Âu Dương Chính Lan

Thể loại: Truyện kiếm hiệp
Lượt xem: 78,649Lượt tải: 2Số trang: 236

Mô tả tài liệu

Chương 1 - Hủ Nho Phùng Mỹ Nữ, Đào Hoa Ngộ Cuồng Phong Cách cửa Đông thành Trường An vài dặm có một địa phương được mệnh danh là cảnh đẹp thứ chín của cố độ Tên của nơi ấy là Vạn Tú Hoa Viên. Khu vườn cảnh rộng ba mươi mẫu này là tài sản tư nhân, nhưng diễm lệ không thua gì Hoa Viên Hưng Khánh - thắng cảnh tạo danh tiếng cho Trường An. Trong khu vườn trồng hàng vạn loại kỳ hoa dị thảo - được sưu tầm từ các nơi đem về! Giả sơn, non bộ...

Tóm tắt nội dung

Cách cửa Đông thành Trường An vài dặm có một địa phương được mệnh danh là cảnh đẹp thứ Nhân tiện xin nói thêm rằng ở nơi này có một toà tửu lâu bốn tầng bằng gỗ rộng rãi và xinh Chủ nhân của Vạn Tú Hoa Viên - Tây Thục Nhất Hùng Chu Điện Kiệt - là khách võ lâm nhưng Lão biết được ưu thế của mình nên đã lấy giá cao gấp đôi những Ưu thế của lão chính là tiểu thư Chu Thục Nghi, người được thiên hạ tôn xưng là Tao nhân mặc khách, thế gia công tử hay hào kiệt võ lâm đổ xô đến Vạn Tú Hoa Viên cũng chỉ Vạn Tú Hoa Viên quá nổi tiếng nên đã làm lu mờ toà Chu Gia Trang ở cạnh đấỵ Đây chính là lao vào việc kiếm tiền đã mười năm naỵ Ngoài Vạn Tú Hoa Viên, lão còn là chủ nhân của nhiều Sáng nay, có một người khách lạ thúc ngựa đi ngang qua Vạn Tú Hoa Viên mà không ghé vàọ lạ này là một thư sinh tuổi độ hai mươi lăm, hai mươi sáụ Chàng ta có dáng người gầy gầy, cao nhất kia luôn vui vẻ và toả ra ánh nhìn ấm áp, thân thiện - Có lúc lại như phảng phất nỗi buồn Hành lý của chàng chỉ vỏn vẹn có một tay nải nhỏ và một tráp gỗ đựng bút nghiên. của lão chăm chú quan sát dáng đi và dung mạo của người khách. Gương mặt kia chính là của Chu Chính Huệ. - Âu Dương hiền điệt, ba mươi năm nay, lúc nào ta cũng mơ đến ngày được gặp lại gia tỷ. Chu Điện Kiệt không biết mặt tỷ phu nên chẳng quan tâm lắm, kéo Chính Lan vào nhà. - Nghe nói phụ thân ngươi là người Thiểm Tây, sao lại đưa thê tử về chốn hẻo lánh ấy làm gì? Thế sao hiền điệt lại biết lão phu ở đây mà tìm đến? Nay lão phu có gia tài hàng ức vạn mà không sao trả nổi ân nghĩa của đại thư! bất tất phải đi Bắc Kinh tìm công danh làm gì, hãy ở lại đây với cửu phụ. một đứa con trai thừa tự họ Chu là lão phu mãn nguyện lắm rồi! - Lão phu lăn lộn giang hồ và thương trường đã mấy chục năm, lẽ nào lại nhìn lầm người? mắt và nụ cười của ngươi đã biểu lộ tấm lòng nhân ái, trung thực - y hệt như bào tỷ của ta! Từ hôm ấy, Âu Dương Chính Lan ở lại Trường An với Chu Điện Kiệt. Có không ít người xầm xì bàn tán, cho rằng Âu Dương Chính Lan quả đúng là chuột sa hũ nếp, tự nhiên trở thành giàu có!Ngay Trường An mĩ nhân Chu Thục Nghi cũng không khỏi sinh lòng Tuy Chính Lan là cháu ruột nhưng cũng đâu dễ gì được hưởng số tài sản mồ hôi nước mắt của tả Nếu y không xứng đáng thì ta sẽ tặng Thục Nghi vui vẻ trở ra, và không hề ngờ rằng Chu lão còn giấu nàng một việc. Lão muốn gả Thục Nghi cho Chính Lan để Chu Chính Huệ đã hy sinh tuổi xuân nuôi dạy lão nên ngườị Năm ba mươi tuổi bà mới lấy Âu Dương Tùng - cha của Chính Lan! Hơn nữa, có như thế thì tài sản xương máu này mới không lọt vào tay người ngoàị Và cháu ngoại của lão có đổi sang họ Chu để nối dõi tông đường cũng là hợp đạo lý. phải biết rõ con người của Chính Lan trước đã! Chính Lan phát hiện ra bọn tay chân của Chu lão đã âm thầm biển thủ hàng chục vạn lượng - Không ngờ bọn chúng lại dám ăn cắp tài sản của lão phụ Ta sẽ gông cổ chúng, giải hết lên Chu Thục Nghi là ghét Chính Lan. Việc chàng tìm ra thủ đoạn gian trá của gã quản lý Vạn Tú Chu tranh chủ đã đuổi gã đê tiện ấy đi và đưa Chính Lan vào thaỵ Ý lão muốn chàng và Thục đối diện nhaụ Ngay hôm đầu tiên nhận việc ở Vạn Tú Hoa Viên, Chính Lan đã nói thẳng vơi Thực ra nàng chẳng nên để tâm đến điều ấy làm gì! không cấm anh em họ lấy nhaụ Vì vậy, nếu trong lòng Trường An đại mĩ nhân có nảy sinh tình cảm với Chính Lan thì cũng là lẽ thường tình. Đây chính là nhà của ngươi, còn đi đâu nữa? - Tiểu điệt biết cửu phụ hết dạ yêu thương nhưng di mệnh của tiên phụ chẳng thể quên được. Tiểu điệt phải tìm cho ra một người rồi mới dám lo đến hạnh phúc của mình! Nhưng đã là di mệnh thì con cái chẳng thể không theọ Ngươi cứ - Dù có tìm được lão ta hay không tiểu điệt cũng sẽ trở lại Trường An! Bổn Cung Chủ ái mộ nhan sắc của Chu tiểu thư nên quyết định đưa nàng về Đào Hoa Cung làm Ngày mười sáu tháng ba này được giờ Tỵ là giờ Đại Cát, sứ giả bổn cung sẽ đến rước Đào Hoa Cung Chủ là nhân vật nào mà lại có hành vi bá đạo như thế? - Ngươi không phải là người võ lâm nên đâu biết rằng Đào Hoa Cung là nỗi ám ảnh của giang - Tiểu điệt thấy trong đám tửu khách của Vạn Tú Hoa Viên có rất nhiều cao thủ thành danh. đều một lòng ngưỡng mộ Thục Nghi, sao cửu phụ không cầu cứu những người ấy?Chu lão chán Họ mà nghe đến tên Đào Hoa Cung là đã sợ khiếp vía, nhanh chân đào tẩu - Giả như có người giết được đám sứ giả tống hôn, liệu Đào Hoa Cung có quay lại phục thù Đào Hoa Cung Chủ đã từng tuyên bố rằng nếu gia đình mĩ nhân được - Ngươi là học trò mà cũng có bằng hữu trong giới võ lâm ư? - Hiền điệt nhớ nói rõ đối thủ củahọ là ai, nếu không sau này họ sẽ oán trách đấy! Chính Lan mỉm cười bỏ đi ngaỵ Nửa canh giờ sau, một tờ cáo thị thật lớn dán ngay cửa Vạn Tú An, và kết quả là khách của Vạn Tú Hoa Viên cứ thưa dần đị Đến chiều ngày rằm thì chẳng còn Đêm nay ngươi âm thầm dẫn Thục Nghi trốn đị Lão phu đã có ý gả Nghi nhi cho Hoa Cung để bảo toàn sinh mạng và cơ nghiệp của Chu Gia Trang! Chỉ nội sáng mai đám bằng hữu của tiểu điệt sẽ đến đâỵ Nếu họ không địch - Họ là cao nhân phương nào mà hiền điệt dám kỳ vọng địch nổi Đào Hoa Cung? - Tiểu điệt nghe họ tự xưng là đại cao thủ võ lâm, chắc võ nghệ chẳng tầm thường. Lát sau, khách vào đến nơị Đó là ba hán tử tuổi tứ tuần, thân thể vạm vỡ, oai phong nhưng đầu nhẵn thín, và vẻ mặt rất ngây ngộ Chu lão kinh hãi nhận ra Hán Trung Tam Ngốc Hiệp. mấy năm nay, ba gã này được xem là hung thần của đất Thục. xỉa gì đến aị Tam Ngốc tự xưng là hiệp khách nên hay xen vào chuyện thiên hạ. móc sạch túi để bồi thường cho một phụ nhân vì đã giết chồng mụ ta - khi vợ chồng họ đang Gã lùn nhất nói:- Tại hạ là Đại Hiệp Hồ Đạo Tĩnh. - Tiểu thư là phu nhân của Âu Dương bằng hữu đây thì bọn tại hạ phải gọi như thế