Giáo trình Xử lý bức xạ và cơ sở của công nghệ bức xạ phần 5

Giáo trình Xử lý bức xạ và cơ sở của công nghệ bức xạ phần 5

Thể loại: Năng lượng
Lượt xem: 29,817Lượt tải: 8Số trang: 10

Mô tả tài liệu

Liều lượng kế PMMA nhuộm màu thường được chế tạo với các chất màu hổ phách hoặc đỏ (chẳng hạn red perxpex 4034, amber perxpex 3042, GAMMACHROME YR, v.v… Loại liều kế này thường bị sẫm màu khi chiếu xạ. Chúng được chế tạo dưới dạng các thẻ 10x4 mm2 với bề dày từ 1-3 mm. Độ hấp thụ được đo bằng quang phổ kế.

Tóm tắt nội dung

lượng kế PMMA nhuộm màu thường được chế tạo với các chất màu hổ phách hoặc đỏ (chẳng hạn red perxpex 4034, amber perxpex 3042, YR, v.v… Loại liều kế này thường bị sẫm màu khi chiếu xạ. Chúng được chế tạo dưới dạng các thẻ 10x4 mm2 với bề dày từ 1-3 mm. Độ hấp thụ được đo bằng quang phổ kế. b) Liều lượng kế analine Có một số dạng analine, như dạng thường được sử dụng để đo liều lượng. Khi bị chiếu xạ, các gốc tự do hình thành thường bị giữ lại trong các bẫy, tạo ra hiện tượng cộng hưởng spin của electron (EPS). Các gốc tự do bị bắt giữ tồn tại rất lâu trong analine vì vậy loại liều lượng kế này thường được dùng làm liều lượng kế so sánh giữa các phòng thí nghiệm. Người ta thường dùng thiết bị đo EPS để xác định liều hấp thụ. Biên độ của tín hiệu EPS tỷ lệ với liều hấp thụ. c) Liệu lượng kế phim đổi màu do bức xạ Các chất màu thay đổi do bức xạ thường được sử dụng để chế tạo các liều lượng kế dạng phim dưới dạng hỗn hợp chất màu với polyme hoặc được phủ một lớp mỏng trên giấy hoặc phim polyme Cellulose Nylon, Polyvinyl acetate, Polyvinyl Chloride, Alcohol (PVA)…). Độ hấp thụ của bước sóng đặc trưng được đo bằng quang phổ kế. Có thể sử dụng các phim trộn với một hỗn hợp nhiều màu và sử dụng nhiều bước sóng đặc trưng để tăng độ nhạy của liều kế. d) Các liều lượng kế thể rắn khác Một số chất rắn hữu cơ và vô cơ có thể phát sáng khi được hoà tan trong nước sau khi bị chiếu xạ. Hiện tượng này được gọi là huỳnh quang dung môi chẳng hạn như amino acid valine… Đơn tinh thể LF khi hoà tan trong acid sulfuric cũng có thể dùng để đo liều trong dải 1-10 MGy. Một trong các dạng liều lượng kế hay được dùng là liều lượng kế thuỷ tinh như thuỷ tinh cobalt, thuỷ tinh bạc, thuỷ tinh .v.v… Các chất nhiệt huỳnh quang sử dụng rộng rãi trong lĩnh vực an toàn bức xạ như CaF2:Mn, cũng được sử dụng để đo liều trong lĩnh vực xử lý bức xạ ở dải liều thấp. Khi bị chiếu xạ, trong các chất nhiệt huỳnh quang xuất hiện các khuyết tật, đó là các lỗ trống và electron bị bắt giữ trong các bẫy. Năng lượng dưới dạng huỳnh quang của chúng được giải phóng khi bị nung nóng, có mối tương quan xác định với liều hấp thụ. Bảng 3.4 giới thiệu các đặc trưng chủ yếu của một số liều lượng kế thể rắn. 42 42 Bảng 3.4 Các đặc trưng chủ yếu của một số liều lượng kế thể rắn Liều lượng kế Hiệu ứng chiếu xạ Phương pháp đo (bước sóng, nm) Dải liều, Gy (độ chính