào chỉ có một vũ công mà thôi Mạnh Lệ Ty thì cảm thấy chối tai, thừa dịp Dận Lễ sơ ý, nàng thọc nhanh một đao. – Tránh đi đâu cho thoát khỏi tay ta! Song thay vì nàng tiến theo Dận Lễ, thì nàng lại nhảy ngược chiều, như vậy là khoảng cách Chân Khâm kịp nhận ra bóng đó là một nam tử có thân vóc cao, tuổi nhỏ, tay cầm một thanh – Ngươi là ai, dám ngăn chận hành động của bần tăng. – Ta là Dao Canh Niên, người thứ hai trong nhóm Yên Kinh Tam Sĩ Hội, là vị thế thúc của Niên Canh Nghiêu, họ vào đó, trước vấn an, sau hỏi thăm tin Triệu Sĩ Hội là dòng dõi của tôi thần nhà Minh ngày xưa, lão ta cũng là một nhân vật quan Không ngờ, đến đây, họ lại gặp thuộc hạ của Nhan Minh uy hiếp Triệu Sĩ bọn Dận Trinh bảo Triệu Sĩ Hội giả vờ tuân phục Sô Thanh Phụng để cho họ thực Trong khi hai lạt ma đưa Mạnh Lệ Ty về phủ Tổng Đốc hiến nạp cho Nhan Minh, thì Dận Vì không thể xuất hiện, Dận Trinh trao Cự Khuyết Kiếm cho Niên Canh Nghiêu xuống cứu – Không nên, điện ha! – Điện hạ để nàng cho bần tăng thu thập! Dận Lễ nhìn lên nóc nhà đối diện, thấy lờ mờ một bóng người, không nhận ra chính là ca ca Niên Canh Nghiêu và Chân Khâm trong cái thế quân bình, đao không bằng kiếm, bù lại, y Ngược lại, Mạnh Lệ Ty lại không được ung dung như sư phần, do nàng kiệt sức, phần khác nàng chưa cao minh bằng Lạc Chánh, dù có đao trong tay, nhưng Lạc Chánh lại có khí công, thành ra đao không làm cho Lạc Chánh ngán, Nàng chỉ còn có một lối phản công là nhắm vào hạ bộ mà kích, song đối phương đã đề – Chúng ta cố giết được Bát hoàng tử Dận Lễ ngay tại phủ Tổng Đốc nầy, xem Nhan Minh – Trên kia còn một người, tôi đi chưa được! – Cho hai vị đại sư ứng phó, đưa điện hạ rời khỏi nơi đây, tôi sẽ gióng chiên báo động quan quân kéo đến bao vây bắt bọn này, chỉ cần điện hạ vắng mặt là tôi có cách giả quyết sự tình – Làm như vậy sao được? Họ là người của đại hoàng tử, tôi nghĩ họ không dám sát hại quan viên – Ba vị tráng sĩ là người của đại hoàng tử, mục tiêu của các vị là bát điện hạ, mà bát điện hạ thì đã đi rồi, các vị có giết hạ quan cũng vô ích thôi! – Ngươi có đui không? – Không được đâu, đại ca! – Ý tứ của đại ca là muốn Nhan Minh hồi đầu, trở về với chúng ta, nhưng có một mụ vợ như Nô tài thực sự không biết có điện hạ đến. việc của các ngươi tâu lên hoàng thượng, thử hỏi ngươi có mấy cái đầu mà không sợ rơi? – Các ngươi trù mưu định kế làm sao, ta đều nghe hết. Nhan Minh nhận ra, thần sắc của Dận Trinh vẫn lạnh lùng, song bớt vẻ nghiêm, điều đó – Ta hiện cho ngươi lầm! – Đúng là ngươi không muốn sống thật mà! – Nô tài mà trao bức thơ đó ra, Mỷ Hỷ sẽ thông báo về kinh, thì cái đầu của nô tài phải rơi – Các ngươi là vợ chồng với nhau, mụ ấy đối xử tàn độc với ngươi như vậy à? – Điện hạ chẳng biết sao mà còn thế, phú quý, chứ không có một điểm nhỏ cảm tình đối với bất kỳ ai! – Có một người vợ như vậy, là nắm được nguồn phú quý vinh hoa vô tận! – Rồi sau này, nô tài phải giải thích thế nào với Mỷ Hỷ? – Bà ta chỉ hôn mê vì sợ, chứ đâu có chết! – Làm cho giống một chút coi nào? – Bây giờ ngươi có thể trao bức thơ cho ta đó! – Bức thơ mật đâu, trao ra đây cho ta! Tuy ta không có ý lợi dụng nó, song ta phải