chứ sao? Chu lão kinh ngạc, không hiểu vì sao họ lại rất phục tùng - Anh em tại hạ mải mê luyện võ công nên quên cả chữ nghĩạ Âu Dương công tử đây đã bỏ ra Gã nói rất lưu loát nhưng đến chữ bằng hữu thì lại ấp úng như không quen. - Nay Đào Hoa Cung vô cùng lợi hại, tam vị vì bằng hữu mà liều thân hỗ trợ lão phu! Chính Lan thấy họ dương dương tự đắc, trông càng thêm hoạt kê, chàng cười bảo: - Ngu huynh từng là thầy dạy học cho bọn họ nên có được chút oai phong! Chu lão không nói gì nhưng trong lòng đầy nghi vấn. Linh tính mách bảo với lão rằng Chính Lan - Sau này, có khách nhân nào tìm thiếu gia thì cứ đưa vào ngay, không cần phải bẩm báo! Gã gia đinh vâng dạ, trở ra mời khách vàọ Nhân vật này còn khiến Chu lão kinh ngạc hơn cả Người này chính là Vô Nhân Kiếm Khách Hách Thiết Xuyên, đại sát tinh đất Sơn Tâỵ Dưới thanh trường kiếm của gã đã có sáu chục cao thủ Hồi còn trẻ, họ Hách có lên núi Võ Đang học nghệ một năm nên giữ Chính Lan không mời họ Hách vào sau tắm gội vì toàn thân gã rất sạch sẽ Gã nổi tiếng là người thì nhận được thự Nếu không, tháng chín này chẳng còn bông hoa nào cho chàng ngắm nữa! Chu Điện Kiệt nghe nhắc đến Hoàng Cúc Lâu, biết ngay nữ lang áo vàng này là ai! thiên hạ vô song, vì vậy, đã hai mươi lăm tuổi mà chẳng nam nhân nào lọt vào đôi mắt xanh kiạ Nàng tươi cười cúi chào Chu lão:- Tiểu nữ không ngờ Âu Dương tướng công lại là cháu ruột của Chu lão giạ Từ nay, chúng ta là người một nhà! Tử Quỳnh liếc Chính Lan rồi nói với giọng ai oán: - Thế mà có người lại nỡ quay lưng, bỏ đi biền biệt, để cho ngu thư phải mỏi mòn ngóng đợi! - Công tử thấy không, ba gã ngốc kia còn biết chê trách chàng đấy! - Mong Âu Dương bằng hữu thứ lỗị Bọn ta không biết nàng ấy đang nói về công tử! Chỉ vì nàng ta quá xấu xí nên công tử mới không màng đến đấy thôi! Chu lão và Chu Thục Nghi nín cười đến đau cả bụng! Hoàng Hoa Ma Nữ tủm tỉm cười đến ngồi cạnh Chính Lan. Nàng kéo ghế sát vào và ghé tai Thục Nghĩ nhớ đến lời nói của Chu lão lúc sáng, máu ghen lại năm người khách:- Sáng mai Đào Hoa Cung cho người đến bắt gia biểu muộị Tại hạ mong chư - Chỉ e Đào Hoa Cung Chủ nổi giận, phá vỡ luật lệ tìm đến đây hỏi tội Chu Gia Trang mà thôi! - Chắc lão ta chẳng dám huỷ hoại thanh danh của chính mình đâu! - Không phải lão phu dám coi thường chư vị, nhưng nghe nói võ công của bọn sứ giả Đào Hoa - Đúng vậy, năm ngoái tại hạ tình cờ gặp bọn họ đến bắt ái nữ của Liễu Trang Chủ ở Tấn Thành đoản kiếm vô cùng lợi hạị Chỉ trong bốn khắc, họ đã giết sạch năm mươi cao thủ của Liễu Gia - Nếu kiếm trận kia lợi hại như vậy, sáu người chúng ta có phá nổi không? - Ở nơi khác thì không, nhưng tại đây thì dẫu chúng có đông gấp ba lần cũng chẳng đáng sợ! Chu Thục Nghi thấy Hoàng Hoa Ma Nữ chăm chút gắp thức ăn cho Chính Lan, nàng chua xót Chính Lan mừng rỡ nhìn Thiết Xuyên với ánh mắt cảm kích và chờ đợị Vô Nhân Kiếm Khách - Chẳng lẽ công tử cho rằng nơi ấy chính là Đào Hoa Cung? nhưng không con nào lớn như bầy chim của Đào Hoa Cung! - Ý tại hạ cho rằng có thể Chữ Gia Trang là một cơ sở, còn Đào Hoa Cung nằm sâu trong vùng Thúc phụ của nàng chính là Hoả Chân - Tại hạ đã thầm yêu Tử Quỳnh từ lâu nhưng không dám để lộ ra! - Võ công tiên phụ chỉ kém tại hạ một bậc mà không qua nổi trăm chiêu của lão ta! lại là Đào Hoa Cung Chủ thì việc báo phục lại càng khó khăn! - Công tử cứ lo đối phó với kẻ chỉ huỵ Đám thủ hạ đã có ta và các bằng hữu khác! Chính Lan cảm động nhưng không hề nói lời biết ơn. Chàng đã từng ở Hoàng Cúc Lâu ba tháng, đêm đêm đồng sàng với nữ nhân nhưng nhưng mối tình nồng nhiệt, sâu nặng của Hoàng Hoa Ma Nữ đã khiến chàng cảm động. Chính Lan biết rõ nàng chưa ngủ và đang chờ đợi, như đã từng chờ đợi mãi! - Chính vì ta rất yêu Quỳnh muội nên không muốn nàng trở thành goá phụ! Chính Lan tắm rửa xong, nằm thao thức với mối gia cừụ Chàng linh cảm rằng lão Chữ Công Sinh kia là người mình tìm kiếm ba năm quạ Và có thể lão ta cũng chính là Đào Hoa Cung Trong võ lâm người duy nhất đả bại được cha chàng trong vòng trăm chiêu, chỉ có lão mà - Tây Môn cô nương uống có mấy chén rượu mà sáng nay vẫn còn đỏ mặt, thật là quá tệ! Quả thực giờ đây Tử Quỳnh e ấp như hoa mới nở, bẽn lẽn ngồi cạnh Chính Lan. Nàng là người đẹp phi thường, chẳng hiểu sao lại không được Đào Hoa Cung Chủ để ý đến? khắp phủ Hà Nam. Việc này nhiều người biết, nên Đào Hoa Cung cho rằng hoa đã có chủ, Chu Thục Nghi biến sắc, định nói nữa thì bị Chu lão cướp lời, lão cười ha hả bảo: - Chính Lan lấy được vợ đẹp như Tây Môn cô nương, lão phu rất hoan hỉ. Đại Bàng to lớn đậu trên ngọn cây trước sân nhưng người thì chỉ có bảỵ Như vậy, con thứ tám dành cho cô dâụ Đúng như lời Hách Thiết Xuyên đã mô tả, bảy gã sứ giả áo hồng kia đều rất Nhưng gương mặt già dặn đầy râu chứng tỏ tuổi họ đã khá caọ Trên tay mỗi người là - Bọn lão phu vâng lệnh Cung Chủ đem sính lễ đến rước Trường An đại mĩ nhân Chu Thục Nếu vậy, lão phu cũng chẳng thể nhận lời được! Cung Chủ là người cao lớn, tuấn tú, khác hẳn bọn lão phu! Chu lão đã được Chính Lan dặn dò nên giả đò tươi cười: - Danh tính thì không tiện nói ra, còn tuổi tác thì người khoảng thất tuần, nhưng nhờ công lực Một lão buột miệng cãi:- Ngươi lầm rồi, đó chỉ là vết sẹo nhỏ mà thôi! Cả bảy lão rút đoản kiếm ra và tấn công ngaỵ Tây Môn Tử Quỳnh cười khanh khách xuất thủ tiếng như xé lụạ Còn đơn đao của ba gã ngốc cũng nặng gấp hai đường đao thường, kình lực vô Hoàng Hoa Ma Nữ rút kiếm nhập cuộc và Chu lão cũng chẳng thể đứng nhìn Chu Thục Nghi định tham gia thì bị Chính Lan cản lạị Nàng bực bội nói: Về công lực thì khỏi phải nói vì họ đều ở tuổi thất tuần, có không dưới không, Tử Quỳnh và Thục Nghi đã thọ thương từ lâu rồi! Chỉ còn lại có ba người nên Lão sứ giả cao tuổi nhận ra tử trạng của các tử thi, kinh hãi thét lên: Nhưng Hách Thiết Xuyên không để lão nói thêm, ập đến như cơn lốc. Hai lão sứ giả cuối cùng cũng bỏ mạng dưới sự hợp công của Chu Thục Nghi tưởng Hoàng Hoa Ma Nữ đã tự tay giết được một sứ giả nên lòng càng thêm đố - Nếu không có năm vị đây thì làm sao tiêu diệt được cường địch? - Vậy phiền Tam vị Ở lại Chu Gia Trang vài tháng để chờ Đào Hoa Cung Chủ đến phục hận. Giết được lão ta rồi Tam vị sẽ được cả võ lâm ngưỡng mộ như thần thánh! Chính Lan nghiêm giọng:- Chư vị không vui lòng, xin cứ trở lại Hán Trung. Té ra Chính Lan lại là đại ca của ba gã hung thần - Chính Lan ngươi theo ta vào thư phòng một lát! Chính Lan vẫn thản nhiên đi theọ Gần khắc sau hai người trở ra - Tam vị cứ hết lòng phò tá Chính Lan báo thù gia cừụ Lão phu sẽ chọn ba tỳ nữ đẹp nhất để - Ba người ở lại đây vài ngày để phụ giúp việc dọn nhà vào thành, đồng thời vui vầy với mỹ Cuối giờ Mùi, Chính Lan, Tử Quỳnh và Thiết Xuyên rời Chu Gia Trang đi về phía Đông Nam. Lúc chia tay Thục Nghi viện cớ mệt mỏi nên không ra tiễn. Vừa ra khỏi Trường An vài dặm, một hán tử nhỏ bé áo đen chặn đường bọn Chính Lan. Gã là Thấy ánh mắt Chính Lan đầy vẻ thất vọng, gã lại nói tiếp: - Vì sao Lan ca lại trở thành bằng hữu của một đại sát tinh đáng sợ như Thiết Xuyên? - Họ Hách là ác nhân chứ không phải là tiểu nhân! Hai người phi ngựa như bay, năm ngày sau đã về đến Nam Dương. Lâu ba ngày rồi lại ra đị Tử Quỳnh rất muốn đi theo nhưng không được. Ba năm qua, Chính Lan đã kết giao rất rộng rãi và nhờ đám bằng Nhưng liệu gương mặt kia là giả hay thực cũng khó mà biết được! Lúc đầu, Chính Lan có linh cảm rằng hung thủ là Đào Hoa Cung Chủ. thủ chẳng thể là một kẻ vô danh tiểu tốt được! Lần này, Chính Lan đi Từ Châu để điều tra Giang Tô Đại Hiệp Du Huỳnh. Khi chàng đến Hứa Xương thì tin bảy sứ giả Đào Hoa Cung bị giết ở Chu Gia Trang đã loan Kể cả việc Tây Thục Nhất Hùng sợ Đào Hoa Cung Chủ báo thù nên đã dọn nhà về ở cạnh dinh Tổng Binh thành Trường An. Nhưng có một điều, chẳng ai biết lai lịch cao thủ Chính Lan dừng chân trước một tửu quán hạng trung ở cửa Tây thành. Qua tuổi tam tuần, có người may mắn còn trở lại được quê xưa, lấy vợ sinh con. đó là đưa tin.Thời xưa, Trung Hoa chỉ có hệ thống liên lạc chính thức của triều đình là đường Và hôm nay, nơi toà tửu quán kiêm phạm điếm này có đến hơn trăm kẻ được gọi là giang hồ áo Chính Lan cũng mặc áo vải thô nên khi bước vào chẳng làm ai chú ý cả. Đề tài của đám hào kiệt kia chính là việc bảy vị Tống - Nghe đồn Tây Thục Nhất Hùng đã mời được cao thủ của Vô Anh Hội về hỗ trợ nên mới giết - Lão phu không tin điều ấy vì Vô Anh Hội đã tuyệt tích hai mươi năm nay! Chính Chu Điện Kiệt đã nói như vậy! nếu đúng là hành vi của Vô Anh Hội thì vì sao họ phải huỷ diệt các tử thi để phi tang tử trạng? Như vậy, có thể là Chu lão muốn giấu tung tích của ân nhân nên mới đổ thừa cho Vô Anh Hội! bác, chẳng hay có biết nơi nào cần người không? - Lão phu có biết một nơi nhưng phân vân không dám mách với chư vị! Chàng thiếu hiệp kia hồ hởi nói:- Xin Đại ca cứ chỉ giáo, dẫu công việc gian nguy đến đâu, tiểu Mọi người cũng nói vào, Từ lão nghiêm giọng: trước sau gì chư vị cũng biết tin ấy, lão phu nói ra sớm một chút cũng chẳng sao! Lão dừng lại, nhấp hớp rượu để thông cổ và cũng để tăng mức độ quan trọng của lời nóị Từ - Đào Hoa Cung Chủ đã vì việc bảy vị sứ giả bị giết mà công khai xuất đầu lộ diện trên giang hồ. - Thế thì chúng ta cứ đến đấy tìm lấy một chân võ sĩ, làm vài ba tháng rồi ôm bạc chuồn thẳng! - Chư vị tưởng Đào Hoa Cung là quán rượu, vào ra lúc nào cũng được hay sao? - Đại ca nổi danh Trương Lương, lẽ nào lại không vì bọn tiểu đệ mà tìm ra một lương sách chu Đấy chẳng phải là bổn phận của người - Lão phu suốt đời không thân quyến, xem bằng hữu giang hồ như huynh đệ. phu sẽ dùng ba tấc lưỡi này buộc Đào Hoa Cung không cho họ dùng thủ đoạn ám muội với - Sáu tháng qua, chư vị có nghe được tin tức gì của đại sát tinh Hồng Nhất Điểm hay không?Có hai năm, hắn ta đã giết và đả bại ba bốn chục ma đầu Hắc Đạo, mà chẳng ai biết mặt mũi ra Chư vị cũng nên vì lão phu mà giữ kín chuyện nàỵ Kẻ thù của Hồng Nhất Điểm chẳng phải là ít đâụ Mọi người đồng thanh hứạ Chính Lan thầm thắc mắc, không hiểu Từ Kính đến bàn của Sơn Đông Tử Phòng, cung kính vòng tay nói: - Tại hạ là Âu Dương Chính Lan, cũng là kẻ giang hồ áo vải, mong Từ đại ca thương tình dẫn - Tại hạ là đệ tử của Vô Danh lão nhân! - Các hạ là người đọc sách sao không kiếm cơm bằng chữ nghĩa mà lại dấn thân vào chốn giang - Học văn là để hiểu đại nghĩa, làm quan hay không cũng chẳng quan trọng. - Các hạ chỉ là một gã học trò ốm yếu, trói gà không chặt mà không ngờ khẩu khí lại to tát Gã chính là Lôi Đao Hứa Hoa, cao thủ vùng Cam Túc, mới đến Hứa Xương hai tháng naỵ Họ Ai cũng biết Hứa Hoa từng xưng bá đất Cam, nay lưu lạc vào Trung Nguyên tất phải có nỗi Trong thâm tâm đám hào kiệt muốn Lôi Đao trở thành thủ lĩnh của họ, còn Sơn Đông Tử Thường thì họ Hứa chẳng bao giờ mở miệng nếu không có ai hỏị Nhưng hôm nay chẳng hiểu theọ Đám hào kiệt biết đây là chuyện riêng tư nên không dám theo, ở lại xì xầm bàn tán. Chính Lan bảo gã:- Các hạ đứng sát vào đây! Chính Lan kề tai gã thì thầm rất lâu và trao cho gã vật gì đấy! Chính Lan thấy gã cương quyết lạy đủ số, chàng cũng phải đáp lễ. - Kính cáo chư vị huynh đệ, từ nay Âu Dương công tử đã là huynh trưởng của tại hạ! Đương nhiên, họ cũng phải gọi chàng thư sinh kia là đại ca! Từ Kính Nhan dù là bậc tài trí vô song cũng chẳng thể đoán ra nội tình. - Âu Dương lão đệ quả là bậc chân nhân ẩn mặt, chỉ nói vài lời đã thu phục đựơc một tay kiệt liệt Âu Dương công tử là đại ân nhân của tiểu đệ! bọn giang hồ Bố Ỵ Đám cao thủ xuất thân từ thế gia vọng tộc chẳng bao giờ bước chân đến Nhưng ngược lại, có lúc bọn áo vải kiếm được món hời, tìm đến những tửu lâu hoả và chỉ lấy một số vàng bạc vừa phảị Tối đa là nửa tài sản của nạn nhân. Nhưng ai sẽ là người bảo đảm cho vụ trộm cướp kia không qua mặt lương tâm? Còn lão Đại Từ Châu là Bệnh Trùng Lão ta lại có tài thao lược, kinh bang tế thế nên gia sản rất lớn. thủ đã tụ tập lực lượng đánh đuổi thủ hạ của Nguỵ lão ra khỏi nửa phía Đông của thành Từ đối thủ của Bệnh Trùng lại là một mĩ nhân. Hơn nữa, nàng còn là ái nữ của Giang Tô Đại Hiệp chưa vợ và rất mong được lọt vào mắt xanh của Du tiểu thự Dù chưa ngã ngũ, nhưng rõ ràng Đó là tình hình chung ở địa phương nàỵ Giờ đây, chúng ta trở lại với Chính Lan và Lôi Đao Hứa sôi nổi bàn tán xem về phe Bệnh Trùng hay Trại Tây Thị Họ đều là dân tứ xứ chứ chẳng hề có Lão có chút giao tình với Bệnh Trùng nhưng lại không thể Trảo là đại ca nhưng lại có toàn quyền quyết định cuộc đời mình! Qua những lời đối thoại của đám hào khách, Chính Lan đã hiểu được tình hình hiện nay của Từ - Chúng ta đều là bọn lạc phách trên giang