xác) Liều lượng kế nền polyme - PMMA trong - PMMA nhuộm màu - PVC - CTA Liều lượng kế hữu cơ - Analine - Athracene - Glutamin Liều kế vô cơ - Thuỷ tinh cobalt - Thuỷ tinh nikel - LiF - CaMg Tạo và phá huỷ tâm màu Thay đổi màu Tạo và phá huỷ tâm màu Tạo tâm màu Tạo gốc tự do bị bẫy Phá huỷ tâm màu Tạo gốc tự do, electron, lỗ trống bị bẫy Tạo tâm màu Tạo tâm màu Tạo e- và lỗ trống bị bẫy Tạo e- và lỗ trống bị bẫy Quang phổ kế (310) Quang phổ kế (360 – 640) Quang phổ kế (278 – 600) Quang phổ kế (360 – 640) Phổ kế EPS Quang phổ kế (440) Huỳnh quang kế Quang phổ kế Quang phổ kế (360 – 745) Đo tín hiệu TLD Đo tín hiệu TLD 103- 6.104 ± (2 – 5)% 103- 105 (± 3%) 5.103- 6.104 (± 10%) 103- 105 (± 3%) 10 – 105 5.103- 5.105 103- 104 (± 3%) 102- 2.104 (± 2%) 102- 104 10-5- 103 ± (1 - 3%) 10-5- 3.103 ± (2 – 5 %) 4 Quá trình truyền năng lượng và cơ sở lý thuyết của công nghệ bức xạ 4.1. Đối tượng nghiên cứu của bộ môn công nghệ bức xạ Quá trình tương tác của bức xạ với vật chất ngày nay đã được ứng dụng để xử lý vật liệu, làm cho vật liệu có những tính năng mới. Nhiều quá trính xử lý bức xạ đã trở thành những quy trình công nghệ. Công nghệ bức xạ đã trở thành một lĩnh vực kinh tế kỹ thuật, một công cụ đổi mới trong công nghiệp. Các dạng bức xạ phổ biến áp dụng hiện nay là bức xạ electron, tia gamma, bức xạ hãm, bức xạ tử ngoại, chùm ion, bức xạ nơtron. Nói chung đây là các dạng bức xạ có năng lượng thấp. Các nguồn bức xạ thông dụng bao gồm các nguồn bức xạ thụ động (nguồn đồng vị phóng xạ như 60Co, các nguồn bức xạ chủ động (máy gia tốc, thiết bị phát chùm tia). Quá trình truyền năng lượng của bức xạ cho vật chất và mối tương quan của nó với các biến đổi của vật chất được coi là cơ sở của công nghệ bức xạ. Ta hãy xem xét một số lý thuyết về quá trình truyền năng lượng. 4.2. Lý thuyết cấu trúc vết Để định lượng hóa quá trình chiếu xạ, cần thiết phải xác lập mối tương quan giữa đặc trưng của trường chiếu xạ với các đặc trưng tương tác của bức xạ với vật chất. Lý thuyết cấu trúc vết do R. Katz đề xuất trong đó xem xét mối tương quan giữa mật độ vết khuyết tật được tạo ra do quá trình ion hóa dọc theo đường đi của hạt mang điện với liều lượng mà vật thể hấp thụ. Xuất phát điểm của lý thuyết là thống kê Poisson. Đối với các phân bố ngẫu nhiên, xác suất để một phần tử nhạy bức xạ trong một tập hợp các phần tử nhạy bức xạ đồng nhất về mặt thống kê và bị va chạm X lần, khi số va chạm trung bình là A, được xác định bằng biểu thức A x eA Xác suất của một phần tử không bị va chạm lần nào (x=0) sẽ là e–A, do đó xác suất của một số phần tử bị 1 hoặc nhiều hơn 1 lần va chạm sẽ là (1–e–A). Giả sử khi hệ thống được chiếu bởi tia gamma, với D37 là liều lượng trung bình mỗi phần tử nhạy bức xạ nhận được trong một va chạm. Khi đó số lần va chạm , nếu hệ thống được chiếu đều để có liều hấp thụ là D. Như vậy, xác suất để một phần tử của hệ thống chịu 1 hoặc nhiều lần