cầm chắc Nhan Minh suy nghĩ một lúc, rồi đẩy nhẹ bức họa trên tường, phía sau bức họa, có một cái – Lão Nột lén lúc kết nạp ngoại thần, dù sao thì ngươi cũng là con rể của lão, cái đó cũng tuyển lựa kẻ nối tiếp ngôi cửu trùng, thì cái tội của lão không thể tha thứ với vương tử là lão không sợ rụng đầu đó nhé! Nhan Minh không còn biết gì, làm gì hơn là run sợ. – Ta không tưởng lợi dụng đến bức thơ mật nầy. mấy việc phải làm, có lợi cho ngươi ba du khách, người đi đầu là một thanh niên, thanh niên này cười nhạt, đáp: – Rừng núi vốn vô chủ, bọn tại hạ muốn lên đỉnh Trượng Nhân Phong thưởng trăng, các vị – Thì ra ba vị là huynh đệ trong đồng minh. – Cảm phiền ba vị chờ một lát, huynh đệ đi thông báo với Triệu thủ lãnh đến đây đón tiếp. – Hai vị cho tại hạ lên núi cũng được rồi, cần chi phải làm kinh động mọi nay là ngày tuyển chọn tân minh chủ, có ai bỏ lỡ một dịp – Nếu vậy, hai vị không nên rời khỏi nơi này, bởi còn phải đón tiếp nhiều người nữa. – Từ đây lên đỉnh, tất cả có tám trạm, nếu chẳng có bọn tại hạ đưa đi, các vị sẽ gặp phiền Các vị đã không muốn gây kinh động thì tốt hơn để cho bọn tại hạ dẫn đường. – Làm gì có chuyện đó! Ba người đó, chính là Dận Trinh cải danh thành Doãn Chánh Thanh, Niên Canh Nghiêu tức Khi hai đại hán hỏi chức vụ, cả ba xưng là người của Tổng Hội và Mạnh Lệ Ty là Tứ Người trong Tổng Hội, nếu không đảm trách chức vụ nhỏ, thì chỉ mang một con số để dễ – Phải như vậy mới được chứ, đại ca! – Sao không thống nhất một kỷ cương, một qui chế. – Khó lắm, người thì đông, lại có sinh hoạt riêng rẽ, trên tôn chỉ thì tuân phục nhau, trong mình, như thế là hay hơn, bởi với số người ít, sự kiểm soát dù sao cũng được chặt chẽ. Họ cùng bàn luận với nhau, từ nay, Dận Trinh lấy tên là Doãn Chánh Thanh, đừng gọi lại tên Niên Canh Nghiêu thì đề nghị gọi y là Doãn tứ công tử, và lúc xưng hô, một đằng là tứ ca, một đằng là nhị đệ, tuy thứ tự không ổn lắm nhưng cần chi điều đó. Lên tới ngôi vị cuối cùng đó, thì đại sự của vị hoàng tử thứ tư nhà Thanh gần như cầm chắc Về hai ngôi vị này, bên trong Nhật Nguyệt Đồng Minh Hội, có Triệu Sĩ Hội chủ trì, bên ngoài Doãn Chánh Thanh e sợ vũ công y không cao lắm, khó đoạt chức tân minh chủ phân Niên Canh Nghiêu trấn an y, cho rằng tài năng đó thừa đoạt quyền thủ lãnh một phân hội, vả lại nếu có gì khó khăn thì hắn và Mạnh Lệ Ty sẽ tìm cách tiếp trợ. lợi dụng nàng dọn đường lên ngôi cửu ngũ, sau đó quật ngược lại Đồng Minh Hội của Chánh Thanh phát thệ dù y thật sự là người Mãn, nhưng đối với y, Mãn hay Hán cũng Triệu Sĩ Hội đưa cả ba người đến một cái đài khá cao, trên đài có một chiếc bàn và mấy – Niên đại hiệp và Mạnh nữ hiệp là chuyên sứ của Tổng Hội tại Thiên Sơn, còn Doãn tứ gia nhập phân hội của chúng ta, bởi Doãn tứ công tử là người đồng hương với Triệu mỗ – Cuộc họp mặt của chúng ta đêm nay, có mục đích là tuyển chọn vị tân minh chủ cho bổn Doãn tứ công tử là người xứng đáng, nên có ý suy cử tứ công tử vào vị trí đó. Người đó là một trang đại hán, vẹt đám đông, bước ra, cao giọng thốt: Thủ lãnh, là người thay mặt về ngoại giao, còn điều hành nội vụ là việc của minh chủ, cho nên Triệu Sĩ Hội đã là tay đầu não rồi, mà phân hội vẫn phải suy cử một vị chỉ huy. – Phải, điều kiện tuyển chọn là vũ công, ai có vũ công cao là được suy cử. – Doãn tứ công tử là người đứng đầu trong Yên Kinh Tam Hiệp danh tiếng lẫy lừng, nếu xét về thanh danh thì đáng được suy cử làm minh chủ của bổn phân hội. sắp được chúng ta tuyển chọn đây phải là tay vũ công phi phàm, chẳng những trên bậc – Huynh đệ định đặt thành vấn đề về vũ công của Doãn tứ công tử? – Cái đó phải vậy rồi, Triệu thủ lãnh ạ. công tử như thế nào nhưng người chưa biết công tử thì làm sao hiểu được tài năng ra sao? Tại đây, cao thủ rất nhiều, biết đâu chẳng có người cao minh hơn Doãn tứ công tử? thì những người có vũ công tuyệt thế làm sao có thể xuất đầu lộ diện? – Niên huynh nói có lý quá! phàm chúng ta ai cũng làm nổi, chẳng qua, người ở xa, kẻ ở gần, kẻ xa không can thiệp kịp hội đó vuột đi, cơ hội thứ hai này sẽ không dễ dàng gì có được. – Tại hạ là Lỗ Trực, làm nghề không vốn tại Mông Sơn. – Một huynh trưởng, năm tiểu đệ, gặp những dịp như thế này, bọn tại hạ nhất định không để – Huynh đệ mải sống tại kinh thành nên chẳng biết tại gia hương có rất nhiều hào kiệt. – Không phải khiêu chiến, mà là lãnh ta là huynh đệ trong một hội chung, lúc – Các hạ khinh thường con người ta quá! – Tuy tại hạ mới gia nhập bổn hội, xong mạn phép đưa ra một kiến làm ốm người để tự làm mập lấy mình, hạng đó khi nào biết đến đại nghĩa mà hòng – Tài năng của các hạ, quả thật bất phàm, song khẩu khí thì lại quá ngông cuồng. – Chắc lão trượng có liên hệ chi với sáu anh em họ Lỗ, tại hạ rất muốn biết cao danh quý – Cao Tắc Minh tiên sinh đấy, một trong số nguyên lão sáng lập bổn hội. – Chẳng những là người giới thiệu chúng, mà lão phu còn là sư phụ của chúng nữa. Tại hạ tuyệt nhiên không có ý đó. của họ thì không thể tha thứ được. – Công tử cho rằng đệ tử lão phu có những hành động tổn hại dân lành. – Công tử chỉ biết tiểu tiết mà không chú ý đến trọng tâm hoạt động của tự để dành lại phần nào, miễn sao phần dành lại không quá đáng là thế gian có ai dám phá sản để làm những công việc có tính cách đại đồng chăng? – Dù sao, những kẻ cướp bao giờ cũng có tội đối với người đã không phải là một thủa trước của anh em họ Lỗ, chỉ nói trong vòng hai ba năm trở lại đây thôi, họ giết người vô – Có việc như vậy sao, Cao tiên sanh? – Làm gì có chuyện đó, hắn ngậm máu phun người rõ ràng! – Thương khách họ Triệu đó ở tại huyện Lịch Thành, người trong xóm chẳng ai không biết – Hắn là người thuộc giới quan lại đấy, hắn điều tra người trong bổn hội để gây bất lợi cho Thần Ni là người sáng lập ra Nhật Nguyệt Đồng Minh Hội, lại là trưởng công chúa của Sùng Trinh thiên tử nhà Minh, nếu tại hạ là kẻ bại hoại thì tiện nội sao lại ưng lấy làm chồng? – Tại hạ cũng là người Sơn Đông, nên dù sống xa biệt tại kinh thành, nhưng vẫn thường hỏi – Cuộc họp mặt của chúng ta đêm nay, có mục đích tuyển chọn một tân minh chủ, chúng ta – Nhật Nguyệt Đồng Minh Hội, có tôn chỉ coi trọng quốc hồn, điều tối trọng là thu phục nhân Anh em họ Lỗ là những kẻ bị người đời nguyền rủa, nếu có hạng người này trong hội – Ý Doãn công tử là sao? – Toàn thể huynh đệ đừng