hồ, đến rồi lại đị Chứ đâu phải ăn đời ở kiếp đất này? Nay Du tiểu thư ngỏ lời thỉnh cầu bọn ta giúp đỡ và hứa sẽ hậu tạ, vậy vì cớ gì phải nghĩ đến Đặng đại ca nên suy nghĩ lại đi, Bệnh Trùng chẳng phải là một bằng hữu tốt đâu! - Số lương hai trăm rưỡi lượng mỗi tháng kia còn cao hơn cả lời mời gọi của Đào Hoa Cung. - Anh em đã quyết như vậy, lão phu cũng xin nghe theo! Vì đây là giữa trưa nên chẳng thể đi ngay được. Chính Lan và Hứa Hoa cũng đi theo họ. Đến cửa Du Gia Trang, Thanh Long Trảo dõng dạc bảo hai gã gia đinh gác cổng:- Lão phu là Chính Lan và Hứa Hoa thản nhiên vào theo như người cũng bọn với Thanh Long Trảọ Khách sảnh của Du Gia Trang rất rộng và đủ ghế cho cả bọn ngồị Các chàng kiếm sĩ trẻ sửa sang lại y - Chắc tiểu thư cũng biết bọn lão phu là hạng người nào trong võ lâm? - Ba tháng là quá đủ để tiểu muội đuổi lão Bệnh Trùng kia ra khỏi Từ Châu! - Nếu lỡ có ai muốn ở lại mãi mãi dưới trướng của tiểu thư thì sao? - Được chết vì mĩ nhân thì có bậc anh hùng nào lại từ chối đâu? Khi giới thiệu xong mới lòi ra Chính Lan và Hứa Hoạ Đặng lão cau mày: - Nhị vị này cùng đến nhưng chẳng phải người trong bọn lão phu! Lôi Đao Hứa Hoa giờ đây đã khôi phục phong độ của một đại cao thủ vùng Tây Bắc, ung dung - Tại hạ là Lôi Đao Hứa Hoa cùng nghĩa huynh Âu Dương Chính Lan từ Cam Túc vào thăm Một là vì thanh danh của Lôi Đao, hai là vì gã gọi chàng thư - Các hạ có được bao nhiêu công phu mà dám đến Từ Châu diễu võ dương oai? kia có mĩ danh là Thiểm Điện Thần Kiếm Đỗ Vĩnh Huy, đệ tử tục gia của phái Hoa Sơn, kiếm - Tiểu muội cũng muốn được chiêm ngưỡng đao pháp của đại cao thủ vùng Tây Bắc. - Sau này chúng ta đều là người của Du tiểu thư, chỉ nên chém rách áo là đủ!Lôi Đao vòng tay Trại Tây Thi bắt đầu chú ý đến Chính Lan. Chàng thư sinh này là ai, đã nổi tiếng là tay khoái kiếm số một của Giang Tâỵ Gã vừa gặp Trại Tây Thi đã đem lòng say Vừa dứt lời, gã đã lao đến tựa cơn lốc, trường kiếm bay ra như ánh chớp, đánh liền bốn chiêu Phép đánh khoái kiếm của gã quả có chút thành tựu hơn ngườị Nhưng Hứa Hoa vẫn đã thu về ngaỵ Đao pháp kỳ tuyệt của họ Hứa khiến mọi người khâm phục, hoan hô nhiệt liệt. - Tại hạ hơn thiếu hiệp đến hai mươi tuổi nên công lực thâm hậu hơn, có thắng cũng chẳng hay Câu nói này đã cứu vãn được danh dự của họ Đỗ. - Hứa đại hiệp nhận xét không sai, Đỗ thiếu hiệp đây quả là bậc hào kiệt trong đám người trẻ - Hứa đại hiệp đã trổ tài, sao Âu Dương các hạ không cho mọi người thưởng thức chút công - Công tử là đại ca của một đại cao thủ mà không biết võ công sao? - Nếu đúng là công tử đây quả là đệ nhất kỳ tài trong thiên hạ. diệu nhất đã tạo nên danh tiếng cho Thanh Long Trảọ Biểu diễn xong, lão đắc ý hỏi: - Công tử quả là núi Thái Sơn, lão hủ kém mắt nên không nhận rạ Cảm tạ những lời vàng ngọc - Tiểu muội cũng có một chiêu kiếm muốn nhờ công tử bình phẩm! - Chiêu kiếm này có đến bảy chỗ sơ hở, năm để dụ địch và hai là thực. - Sao công tử không nói nhỏ với tiểu muội mà lại định khai ra cho mọi người biết? - Nếu công tử không bị hạn chế bởi khiếm khuyết bẩm sinh thì còn ai trong võ lâm có thể hơn của mình đã vô dụng - khi có người chỉ nhìn đã phá được! - Công tử nói có lý, nhưng nếu tiểu muội chạm trán cường địch mà được chàng đứng bên chỉ - Chẳng lẽ tiểu thư lại chịu nuôi mãi một kẻ bất tài như tại hạ sao? - Sao tiểu thư không cho bọn tại hạ diện kiến Chu lão gia? Hiện nay, gia phụ đi lại rất khó khăn nên không tiếp ai cả! - Vậy sao tiểu thư lại không lo phụng dưỡng từ phụ mà dấn thân vào cuộc tranh giành ảnh Trùng chỉ ở nửa thành phía Tâỵ Nửa còn lại được sự bảo hộ của Du Gia Trang và chẳng phải - Tại hạ sẽ không tha cho lão cẩu tặc họ Nguỵ kia đâu! - Võ công của tiểu muội vốn không hơn họ Nguỵ, chỉ nhờ có đám gia đinh kiên dũng nên mới Nay chư vị anh hùng đến Du Gia Trang, chắc lão ta đã biết. - Tiểu thư yên tâm, dẫu lão ta có mời cả Diêm Vương đến cũng chẳng đáng lo! Hiện nay, cạnh thượng nguồn suối Huệ Sơn có một lão Đại Ma Đầu ẩn cự Lão ta cực kỳ tham Ô Quốc Nghĩa còn có hai mươi tám tên đệ tử rất lợi hại, gọi là Huệ Sơn Nhị Thập Bát Tú. lão đưa cả chúng đến Từ Châu thì phe Trại Tây Thi sẽ không cách nào chống nổi! - Bọn Nhị Thập Bát Tú cũng không đáng ngại, chỉ cần có người cầm chân được lão quỉ họ Ô! - Du tiểu thư đã nói như thế nhưng ta phải kiểm tra Du trang chủ một lần mới yên tâm loại ông Đám gia đinh đã vây chặt vòng ngoài nên phía trong chẳng có ai tuần tra cả. - Bản lãnh họ Ô rất cao siêu, ngay ta cũng không địch lại, Kỳ nhi đừng sính cường mà uổng - Ta có một vị nghĩa huynh họ Âu Dương, hiện đang ẩn cư cạnh hồ Côn Minh Vân Nam. Đã mười lăm năm không gặp, ta muốn nhân dịp này đi Đại Lý một chuyến xem sao! Ta đã hứa gả ngươi cho nam tử của Âu Dương đại ca rồi! Chính Lan núp ở bên ngoài, giật mình ngơ ngác, không ngờ Giang Tô Đại Hiệp Du Huỳnh lại là nghĩa đệ của cha mình, và còn là nhạc phụ nữa! Chàng được song thân gửi lên núi Đại Tuyết Sơn học nghệ từ năm mười hai tuổi nên không biết gì về việc nàỵ Khi qua đời, Âu Dương Tùng cũng không hề nhắc đến hôn sự với họ Dụ Phần Nam tử của Âu Dương bá phụ có tên là Âu Dương Chính phải không? Trại Tây Thi nhớ đến chàng thư sinh Âu Dương Chính Lan, thầm đoán chàng ta có thể là hôn Nàng sợ Du lão gọi Chính Lan đến, hỏi cho rõ, và nếu đúng khoá chặt cánh cửa gỗ dày nên Chính Lan phải vòng ra phía saụ Nơi đây có một khung cửa sổ khép kín, nhưng qua khe cửa cũng có thể nhìn vào bên trong.Chính Lan kinh hãi nhận ra giữa ngờ một mĩ nhân xinh đẹp như nàng lại luyện công phu tà môn Hoả Độc Chân Khí! Bỗng chàng nhận ra thân thể nàng run lên bần bật, có hiện tượng của người sắp tẩu hoả nhập mạ Chính Lan không dám chần chừ, rút thanh chuỷ thủ mỏng như lá lúa, đút vào khe, chặt đứt Chính Lan nhảy lên sàn tre, điểm nhanh vào mười hai yếu huyệt sau lưng Mĩ Kỳ, ôm nàng nhảy mạch, trục hết chất độc trong người Trại Tây Thi rạ Từ nay trở đi, nàng không còn luyện môn tà Chính Lan biết chắc Mĩ Kỳ còn hôn mê rất lâu nên mặc lại y phục cho nàng rồi đưa về Lúc này mới là giữa canh ba, Lôi Đao Hứa Hoa vẫn còn thao thức chờ đợị Chính - Không ngờ Du Trang Chủ với tiên phụ lại là anh em kết nghĩa! - Tiểu đệ chẳng bao giờ từ chối cơ hội được làm khách của Nguỵ Gia Trang!Hai người thay Hắc gia đinh của Du Gia Trang mới cùng Hứa