va chạm sẽ là: P = 1 – 4.1) 44 44 Giả sử sau va chạm với bức xạ, các phần tử bị va chạm trở thành phần tử kích hoạt có thể ghi nhận được. Khi đó mật độ các phần tử kích hoạt được xác định bằng hàm đặc trưng liều n(D): n(D) = CP = C(1- (4.2) trong đó C - mật độ của các phần tử nhạy bức xạ. Như vậy sự phụ thuộc giữa mật độ các phần tử kích hoạt và liều hấp thụ tuân theo luật hàm mũ bão hòa. Độ nhạy của vật liệu được xác định bằng đại lượng 1/D37. Khi D = D37, n(D) = = C(1-0,37) = 0,63C (4.3) Do C là mật độ của các phần tử nhạy bức xạ khả dĩ có thể trở thành các phần tử kích hoạt, nên có thể nói D37 là liều lượng tại đó mật độ các phần tử kích hoạt đạt tới 63% mức bão hòa. Lý thuyết cấu trúc vết lúc đầu được phát triển để tiên đoán hàm đặc trưng liều và độ nhạy bức xạ của các enzyme và vi rút khi được chiếu xạ bởi các hạt mang điện năng lượng cao hay như người ta thường nói bởi bức xạ truyền năng lượng tuyến tính cao (High linear energy transfer radiation - High LET). Với ý nghĩa đó bức xạ gamma được xếp vào loại truyền năng lượng tuyến tính thấp (Low LET). Lý thuyết cấu trúc vết được dùng để mô tả đường đặc trưng liều của một số liều lượng kế bức xạ như alanine, thủy tinh và một số loại liều lượng kế khác [7]. 4.3. Mô hình truyền năng lượng Để có thể tính đến các hiệu ứng của suất liều, các hiệu ứng gây bởi các yếu tố như nhiệt độ, độ ẩm, hiệu ứng hóa học, hiệu ứng liều siêu cao, ... cũng như vai trò của nền phông trong một chất chiếu xạ, mô hình truyền năng lượng đã được nghiên cứu và phát triển [8]. Khác với lý thuyết cấu trúc vết, các phần tử kích hoạt được tạo ra dọc theo đường đi của hạt mang điện, mô hình truyền năng lượng coi năng lượng bức xạ được phân bố đều trong thể tích nghiên cứu và được các phần tử cấu thành hấp thụ. Hệ nghiên cứu bao gồm các phần tử nhạy bức xạ đồng nhất, chúng có thể là nguyên tử, phân tử hoặc một trạng thái tổ hợp nào đó. Trường bức xạ tác động lên hệ nghiên cứu bao gồm bức xạ sơ cấp và bức xạ thứ cấp. Năng lượng tích luỹ trong vật liệu gây bởi bức xạ thứ cấp, bao gồm electron, các loại gốc tự do và bức xạ điện từ, tiếp tục gây ra hiện tượng ion hoá, kích thích, tạo khuyết tật, tạo gốc tự do, gây biến đổi hoá lý,…và tất cả chúng đóng góp vào hiệu ứng bức xạ tổng biểu hiện bằng các phần tử kích hoạt có thể ghi nhận được bằng cách nào đó. Ta hãy xem xét phương trình mô tả mối tương quan giữa mật độ của các phần tử kích hoạt, liều và suất liều. Các phần tử kích hoạt ở đây được hiểu theo một nghĩa rộng như đã nói ở trên. Khi một đơn vị khối lượng của môi trường xem xét chứa C phần tử nhạy bức xạ, hấp thụ một liều là D với vận tốc không đổi D’ trong khoảng liều dD, thì sẽ có n(D) các phần tử kích hoạt được tạo ra với xác suất xuất hiện trong một đơn vị thời gian là p và tương ứng với nó xác suất xuất hiện trong một đơn vị liều là p/D’. Như vậy sự gia tăng các phần tử kích hoạt ứng với một đơn vị liều