quên, trong những năm qua phần lớn kinh phí của hội là do anh – Tiền đâu mà ngươi có nhiều thể? – Vì đoàn thể, tại hạ cũng dám làm cái việc phá sản lắm! – Nói thì ai cũng nói được, chỉ nói mà không đưa bạc ra, thì nói làm chi? – Niên nhị đệ ơi, hãy ứng trước số kinh phí năm nay cho bổn hội đi. – Ngân phiếu của ngân hàng uy tín đó, muốn đổi bạc lúc nào cũng có. – Ngân hàng Thương Hậu chuyên quản bạc tiền của hoàng gia, nếu hắn không thuộc giới quan lại thì làm sao có liên lạc với ngân hàng đó được chứ? – Ta là người sáng lập hội, muốn khai trừ ai cũng cần phải có sự đồng ý của ta! – Vì đại cuộc, vì tiền đồ của bổn hội, tiên sanh nên đồng ý là phải. – Những phân hội địa phương không thuộc quyền quản lý của Tổng Hội, ta tin rằng thần ni – Nhật Nguyệt Đồng Minh Hội không cần hạng đầu trộm đuôi cướp. – Trước khi vào hội, tại hạ phải hiểu kỹ tôn chỉ của hội, phẩm cách của hội viên, có vậy mới – Nếu các đồ đệ của ta không vì dân vì nước, thì cứ làm cường đạo mà sống. Tại hạ dám chắc, nếu anh em họ Lỗ không có cái chiêu bài đó thì – Thế ra, ngươi đến đây chỉ vì mục đích thu thập bọn ta phải không? – Ở ngoài, bọn tại hạ hành hiệp, vào đây rồi, thì chỉ chuyên chú việc phục hưng quốc gia. – Đồng Minh Hội đâu phải vật sở hữu của riêng ngươi? – Nhưng tại hạ đại biểu cho công đạo. toàn thể các huynh đệ xem, có ai không tán đồng khai trừ anh em họ Lỗ ra khỏi hội? – Này, gã họ Doãn, nếu người thắng được kiếm trong tay lão phu, ta sẽ tự động dẫn môn đồ – Hôm nay, chúng ta tuyển chọn tân minh chủ, tuyệt đối không nên gây cuộc tương tàn, vả Tổng Hội không nên can thiệp, hai vị là người của Tổng Hội – Niên đệ và Lệ Ty là người trong Tổng Hội, không nên chen vào vụ này. – Lão ta là cao thủ của Hình Ý Môn đó, chỉ sợ tứ ca không đối phó được. – Nếu ngu ca không chế phục lão, thì đâu còn mặt mũi tiếp nhận chức vị minh chủ nữa? – Sư ca, liệu y có làm nên chuyện chăng? – Sư huynh gần gũi y như vậy, lại không biết thì còn ai biết? – Gần nhau thì chỉ biết được người thôi chứ biết sao được tài của người? – Trước kia thì tôi không tin y cho lắm, nhưng hôm nay tôi thấy y có vẻ vì đại cuộc ... Vì đại sự, y nhường Mạnh Lệ Ty cho Doãn Chánh Thanh, nhưng đâu phải y dễ quên được chứ không bất đắc dĩ, dần dần y thấy Mạnh Lệ Ty xa rời y, làm sao y không cảm xúc mà xót – Sư muội yên tâm, tứ ca chẳng phải kẻ hồ đồ, phàm làm việc gì, có tin chắc làm được, mới – Nếu lão động tới lông chân của y, tôi sẽ xé xác lão ấy. Còn cái lão họ Cao kia mới là đồng chí chân chính của chúng – Sư huynh nói thế là nghĩa làm sao chứ? – Ngu ca đâu có ý tứ gì khác lạ! của mình, không nên để cho tình cảm làm hỏng đại sự. lời hứa, thì tôi là người thứ nhất sẽ không buông tha y. – Này, Niên đại hiệp, nếu Doãn công tử bại thì không nói làm chi, còn nếu như Doãn công – Họ không đáng cho chúng ta tin tưởng sao? – Thế thì chúng tôi có thể dùng Sơn Đông làm bàn đạp để phát huy mạnh mẽ. được các vị cảm hóa rồi, thì hắn là công cụ của chúng ta. – Viên ngoại đừng quên, Nhan Minh là người Mãn đó nhé. thứ hội như hội của chúng ta, mà viên ngoại hòng lợi dụng như một công cụ. Triệu Sĩ Hội phải công nhận là Niên Canh Nghiêu có lý.