Hoa thoát ra được! Lôi Đao đã từng đưa tin đến Từ Châu nên biết rõ vị trí của Nguỵ Gia Trang. Đám thủ hạ của Bệnh Trùng chỉ là đám vô lại, chuyên ức hiếp bọn kỹ nữ, tiểu nhị nên chẳng thể nào phát hiện được hai tay đại cao thủ. Bệnh Trùng là chủ nhân tất sẽ phải ở cạnh cuối sân - đối diện cổng vàọ Phía sau nơi ở của lão là một vườn hoạ Chính Lan và Hứa Hoa đã vào bằng lối nàỵ Muốn biết rõ Bệnh Trùng ở căn nào, Chính Lan bèn chụp lấy một gã gia đinh đang đi tuần. Đêm nay Nguỵ lão Đại ngủ với người tiểu thiếp thứ năm, ở phòng cuối bên tả! Chính Lan điểm huyệt gã, quăng vào bụi cây rồi kéo Hứa Hoa đi đến nơi Bệnh Trùng đang người một vị cô nương trẻ tuổị Nàng ta mới chỉ độ đôi tám, mắt nhằm nghiền để khỏi phải nhìn Chính Lan phẫn nộ hừ nhẹ, và Hứa Hoa đã như cơn lốc lao qua khung cửa, hạ thân Bệnh Trùng liền trở kiếm, kê vào cổ thiếu nữ rồi cười nhạt:- Nếu các hạ không ra khỏi phòng, Chính Lan vào đến, nhận ra tình thế. Lúc này, nàng đang dương đôi mắt lạc thần vì sợ hãi, nhìn hai gã bịt mặt, Lôi Đao dịu Chưởng phong của lão có màu xanh nhạt và cực kỳ hùng xuống đầu họ Ộ Chính Lan cũng chẳng đứng im, chàng xông vào đội hình của bọn Nhị Thập Đôi mắt Chính Lan chói loà, nhìn rõ sơ hở của từng chiêu kiếm và chàng Chỉ gần khắc đã có mười hai tên thủ hạ của lão Ô táng mạng. Huệ Sơn Tuyền Chủ kinh hoàng trước võ công khủng khiếp của gã bịt mặt thứ haị Lão gầm lên, chiêu kết liễụ Nhưng Chính Lan đã rú lên cao vút, thoát khỏi vòng vây của Nhị Thấp Bát Tú, hai bàn tay, lúc quyền, lúc chưởng, đối phó với Chính Lan. Công lực lão rất thâm hậu nên nhất Chính Lan chẳng cần nghe hết câu, tung mình vào trận địa của Lôi Đaọ Truỷ thủ chớp lên loá Điểm xuất hiện, khiến bọn tà ma rất e ngạịNhắc lại, Chính Lan giết liền một lúc sáu tên kiếm thủ, bọn còn lại nhận ra công phu Hồng Nhất Điểm, hồn phi phách tán đào tẩu cả. không đuổi theo, cõng Lôi Đao rời khỏi Nguỵ Gia Trang, trở về cơ ngơi của Trại Tây Thị Hai gã - Lão quỉ họ Ô quả là khó chơị Nếu không có đại ca xuất thủ kịp thời thì tiểu đệ đã toi mạng rồi! Chính Lan mỉm cười không đáp, ngồi xuống hành công. chân Nguyên, lại thêm phải trị thương cho họ Hứa, nên chàng rất mệt mỏị Lôi Đao ngồi trên trong lúc cửu tử nhất sinh ấy, có ai đó điểm vào các huyệt sau lưng, chặn đứng luồng chân khí Trại Tây Thi chết điếng người, kiểm tra lại hạ thể, thấy không có hiện tượng khác lạ, thở phào Nhưng nhớ đến việc người kia đã nhìn thấy và đụng chạm đến cơ thể, nàng vô cùng Nhưng nàng nuôi hy vọng đó là một nữ nhân nên tắm gội qua loa, rồi chạy xuống của mình là aị Thân hình vạm vỡ, chắc nịch đầy thần lực của Lôi Đao Hứa Hoa hiện rạ Du Mỹ nội lực tà độc trong người nàng rạ Có lẽ người ấy không muốn nàng luyện Hoả Độc Thần Công Nàng chăm chú quan sát sắc diện Lôi Đao, xem gã có biểu hiện gì không. Nhưng họ Hứa vẫn thản nhiên nhìn thẳng vào mắt nàng mà cười nói chẳng chút ngượng ngùng. Nàng tự biết mình là một nữ nhân có thân hình gợi cảm - ngực Nếu Hứa Hoa đã ôm ấp nàng tất chẳng thể thản nhiên như vậy Tình cờ, nàng nhìn sang Âu Dương Chính Lan, phát hiện chàng lộ vẻ bối rối tránh né ánh - Chẳng lẽ người ấy lại là gã học trò gầy gò, yếu đuối này! Chính Lan có thể là vị hôn phu của nàng. như Lôi Đao còn phải tôn chàng là huynh trưởng, lẽ nào võ công chàng lại không hơn gã? - Vì sao công tử lại trở thành đại ca của Hứa các hạ đây? kém gì Hoàng Hoa Ma Nữ Tây Môn Tử Quỳnh.Yêu cái đẹp là bản chất tự nhiên của con ngườị Khi biết nàng là vị hôn thê của mình chàng rất sung sướng. báo phục, và tấm chân tình của Tử Quỳnh, chàng không dám thừa nhận hôn ước. đại cừu vô danh kia quá cao siêu, chàng không chắc rằng mình có thể toàn mạng khi đối địch với lão tạ Vậy có nói ra cũng chỉ làm khổ thêm một người nữa mà thôi! Trại Tây Thi thấy mọi người đã buông đũạ Nàng thở dài, định nói cho họ biết ý định bãi binh. Nào ngờ viên Tổng Quản Du Gia Trang - cũng là đại đệ tử của Du Trang Chủ - chạy vào như Nói là làm ngay, gã cùng Chính Lan đứng lên từ tạ bọn Thanh Long Trảo! - Đào Hoa Cung đang tuyển sứ giả và võ sĩ, bọn ta đến đó xem có cơ may gì không? phải có lễ vật mừng đại hỷ của tiểu thư với Hồng Nhất Điểm.Hứa Hoa bước đến nhặt gói bạc Những người còn lại được nước làm theọ Túi họ đang rỗng nên rất biết ơn họ Hứạ Cuối cùng còn lại một gói bạc, Mĩ Kỳ bảo Chính Lan: - Sao công tử không nhận chút lòng thành của tiểu muội? Lúc này, bọn Chính Lan đã cách Từ Châu mười lăm dặm. - Đặng lão có biết vì sao một mĩ nhân như Trại Tây Thi lại không bị Đào Hoa Cung Chủ để ý - Đào Hoa Cung Chủ đã có qui củ là mỗi địa phương chỉ tuyển một người thôị Bốn năm trước, lão đã rước Đào tiểu thư ở cửa Nam Thành Từ Châu nên nay không thể đụng đến Du Mỹ Kỳ - Xem ra, đúng là Hồng Nhất Điểm đã có cảm tình với Trại Tây Thị Không hiểu người ấy tuổi - Du Mỹ Kỳ hiếu võ thành tật, chỉ quan tâm đến võ công và nhân cách chứ không cần dung mạọ sau, đoàn người đã đến Thái An. Còn bảy ngày nữa mới đến lúc Đào Hoa Cung khai mạc Chiêu Chính Lan thì khỏi nói, lúc nào chàng cũng mặc áo vải thộ Đám hào khách không nói gì nhưng lòng thầm chê chàng là gã đồ gàn! Cửu phụ Chính Lan là Tây Thục Nhất Hùng Chu Điện Kiệt đã bắt chàng phải nhận số ngân Ngươi đã nhận lời lấy Chu Thục Nghi thì tài sản này là của ngươi, còn băn Hoàng Hạc Tú Sĩ là bạn vong niên với phụ thân Chính Lan nên đã nhận chàng làm truyền nhân chàng đi Tứ Xuyên từ năm mười hai tuổị Hoàng Hạc Tú Sĩ đã ở tuổi cửu tuần, cảm thấy mình Chính Lan cố dằn nỗi thương tâm, theo lời dặn dò của phụ thân - lúc chàng còn thơ ấu - đào bới Những người được chàng cứu mạng hay tương trợ đã trở thành thân hữu, hết lòng giúp đỡ chàng Giờ đây, Chính Lan ngồi trên lầu ba của toà Hoan Lạc Lâu, ngắm nhìn ngọn Lương Sơn ở phái đến đầu triều đại nhà Minh đã được Tử An Tiên Sinh Thi Lại Am viết thành truyện.Nhờ vậy, Đầu năm ngoái, Bình Lang Thư Sinh đã đến Kim Xương bắt nàng đi, sau khi đánh cho Hứa Hoa một chưởng như trời giáng, nằm liệt bảy ngàỵ Hai tháng sau, Lôi Đao tìm đến núi Giờ đây, cuộc đời gã dâng hiến cả cho chàng, dẫu dầu sôi lửa đỏ cũng chẳng chùn chân! nữ nhân đi bên cạnh cũng mang trường kiếm nhưng lại có vẻ đẹp ảo não lạ lùng. Tuy là người học võ nhưng dung mạo, cử chỉ của Họ là Kính Hồ Song Kiếm ở Dương Châụ Tiểu đệ đã từng mang tin đến đấy! nhân diêm dúa kia tên gọi Phó