lượng hấp thụ được xác định bằng biểu thức Tuy nhiên thực tế, số lượng các phần tử kích hoạt quan sát được thường nhỏ hơn giá trị này do chúng bị mất mát trong quá trình tái hợp hoặc khử kích hoạt với các phần tử kích hoạt khác, do bức xạ cũng như do các tác động khác như hoá học, nhiệt độ, độ ẩm của môi trường v.v... Ngoài ra có thể có những quá trình mất mát khác, có thể loại trừ được (do rò rỉ, do phản ứng hạt nhân, ... ) để đơn giản hoá, ta không xét đến. Lượng các hạt bị khử kích hoạt được mô tả bằng biểu thức (qr + qc + qt + qh +... ) n(D)/D’, trong đó: qr, qc, qt, qh, ... tương ứng là xác suất của một phần tử kích hoạt trở thành khử kích hoạt bởi tác động của bức xạ, hoá học, nhiệt độ, độ ẩm v.v... và q = qr + qc + qt + qh +... (4.4) Cả hai xác suất p và q đều phụ thuộc vào bản chất của chất nghiên cứu và loại bức xạ. Như vậy sự biến đổi của số các phần tử kích hoạt trong một đơn vị khối lượng đối với một đơn vị liều hấp thụ, được biểu diễn bằng phương trình: dn(D) p n(D)[C n(D)] q dD D' D' = − − (4.5) trong đó p và q là các giá trị dương có thứ nguyên là s-1. Nghiệm của phương trình có thể tìm dưới dạng 0 0 D Dk k D' D' s 0n(D) n [1 e ] n e − − = − + (4.6) trong đó các hệ số ns = pC (p q)− = n(∞) (4.7) n0 = n(0) (52) n0 = n(0) (4.8) k0 = p – q (4.9a) trường hợp xác suất p và q là các đại lượng phụ thuộc ta có: k0 = p.q (4.9b) Hệ số n0 được coi là nền phông, vì nó là số các phần tử bị “kích hoạt” khi vật chất chưa bị chiếu xạ (D=0). Tuy nhiên, như ta thấy trong công thức (4.6), n0 tham gia vào quá trình chiếu xạ. Biểu thức (4.6) chính là hàm đặc trưng liều của một liều lượng kế làm từ vật liệu nghiên cứu, trong đó có tính đến sự phụ thuộc vào suất liều, các hiệu ứng ảnh hưởng đến hàm đặc trưng, cũng như vai trò của nền phông trong quá trình chiếu xạ. Nó được coi là hàm đặc trưng liều của một liều kế bất kỳ hoặc một loại vật liệu bất kỳ khi bị chiếu xạ. 4.4. Các dẫn xuất của mô hình truyền năng lượng Dạng hàm mũ bão hoà của lý thuyết cấu trúc vết Như đã nói ở trên, trong công thức (4.6), n0 được coi là lượng các phần tử “kích hoạt” ở liều lượng trước khi chiếu xạ, hay nói cách khác, nó là hàm đặc trưng liều ở liều bằng không (D = 0). Giả sử rằng n0 = 0, khi đó biểu thức (4.6) có thể viết: 46 46 n [1 e ] − = − (4.10) Giả sử D = D’/k0, khi đó n(0) = ns(1-e-1) = ns(1-0. 37) = 0.63 ns (4.11) Điều này có nghĩa rằng D’/k0 = D37. Giả sử không tính đến quá trình khử kích hoạt, khi đó ns = C p 1 e n − = = − (4.12) Đây là dạng hàm đặc trưng liều của lý thuyết cấu trúc vết - dạng hàm mũ bão hoà. Dạng hàm mũ suy giảm Trong quá trình chiếu xạ có nhiều trường hợp người ta chủ yếu xét tới quá trình tiêu huỷ các “phần tử bức xạ”, chẳng hạn quá trình khử trùng, quá trình mất màu của một số chất hoặc liều kế do bức xạ v.v... Khi đó ta coi ns << n0, do đó từ (4.6) có thể viết n e − = (4.13) trong đó k0 = q - p và q > p Hàm đặc trưng liều có dạng hàm mũ suy giảm Dạng hàm tuyến tính Với các giá trị k0 tương đối nhỏ hoặc ở dải liều thấp, biểu thức (4.6) có thể phân tích thành chuỗi và viết dưới dạng 0 0 s 0 k Dn(D) n [n n ] D' = + − (4.14) Đây là dạng hàm tuyến tính thường gặp trong rất nhiều dạng liều kế TLD, Fricke, Feric Ferous, ... Dạng đa thức: 2 2 2 0 s 0 0 s 0 0 2 D Dn(D) n [n n ]k [n n ] k ... 