Duy Khang, còn có biệt danh là Dương Châu công tử. Tiên Cơ Tiêu Uyển Nhự Nàng về làm vợ họ Phó đã được bốn năm, cùng chồng dương danh Kính Hồ Song Kiếm, nhưng rất tiếc họ chẳng hề có con cái gì cả! - Nếu nguyên nhân vô sinh ở nàng thì ta có thể trị được! Lôi Đao cười mát:- Đại ca quả là người nhân hậu, nhưng tiểu đệ cho rằng lỗi tại Phó Duy Khang. Lôi Đao vừa nói đến đây thì bàn gần đấy có thêm một người khách nữạ Người nữ hiệp này chỉ Chính Lan nhận ra Dương Châu công tử dán cặp mắt vào người vị cô nương mới đến, chẳng úy kỵ gì sự có mặt của phu nhân. Gã rời bàn bên trong, bước đến ngồi chung với Chính Lan và Hứa Hoạ Lôi Đao tủm tỉm - Hoàng Thiên hữu nhãn nên đã đến bù cho Đỗ lão đệ rồi đấy! Phải nói rằng trên đời chẳng có nữ nhân nào không Tại hạ là Dương Châu công tử Phó Duy Khang, xin được mạo muội làm Chính Lan nhận ra đôi vai Kính Hồ Tiên Cơ khẽ rung nhẹ, mặt tái đi, nhưng vẫn nhẫn nhục chạm phải ánh mắt của Chính Lan. Không phải chàng nhìn nàng với vẻ say đắm, si mê mà biểu Hồng Y nữ lang, thì một lão nhân bước đến. Tướng mạo và trang phục của ông ta đã được Theo danh xưng thì Hoả Chân Nhân là một đạo sĩ, và quả thực lão ta có búi tóc đạo gia và mặc Nhưng trước ngực áo trắng kia chẳng phải là hình bát quái hay thái cực, mà lại là một Hoả Chân Nhân được coi là một trong những nhân vật khó chịu nhất võ lâm. quái, thất thường và nóng như lửạ Ngoài võ công cao thâm, Chân Nhân còn là vua của hoả khí. Những trái Đảo Thiên Thần Đạn của lão có thể san bằng một ngọn đồi nhỏ, huống hồ gì da thịt Tất nhiên, Dương Châu công tử cũng đã nhận ra hung thần. Chính Lan nghe Hoả Chân Nhân nói thế, nhận ra Hồng Y Thiếu nữ kia là Tiểu Linh Thố Tây - Công tử tuấn tú, xinh đẹp, lại xuất thân từ chốn phú quí, nếu làm rể lão phu thì cũng xứng - Có phải nàng áo xanh bàn bên kia là lệnh phu nhân đấy không? nàng chẳng còn gì để hấp dẫn gã nữạ Lại thêm lời hứa truyền tuyệt học của Hoả Chân Nhân đã cho gã thấy một viễn ảnh tuyệt vờị Với thần công ấy và uy phong của Tây Môn Nhỉ, gã sẽ tha - Tiêu nương về làm dâu nhà họ Phó đã bốn năm mà không sanh nở, xét ra cũng có lỗi! Nhưng lão phu muốn được bảo đảm rằng công tử không quay về với vợ cũ, nên đề nghị công tử gả phu nhân cho một trong những người ở đây! chỉ có mình tại hạ, mà Tiêu Uyển Như không sanh nở được. Chẳng có ai dám mở miệng vì là bậc trượng phu, lẽ nào nhặt của thừa về làm vợ? này Dương Châu công tử học được tuyệt nghệ của lão quái vật kia, âm thầm ám hại thì sao? Thực tâm, họ Phó cũng chẳng muốn dâng vợ mình cho người khác, quay sang phân trần với Tây Tính lão phu đã nói ra là không rút lời! - Tại hạ chỉ là một kẻ áo vải tầm thường, xin phép được sáng duyên cùng Tiêu mĩ nhân! chúc mừng cho tại hạ lấy được một trong năm tuyệt đại mĩ nhân của võ lâm! - Ngươi lầm rồi, đại ca ta đã có ở nhà đến ba người trong võ lâm Ngũ Đại Hồng Nhan! Đương nhiên họ Phó và quần hào đều cho là gã khoác lác! Ta đã có hôn ước với ba vị cô nương, mong nàng thông cảm cho ta! Đám áo vải rủ nhau bước đến cụng chén với Chính Lan. Thanh Long Trảo cười bảo: Lôi Đao cả cười:- Âu Dương đại ca có nhân cách cao cả, thoát ra khỏi ràng buộc của danh lợi và Những người vai vế thấp hơn Lôi Đao đều phải theo gã mà gọi Chính Lan là đại cạ Tiêu Uyển Như có cảm giác chàng thư sinh này không tầm thường, yếu đuối như vẻ bên ngoài! chẳng có chút tình cảm nàọ Nhất là khi gã lộ rõ bản chất sở khanh, mỗi cuộc ái ân là một cực Châu công tử nhiều lần bị bệnh phong tình nên tinh lực yếu kém, phải nhờ đến thủ thuật của Nay lấy chàng học trò áo vải này, chưa biết tính cách ra sao, nhưng nàng tin vào linh cảm của Thân hình Chính Lan cao gầy nhưng không hiểu sao đem đến cảm giác bình yên, vững chắc. - Không ngờ tửu lượng của đại tẩu cũng khá, từ nay đại ca đã có người đối ẩm trong phòng the - Tướng công, tiền bạc để cả trong bọc Phó Duy Khang, thiếp chẳng có đồng nào cả! Nàng hãy thành thực nói cho ta biết, rằng nàng muốn ở lại với ta hay muốn về Tô Ta có một kẻ thù rất lợi hại và không chắc đã sống sót. Hay là nàng trở về với huyện đường và làm lại cuộc đời? chàng lại đem kết quả ngược lạị Uyển Như biết chàng là khách võ lâm, lòng càng hoan hỉ, quyết - Chẳng hay ba vị đại thư kia là mĩ nhân phương nào vậy? - Trường An đại mĩ nhân Chu Thục Nghi, Hoàng Hoa Ma Nữ Tây Môn Tử Quỳnh và Trại Tây Uyển Như sửng sốt, không ngờ chàng trai tầm thường này lại được đến ba người trong võ lâm Lát sau, đến lượt Uyển Như!Chính Lan uống khá nhiều rượu nên ngủ thiếp đi lúc nào không rõ. Nửa đêm, chàng cảm nhận ra có bàn tay ai kéo chăn phủ ngực cho mình, chợt nhớ rằng Tiêu - Chúng ta là người của giang hồ, tướng công quên hay sao? Tất nhiên, Uyển Như đã là đàn bà từ lâu nên cơ thể nẩy nở đều đặn hơn Tây Môn Tử * * * Bốn hôm sau, Chính Lan cùng Uyển Như ra cửa Đông thành Thái An, mướn con thuyền Có gã chèo thuyền nên hai người chỉ nói bâng chàng là Hồng Nhất Điểm, truyền nhân của Hoàng Hạc Tú Sĩ, và là người được cả võ lâm khiếp Chàng như con thần long kiến thủ bất kiến vĩ, võ công tuyệt thế nhưng lại vô cùng nhân hậụ Chung quanh không có ai nên nàng ung dung cười nói: - Trí Đa Tinh Ngô Dụng rất đa mưu túc trí, nên trưởng tử của ông ta - Ngô Tử Đức - cũng là tay của Quốc khố cho Ngô Tử Đức chôn giấu, hầu sau này có tài lực mà khôi phục giang sơn! ngờ có kẻ lại biết việc ấy nên mới tìm đến Côn Minh giết người, cướp củạ Theo di thư của tiên phụ thì hung thủ dù có hoạ đồ trong tay cũng khó mà đoán ra địa điểm lại là Lương Sơn Bạc! Nhưng chẳng thể biết chắc được, vì vậy chúng ta phải nhanh tay tìm ra trước! với vách núị Chính Lan hạ thân xuống đỉnh, nhìn xuống khe ở giữa mặt trong tảng đá và vách khẩu này rất nhỏ, chỉ đi vài mươi bước đã đến vách cuốị Nơi đây có chiếc giường đá, trên là một Chính Lan bật cười, không ngờ kho tàng của Nam Tống chỉ có bấy nhiêu! Uyển Như mỉm cười mở ra xem, thấy chỉ có một túi da cột chặt miệng và quyển sách mỏng. Nàng trao quyển sách bìa ra cũ kỹ cho Chính Lan và cởi nút túị Anh châu ngọc lấp lánh dưới Chính Lan hài lòng khi thấy nàng biết nghĩ đến người khác! Lão phu là Nam Thiên Đại Hiệp Quách Tử Hưng ở Hào Châụ Trong dịp di thư của Ngô Tử Đức nên biết rằng sau này sẽ có người theo hoạ đồ tìm đến đâỵ Lão phu Trăm viên ngọc để lại xem như phần thưởng cho người có công tìm kiếm. Té