1!D' 2!D' = + − + − + (4.15) Dạng hàm đặc trưng này dùng để mô tả đường đặc trưng liều của liều kế PMMA và một số loại liều kế khác. Hiệu ứng liều siêu cao Khi chiếu xạ ở liều cao hàm đặc trưng liều đạt tới giá trị bão hoà, nếu ta tiếp tục chiếu ở liều cao hơn nữa hàm đặc trưng liều suy giảm. Bằng mô hình truyền năng lượng có thể giải thích như sau. Ở giai đoạn I, do n0 << ns, sau khi liều tăng tới mức bão hoà, tất cả các phần tử nhạy bức xạ trở thành kích hoạt, hàm đặc trưng liều mô tả bằng dạng hàm mũ bão hoà: n (1 e ) − = − (4.16) giai đoạn II, nếu tiếp tục cung cấp năng lượng, quá trình huỷ kích hoạt sẽ chiếm ưu thế, hàm đặc trưng của liều giảm thậm chí tới giá trị xấp xỉ bằng không theo quy luật hàm mũ suy giảm n e − = (4.17) Hiện tượng này được nghiên cứu với alanine tới liều 2 triệu Gy đối với bức xạ gamma và electron nhanh. Hiệu ứng suất liều Hiệu ứng suất liều có thể xuất hiện ở một số loại liều lượng kế. Thực nghiệm cho thấy ở cùng một dạng vật liệu nhưng hiệu ứng có thể thể hiện ở những mức độ khác nhau đối với bức xạ khác nhau và năng lượng khác nhau. Chẳng hạn đối với nhũ tương sử dụng phim Agfa hiệu ứng suất liều (Hình 4.1) yếu hơn so với nhũ tương dùng trong phim Dupont (Hình 42) [14, 20]. 0.1 1 10 100 ® é hÊp thô, mGy Hình 4.1 Hiệu ứng suất liều của phim Agfa đối với tia gamma 661 keV được mô tả bằng mô hình truyền năng lượng:1) Đường đậm: D’ = 170.088 mGyh-1; 2) Đường gạch nối: D’ = 42.7 mGyh- 1. 48 48 Hình 4.2 Hiệu ứng suất liều của phim Dupont đối với tia X 50 KeV Tính lưỡng trị trong hàm đặc trưng liều Tính lưỡng trị của đường đặc trưng liều trong xử lý bức xạ cũng tương tự như trong phép phân tích sự cố bức xạ [14]. Tính lưỡng trị trong hàm đặc trưng liều thường xảy ra ở mức liều cao hoặc rất cao. Trong trường hợp này, hàm đặc trưng liều được chia làm 2 nhánh: nhánh liều thấp tương ứng với hàm mũ bão hoà trong thành phần thứ nhất, trong khi nhánh liều cao tương ứng với hàm mũ suy giảm trong thành phần thứ hai của công thức (4.6). Một giá trị n(D) của hàm đặc trưng tương ứng với 2 giá trị liều: DS (liều thấp) và DL (liều cao) như biểu diễn trên Hình 4.3. Việc xác định chính xác liều hấp thụ thực tế rất quan trọng trong phép phân tích giá trị liều xử lý. Để xác định liều thực chiếu trong trường hợp này, cần có các phép chiếu liều bổ sung ΔD. Khi đó tổng liều Dsum được xác định như sau: Dsum = Di + ΔD hay ΔD = Dsum - Di (4.18) trong đó Di là liều xử lý. Khi Δn > 0 liều xử lý thuộc nhánh liều thấp, D = DS Khi Δn < 0 liều xử lý thuộc nhánh liều cao, D = DL Hình 4.3 Tính lưỡng trị của hàm đặc trưng liều Tính lưỡng trị của hàm đặc trưng liều có thể quan sát thấy trong alanine, thuỷ tinh và một số vật liệu khác. 5 Tương tác của bức xạ với chất rắn, chất lỏng và các quá trình bức xạ nhiều pha 5.1 Sự phân tích bức xạ của vật rắn 5.1.1 Các quá trình hoá lý Cũng giống như đối với mọi thể của vật chất, như thể khí, thể lỏng, quá trình chủ yếu diễn ra khi bức xạ tác dụng với thể rắn là quá trình ion hoá và kích thích. Tuy nhiên, có một sự khác biệt là trong nhiều trường hợp còn có thể xảy ra quá trình phá vỡ cấu trúc hoặc tạo thành các khuyết tật. Việc hình thành các khuyết tật có ảnh hưởng rất lớn tới tính chất vật lý và hoá lý của vật rắn bị chiếu xạ. Năng lượng dịch chuyển Sự dịch chuyển của nguyên tử diễn ra chủ yếu do va chạm đàn hồi. Thông thường đối với mỗi loại vật liệu, tồn tại một năng lượng ngưỡng Edc nào đó, khi nguyên tử nhận được năng lượng E ≥ Edc thì có sự dịch chuyển ra khỏi nút mạng. Edc do đó gọi là năng lượng dịch chuyển. Về thực chất, đó là động năng nhỏ nhất của nguyên tử khi bứt khỏi nút mạng. Nó phụ thuộc vào bản chất của vật liệu và khối lượng của nguyên tử, có giá trị nằm trong khoảng từ 5 đến 80 eV. Bảng 5.1 giới thiệu giá trị Edc đối với một số vật liệu. Bảng 5.1 Giá trị Edc đối với một số vật liệu Vật liệu Edc, eV Al Cu Ag Fe Si Kim cương Graphit NaCl InSb – 40 7,8 (Cl) 5,7 – 6,4(In); 6,6 – 6, lượng ngưỡng tạo khuyết tật Theo định luật bảo toàn năng lượng và xung lượng, để dịch chuyển các nguyên tử ra khỏi nút mạng, năng lượng của bức xạ bắn vào phải đạt tới một ngưỡng nào đó. Năng lượng này gọi là năng lượng ngưỡng Eng. Bảng 5.2 giới thiệu giá trị năng lượng ngưỡng Eng của electron đối với một số vật liệu. 50 50 Bảng 5.2 Năng lượng Eng của electron đối với một số vật liệu Vật liệu Eng, eV Ge Si InSb CdS ZnTe MgO BeO NaCl 290 – – 320 (Cl) Thời gian tạo khuyết tật Sự dịch chuyển của nguyên tử xảy ra rất nhanh. Chẳng hạn đối với sắt Edc= 24 eV, khi đó vận tốc của nó đạt tới 9.1×105 cm.s-1 và khoảng thời gian nó đi được quãng đường bằng hằng số mạng (~ 0.2nm) là t ~ 2.2×10-14 s. Nói chung, quá trình dịch chuyển của nguyên tử được thực hiện trong khoảng thời gian l = 10-14 ÷ 10-13s. Sự phá huỷ của cấu trúc Sự phá huỷ của cấu trúc được chia thành hai nhóm: 1) nhóm các khuyết tật điểm và 2) nhóm các khuyết tật có kích thước. Nhóm thứ nhất bao gồm lỗ trống, nguyên tử ngoài nút, nguyên tử tạp, tâm màu. Nhóm khuyết tật thứ hai bao gồm biến vị, dịch chuyển, khoang trống v.v… 5.1.1.1 Khuyết tật điểm Lỗ trống Lỗ trống xuất hiện khi nguyên tử hoặc ion rời khỏi vị trí của nút mạng. Lỗ trống có thể là cation (khi ion dương rời vị trí) hoặc anion (khi ion âm rời vị trí). Một cặp lỗ trống anion và cation gọi là khuyết tật Shottky (Hình 5.1). Các lỗ trống có ảnh hưởng rất lớn tới tính chất vật lý của kim loại: thay đổi độ dẫn, thay đổi mật độ v.v... Hình 5.1 Khuyết tật Shottky