ra nhạc phụ của Minh Thái Tổ Chu Nguyên Chương lại là người lấy được kho Hèn gì lão ta đủ sức tiến hành cuộc khởi nghĩa ở Hào Châụ Và trên cơ sở này, Chu Trời đã quá giờ Mùi, hai người vội vã trở về Thái An.Hôm sau, Chính Lan đi thăm bọn áo vải sẽ khai mạc Chiêu Anh Hộị Chính Lan cùng Kính Hồ Tiên Cơ đi bên nhaụ Chàng áo vải mộc Đại hội Chiêu Anh được thông báo trước từ lâu nên hào kiệt Tam Sơn Ngũ Nhạc kéo đến rất Chẳng phải tất cả bọn họ đều muốn gia nhập Đào Hoa Cung, mà chủ yếu để tham quan Khu rừng đào này là tài sản riêng của một nhà đại phú nên bao năm rồi chẳng ai dám vàọ Vì người bên ngoài chẳng thể nhìn thấy được, dù mái cung điện khá caọ Tường vây của Đào Hoa Cung được xây bằng đá núi, chỉ cao đến ngực, mang mục đích trang trí hơn là phòng vệ. chính không có chiêu bài nên nếu ai tình cờ lọt vào được cũng chẳng biết đây là Đào Hoa Cung! Xem ra Đào Hoa Cung Chủ chẳng phải người keo kiệt, sẵn sàng chiêu đãi quần hùng. Tất nhiên, vị trí của phe chủ nhân sẽ là dãy bàn - nối thành hình cánh cung - nằm sát thềm cung này lão công khai xuất đầu lộ diện, chiêu nạp hiền tài, tất chẳng phải để mua vui! Đào Hoa Cung Chủ đi trước, theo sau là bốn vị mĩ nhân sắc nước hương trờị Kế đến là mười bốn lão già nhỏ bé, giống như bảy lão Tống Hôn sứ giả đã bị bọn Chính Lan sát hạị Đám người Lão Đào Hoa Cung Chủ này quả là người quái dị, thích kết hợp những sự vật Tất nhiên trong quần hùng cũng có nhiều người nhận ra Bát Hung, họ xì xầm bàn tán với vẻ lo ngạị Đúng như lời một Tống Hôn sứ giả đã nói ở Chu Gia Trang, Đào Hoa Cung Chủ như mới - Xem ra Đào Hoa Cung Chủ chẳng phải là kẻ gia thù, kế hoạch tiềm nhập Đào Hoa Cung Nhưng ít nhất tại hạ cũng phải đấu với lão ta vài trăm chiêu xem lộ số thế nào? Tiên phụ có nói rõ rằng mình bị hung thủ dùng một loại kiếm pháp kỳ tuyệt, đâm vào bảy yếu Không chỉ riêng Chính Lan giật mình mà cả đại hội cũng vậỵ Họ nhất tề quay lại, nhận ra có sáu Đi đầu là một chàng công tử tuổi tam tuần, râu mép xanh rì và cực kì tuấn Cạnh Hồng Nhất Điểm là hai tuyệt đại mĩ nhân danh lừng bốn biển - Hoàng Hoa Ma Nữ và Dường như hai phe đã gặp nhau từ trước rồi nên chẳng hề tỏ ra bất ngờ. Ma Nữ Tây Môn Tử Quỳnh là cháu ruột của Hoả Chân Nhân, họ ngồi chung là rất phải đạọ Chính Lan thấy họ không thèm nhìn mình, hiểu ngay có ẩn tình. - Hay là ba vị đại thư kia đã nghe được chuyện tướng công thu nạp tiện thiếp nên bày ra trò - Nếu vậy thì Hồng Nhất Điểm giả kia chính là Trường An đại mĩ nhân Chu Thục Nghi! ai là người đã cải trang cho nàng? - Tiểu Linh Thố Tây Môn Tố Bình chính là một tay dịch dung có hạng! Vậy là cha con Hoả Chân Nhân đã đồng loã với ba vị hồng nhan kia! bế quan luyện thần công nên Đào Hoa Cung chẳng thể chung vai với các phái để gánh vác võ Nay việc luyện công đã đại thành, bổn toà quyết định khai cung, phù trì chính nghĩa võ Lão vừa dừng lại lấy hơi thì đã bị lão Đại trong Tam Ngốc cướp lờị Hồ Đạo Tĩnh đứng lên cười Đào Hoa Cung Chủ giận tím gan, nhưng không dám để lộ, gượng cười đáp: Bổn toà là bậc chính nhân, lẽ nào lại thèm luyện môn tà công ấy? Gã nói rất có lý vì cạnh Đào Hoa Cung Chủ giờ - Họ còn ở trong cung, sau đại hội, bổn toà sẽ gọi họ ra chào khách! - Cung Chủ đã chiếm hữu đến gần ba mươi mĩ nhân đẹp nhất võ lâm, xin đừng tuyển thêm nữạ - Bổn toà tuyển lựa hai mươi tám mĩ nhân để truyền cho mỗi người một môn tuyệt học của Đào tám võ sĩ nữạ Nếu đồng đạo nào có đủ bản lĩnh và tự nguyện phục vụ Đào Hoa Cung, bổn toà - Nếu quả như Tây Môn lão huynh có ý định ấy thì bổn toà vô cùng hoan hỉ, và sẽ mời làm phó Nhưng Hoả Chân Nhân không nói gì mà để Hồng Nhất Điểm lên tiếng: - Chứ không phải lão thấy bổn nhân anh tuấn, trẻ trung hơn nên sanh lòng úy kỵ hay sao? nhân mà vào cung thì đám thê thiếp của lão sẽ ốm nặng vì tương tư mất! - Nếu không vì nề mặt Tây Môn lão huynh, bổn toà đã đuổi ngươi ra khỏi đây rồi! Mọi người sửng sốt khi thấy Đào Hoa Cung Chủ lại không hoan nghênh - Có lẽ lão ta đã biết ai giết bảy lão Tống Hôn sứ giả rồi! - Nay Cung Chủ đã công khai xuất đầu lộ diện, xin cho võ lâm đồng đạo biết tính danh. Bổn toà chính thực là nam tử của Huyết Ma! Ngươi là truyền nhân của Hoàng Hạc Tú Sĩ, vậy hãy thay lão mà trả món nợ năm xưa! Quần hào hô theo như để cổ vũ cho gã, nhưng không hiểu sao vị Đại Sát Tinh kia lại cứ ngồi Gã và hai mĩ nhân nhìn về phía bàn Chính Lan với ánh mắt hổ thẹn và van xin. - Chắc Hồng các hạ hôm nay không được khỏẹ Hay là Hán Trung Tam Ngốc Hiệp đứng ra thay - Bọn tại hạ chẳng sợ gì Đào Hoa Cung Chủ, nhưng đâu thể làm trái với luật võ lâm được? - Không ngờ lão quỉ Hoàng Hạc Tú Sĩ lại có một đồ đệ khiếp nhược như vậy? một chàng thư sinh gầy gò, ốm yếụ Tây Môn Tử Quỳnh nói thay:- Xin tướng công tha lỗi cho - Ba nàng đứng lên và làm quen với Kính Hồ Tiên Cơ Tiêu Uyển Như! Mọi người ồ lên kinh ngạc, không ngờ lại có chuyện vợ giả ra chồng! Hơn nữa, Chính Lan chẳng có vẻ gì giống một đại cao thủ cả! Còn có một người nữa nhìn Chính Lan với cặp mắt ngưỡng mộ, đó là Tiểu Linh Thố Tây Môn Nàng là người tinh minh, mẫn tiệp, xem nam nhân trong thiên hạ như lũ ngốc. có anh tuấn phi phàm như Dương Châu công tử, nàng cũng chẳng để tâm. Đại Mĩ Nhân đều đã trở thành thê thiếp của Chính Lan, chỉ còn lại mình nàng! là con, đứng ra đòi báo phục cũng là phải đạọ Nhưng trước khi giao đấu tại hạ muốn các hạ - Có phải các hạ chính là người đã sát hại phu thê Nhu Diện Phán Quan Âu Dương Tùng ở bên Toàn trường ồ lên, hiểu rằng Chính Lan là hậu nhân của Âu Dương Tùng. - Bổn toà cũng muốn ngươi được an lòng nhắm mắt, nhưng rất tiếc là bổn toà chưa hề đến Vân Nam lần nào cả!Chính Lan biết lão nói thực. - Dù võ công ngươi có bằng lão Hoàng Hạc Tú Sĩ ngày xưa thì cũng không qua khỏi ba trăm - Thế thì hôm nay chúng ta sẽ lấy giới hạn là ba trăm chiêụ Nếu không ai bỏ mạng, sang năm, đúng ngày này sẽ tái đấụ Tại hạ cũng có mối gia thù cần báo phục như các hạ! Các hạ mà thoát chết sau ba trăm chiêu, thì sẽ có thời gian một năm để lo việc trả thù - Bần đạo xin được làm trọng tài, đếm theo số chiêu mà Thang Cung Chủ đã đánh ra! Chàng đến đây chủ yếu là để điều tra lai lịch kẻ thù, vì bọn ta - Trò này là do con nha đầu Tố Bình bày rạ Biểu ca mà có mệnh hệ gì, tiểu muội quyết không Lúc này, Đào Hoa Cung Chủ đã xuất chiêu đầụ Lão luyện Huyết Anh Thần Công nên kiếm kình có màu hồng của máụ Ngược lại, kiếm quang của Chính Lan toả ánh xanh biếc, lạnh lùng. Chính Lan và Đào Hoa Cung Chủ cũng vậy, chưa ai dở đến tuyệt chiêu thủ mạng, vì nếu không thành công, lần sử dụng kế tiếp sẽ chẳng còn yếu tố bất ngờ nữạ Không phải chỉ có kiếm quang của Thang Chí Quân là toả ra sắc đỏ, chung thể lão trước mọi ngoại lực, nhất là tuyệt kỹ Nhất Điểm Hồng.Chính vì vậy, Chính Lan chưa hề thi triển công phu nàỵ Công lực của đối phương quá thâm hậu, chàng chỉ có thể bắn vào mắt lão Nhưng Hoả Chân Nhân đã đếm đến chiêu thứ hai trăm tám chục mà tình hình vẫn cứ thế. Hoa Cung Chủ động sát cơ, nạt lớn một tiếng như để cướp tinh thần Chính Lan. Và luồng kiếm Hoa Cung Chủ đã dùng tả thủ giáp một đòn Đào Hoa Mê Hồn Chưởng, kèm theo chiêu kiếm. Tất nhiên, Chính Lan cũng phải đưa tả thủ chống chọị Chàng nghe tay tê chồn, khí huyết nhộn mang theo mùi hương rất độc hạị Do đó, khi dùng đến công phu này, Thang lão đã áp đảo được Lão xuất liền tám chiêu kiếm chưởng hợp nhất đẩy Chính Lan lùi lại hai trượng. kiếm chàng bị luồng huyết quang chặn đứng ngaỵ Và Đào Hoa Cung Chủ lại vung chưởng đổi Lần này, Chính Lan không thèm chống đỡ mà thản nhiên xạ một mũi tên bằng máu vào Chàng bèn dồn toàn lực vào thân kiếm, tay tả vẫn chĩa ra nhưng chẳng hề có Đào Hoa Cung Chủ không biết điều ấy nên vẫn dành bốn phần chân khí vào tả thủ, bên hữu thủ Vì vậy, lần này mũi kiếm của Chính Lan đã xuyên qua được màn lưới thép. Tất nhiên Chính Lan không để lão thành công. Họ chẳng ưa gì Đào Hoa Cung Chủ, vì lão là con của một đại ác ma! Chẳng ai có thể nhìn thấy rõ nữa, với tình trạng này thì Chính Lan cũng chẳng biết đâu là mắt của lão mà tấn công! ra tám đạo chưởng kình vũ bão, như những cánh tay máu định bóp nát Chính Lan. Chàng đã rút Không chờ tử thần đến gần, thân ảnh chàng hoá thành đạo hào quang, như mũi tên bay qua Chiêu Phượng Hoàng Tuẫn Hoả này Chính Lan chưa sử dụng lần nàọ Nay đã đến lúc cửu tử đứng vững, nhưng ngực phải của lão thủng một lỗ sâu hoắm, máu phun không ít. huyệt chỉ huyết, định bước đến giết chết Chính Lan. Hoả Chân Nhân lao vút đến, đứng cạnh Chẳng qua là muốn xem thử y có còn sống đến kỳ hạn sang năm Lúc này, cả năm mĩ nhân đều đã chạy đến chăm sóc Chính Lan. Lôi Đao Hứa Hoa vào mười tám đại huyệt trên thân trước Chính Lan, nhét vào miệng chàng sáu viên linh đan, rồi Bọn họ rút lui thì đám giang hồ áo vải hai phủ Hứa Xương, Từ Châu cũng đi theọ Thế là mọi người ùa cả ra, chẳng còn sót lại một mống nào! Đào Hoa Cung Chủ giận điên người nhưng đang thọ thương nên chẳng dám sính cường. đến một toà sơn trang rất kín đáo cách Đào Hoa Cung mười hai dặm. Đào Hoa Mê Hồn Chưởng rất độc địa, nếu là bần đạo cũng không đỡ nổi! - Tiểu tế đã có một kỳ nhân như thúc phụ Ở bên cạnh, lẽ nào lại chết được? Tây Môn Nhỉ chỉ có hai anh em nên rất thương yêu cô cháu gái mồ côi nàỵ Lão cười hề hề đáp: - Nếu nàng không xứng đáng làm vợ ta, thì ta cũng chẳng xứng đáng làm chồng của ba mĩ nhân - Đúng là một lũ đàn bà lòng dạ hẹp hòi, ba vợ hay năm vợ thì nào có khác gì nhau? đã quyết chí chọn Chính Lan làm rể nên mới nói thế. Ba cộng một bằng bốn, lão nói năm là có bóp huyệt đạo một lúc thì Chính Lan tỉnh lạị Chàng chua chát hỏi Uyển Như: - Nay cửu phụ đã gả nàng cho ta, chẳng lẽ không gọi được một tiếng tướng công! Thục Nghi sung sướng và hổ thẹn chẳng nói lên lờị Tử Quỳnh ôm Kính Hồ Tiên Cơ thủ thỉ: trong lúc Chính Lan đang dưỡng thương và vui vầy với võ lâm Tứ Đại Mĩ Nhân, ở Hoàng Cúc Cuộc tử chiến của chàng với Đào Hoa Cung Chủ Dương Chính Lan, cho rằng chàng còn trẻ tuổi võ công tiến bộ từng ngày nên chắc chắn năm say mê của họ dành cho chàng đã đưa đến hiện tượng là: Họ cố gắng bắt chước y hệt tác phong và cử chỉ của Chính Lan, đến nỗi có giới trẻ có căn cứ để ái mộ Hồng Nhất Điểm đến điên cuồng như vậỵ Thứ nhất, chàng không Thứ ba, chàng đã phá vỡ thành kiến của giới võ lâm là người già Chính Lan mới hai mươi sáu mà bình thủ với Đào Hoa Cung Chủ Thang Chí Quân, thì họ cũng có thể so tài với các bậc tiền bối khác. Họ thầm biết ơn Chính Lan và ra sức dạy dỗ đệ tử. dám bước chân đến những chỗ đông người, chỉ sợ biến thành trò cười cho thiên hạ. Phó Duy Khang có đến cả chục nàng tỳ thiếp hơ hớ xuân xanh, thế mà chẳng ai chịu sanh dùm Lại thêm tự ái của một nam nhân khi nghĩ đến cảnh vợ mình ái ân với kẻ khác, lòng gã sôi sục nước, làm sao gã dám động đến họ?Duy Khang đang gặm nhấm nỗi đau thì một tỳ nữ vào báo - Hà tiên sinh đây là danh y đất Hồ Nam, thân quyến của Hà viên ngoại trong thành nàỵ Tiên sinh đến thăm Hà lão nhị, có nghe được bệnh tình của Khang nhi nên đến đây để ra tay diệu Tiên sinh bảo đảm rằng chỉ sau hai tháng, ngươi sẽ tráng kiện như xưa và có con dễ dàng! - Lão phu là Hà Đăng Long đến đây không phải chỉ vì chuyện chữa bệnh cho ngươi, mà còn hùng tâm tráng trí, lão phu cũng có thể đưa ngươi lên làm Minh Chủ võ lâm! - Nhưng chỉ sợ thời gian học võ quá lâu, Âu Dương Chính Lan bị Đào Hoa Cung Chủ giết mất - Theo lão phu phán đoán, Đào Hoa Cung Chủ Thang Chí Quân không đủ sức để giết chết Chính Lan. Hơn nữa, lão phu sẽ đem mười viên Thiên Niên Tuyết Liên Thần Đan ra giúp ngươi Dương Châu công tử chẳng phải kẻ dốt nát, gã mỉm cười hỏi lại:- Vì sao tiên sinh thù ghét Hồng Nhất Điểm mà không tự tay giết gã, lại cần đến vãn bối? - Năm xưa lão phu bị Hoàng Hạc Tú Sĩ đả bại, bắt lập trọng thệ là suốt đời không được giết suốt đời là một kẻ bị nữ nhân chê bỏ, và là một kiếm thủ bậc trung? Từ đó, Hà đại phu ở lại Phó Gia Trang, ngày đêm dạy dỗ Duy Khang, cho gã uống những viên linh đan quí giá và vô cùng thần diệụ Chỉ sau nửa tháng, Phó công tử đã lấy lại phong độ của những thiếu sót trong sở học của họ Phó, và dạy thêm cho gã ba chiêu sát thủ cùng một bộ - Giờ đây Khang nhi đã có trong người bốn mươi năm công lực, với sở học bản thân cũng đủ Phó Duy Khang mang bản chất tiểu nhân nên nghe nói đến thanh danh là khoái chí. * * * Dương Châu công tử cũng chẳng cần biết sư phụ mình đi đâu, gã hăm hở phi ngựa về Ngay cả trong chuyện gối chăn cũng chẳng dám biểu lộ hết nhiệt tình, vì sợ trượng phu cho là Nhưng tất nhiên vợ nhà chẳng thể sánh với những nàng kỹ nữ lão luyện phấn son. ân, hành lạc được nâng lên thành một nghệ thuật hẳn hoị Bảo sao các đấng trượng phu đã có